Vòng ôm của anh ấy càng lúc càng siết c.h.ặ.t, tôi gần như không thở nổi, đành giơ tay đẩy đầu Tiết Nhuận Minh ra: “Được rồi, mau đứng dậy đi.”
Đôi tai báo của Tiết Nhuận Minh khẽ rung lên. Khi ngẩng mắt nhìn sang, hai mắt anh ấy đã đỏ hoe:
“Vì sao trên người cô bây giờ lại có mùi của thú nhân khác?”
Tôi vô cớ thấy có chút chột dạ: “Đâu có đâu… chắc anh ngửi nhầm rồi?”