Trốn Không Thoát Khỏi Thú Nhân

Chương 3



hơn sự trân trọng mạng sống của bản thân.

Tiết Nhuận Minh mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, chẳng khác nào một quả b.o.m có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Hoàn toàn không thể kiểm soát.

Thấy tôi không chịu nhượng bộ, phía bệnh viện lập tức cứng rắn: “Không đồng ý cũng phải đồng ý, nếu không thì cô nghỉ việc đi.”

Bệnh viện tính chuẩn rằng tôi không dám nghỉ việc.

Bởi trong thế giới thú nhân ngày nay, công việc ở bệnh viện đã là công việc tốt nhất mà tôi có thể tìm được.

Phần lớn các công ty đều ưu tiên tuyển dụng những thú nhân họ bò ngoan ngoãn phục tùng và những thú nhân họ ngựa chăm chỉ chịu khó.

Còn các cơ quan chính phủ lại thiên về những thú nhân họ ch.ó trung thành và chính trực.

Làm việc chân tay, tôi không thể so với những thú nhân họ voi có sức mạnh vượt trội.

Làm công việc chạy việc vặt, tôi cũng không thể chạy nhanh bằng những thú nhân họ thỏ.

Ngay cả công việc ở bệnh viện, những khoa cần phẫu thuật cũng thích tuyển thú nhân hệ côn trùng hơn.

Thân hình họ nhỏ bé, thậm chí không cần d.a.o mổ cũng có thể chui vào cơ thể bệnh nhân để thao tác.

Nói tóm lại, ở mọi phương diện đều có thú nhân xuất sắc hơn con người.

Không gian sinh tồn của loài người bị chèn ép đến mức cực hạn.

Thế giới này không tồn tại cách ly sinh sản. Phụ nữ nhờ khả năng sinh con nên còn miễn cưỡng giữ được chỗ đứng, còn đàn ông thì đã hoàn toàn mất sức cạnh tranh, gần như tuyệt chủng.

Đồng thời, thú nhân lai ngày càng nhiều, con người thuần chủng ngày càng ít.

Mà tôi, một con người thuần chủng không có bất kỳ năng lực đặc biệt nào, ưu thế duy nhất là ít bị ảnh hưởng bởi bản năng động vật hơn, tinh thần ổn định hơn.

Chính nhờ điểm này mà tôi tìm được công việc phụ trách trấn an tinh thần cho thú nhân.

Mất đi công việc này, cuộc sống của tôi sẽ rơi vào cảnh khó khăn.

Bệnh viện hiểu rất rõ điều đó, nên mới nắm chắc tôi không dám nghỉ việc.

Nhưng tôi nhớ lại cảnh Tiết Nhuận Minh nổi giận ngày hôm đó.

Anh ấy xông vào văn phòng, hai mắt đỏ ngầu, trong nháy mắt hóa thành báo tuyết nguyên hình rồi lao tới c.ắ.n vào cổ thú nhân họ rắn.

Tôi bảo anh ấy dừng lại, anh ấy hoàn toàn không nghe.

Tôi đưa tay ngăn cản, lại bị anh ấy giơ vuốt đè lên bàn. Đệm thịt dày cộm ép trên eo tôi, móng vuốt sắc bén gần như đã chạm tới trước mắt.

Tôi không thể vùng thoát, chỉ có thể nhìn anh ấy phát cuồng ngay trước mặt mình.

M á u của thú nhân họ rắn b.ắ.n lên mặt tôi, tôi suýt nữa sợ đến ngất xỉu.

Tôi chưa từng có kinh nghiệm xử lý thú nhân cuồng bạo.

Những thú nhân họ hổ hay sư t.ử mắc chứng rối loạn lưỡng cực ( hai thái cực trái ngược thất thường: phấn khích quá mức và trầm cảm tuyệt vọng) thông thường đều được điều trị dưới sự hỗ trợ của cảnh sát.

Trước đây, những thú nhân tôi điều trị đều chỉ bị ảnh hưởng bởi hormone, nhiều lắm là hừ hừ khóc lóc vài tiếng.

Rất ngoan ngoãn.

Đây là lần đầu tiên tôi trực diện đối mặt với một thú nhân hoàn toàn bị cảm xúc chi phối.

Thú nhân phát cuồng đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi.

Tôi nhận ra mình căn bản không có bất kỳ năng lực tự bảo vệ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi không muốn c h ế t.

Tôi ngẩng đầu nhìn đối phương: “Nghỉ việc thì nghỉ việc, tôi không làm nữa.”

Tôi thất nghiệp rồi.

Sau khi nằm ở nhà ngủ li bì mấy ngày, nhận được hóa đơn hàng tháng, tôi đột nhiên cảm thấy có chút chán nản.

Lúc trước nghỉ việc thì đầy khí phách, quyết liệt vô cùng, giờ nhìn cái ví chỉ thấy tiền ra mà không thấy tiền vào thì bắt đầu sụp đổ.

Thôi vậy, tìm việc khác thôi.

Tôi vỗ vỗ mặt mình để tỉnh táo lại.

Mở trang web tuyển dụng lên, tôi bắt đầu gửi CV hàng loạt.

Trợ lý tiệm hoa, nhìn cũng không tệ. Kéo xuống xem tiếp. Yêu cầu thú nhân hệ ong.

Ha ha. Biến.

Nhân viên quán trà sữa, nghe có vẻ hơi mệt nhưng ít ra cũng có thu nhập. Cái gì? Ưu tiên thú nhân hệ bò sữa?

Biến biến biến.

Dược sĩ, công việc này còn có chút liên quan đến chuyên ngành của tôi, thử xem sao.

Ừm? Sao CV bị từ chối rồi?

M ẹ n ó, chỉ tuyển thú nhân ăn cỏ.

Tôi càng xem càng tuyệt vọng. Chẳng lẽ tôi thật sự sắp c h ế t đói rồi sao?

Tôi tuyệt vọng nhìn đống tin từ chối chất đầy trong hộp thư điện t.ử, thở dài một hơi.

Đang định đóng trang web lại thì đột nhiên có một email lạ hiện lên.

Tò mò, tôi mở ra xem.

[Chào cô Vưu Mạt Lỵ.]

[Tôi là Tiết Nhuận Minh.]

[Vì sao không nghe điện thoại của tôi? Vì sao không ở văn phòng? Vì sao không chịu đến nhà điều trị cho tôi? Vì sao nghỉ việc? Vì sao không trả lời tin nhắn của tôi? Vì sao tránh mặt tôi? Vì sao…]

Tôi còn chưa đọc hết đã toát mồ hôi lạnh, hoảng hốt gập máy tính lại.

Hàng loạt câu chất vấn đó khiến da gà da vịt tôi nổi đầy người.

Anh ấy có ý gì vậy?

Tôi vội chộp lấy điện thoại.

Lúc này mới phát hiện điện thoại đã hết pin và tự tắt nguồn từ lúc nào.

Tôi nhanh ch.óng cắm sạc.

Khi màn hình sáng lên, hàng chục thông báo cuộc gọi nhỡ lập tức hiện ra, còn có tới mấy trăm tin nhắn chưa đọc.

Tất cả đều do Tiết Nhuận Minh gửi.

Tôi lướt sơ qua vài tin.

Từ những câu còn giữ phép lịch sự ban đầu: [Chào buổi sáng cô Vưu, sao em không đi làm?]

Đến những đoạn ghi âm dài mấy chục giây đầy tiếng khóc: “Vì sao không trả lời tin nhắn? Có phải em ghét tôi không?”