“Bác sĩ Vưu, lâu rồi không gặp!” Tài xế taxi quay đầu lại, vậy mà chính là thú nhân Alaska lần trước.
Cậu ấy vẫn nhiệt tình như trước, thò đầu sang xin được vuốt ve.
Tôi tiện tay xoa vài cái rồi thúc giục: “Đi nhanh đi!”
Ngoài cửa sổ xe, Tiết Nhuận Minh đang ngã dưới đất vẫn nhìn chằm chằm chúng tôi, vẻ mặt đầy thất vọng.
Tim tôi vậy mà khẽ run lên.
Alaska đạp ga, rất nhanh Tiết Nhuận Minh đã biến mất khỏi tầm mắt.
Không còn nhìn thấy anh ấy nữa, cảm giác áp lực trong lòng cuối cùng mới hoàn toàn tan biến.
Tôi thở dài một hơi, thả lỏng cơ thể.
Thấy bộ dạng của tôi, Alaska tò mò hỏi: “Có chuyện gì vậy, bác sĩ Vưu?”
“Không có gì.”
Tôi lắc đầu, nhìn về phía Alaska rồi đổi chủ đề:
“Dạo này cậu thế nào? Bệnh tình có khá hơn chưa? Vẫn còn lo âu chia ly với con người sao?”
Nghe vậy, Alaska phiền não lắc đầu, mái tóc nâu bên thái dương bị gió ngoài cửa sổ thổi ngược ra sau.
“Vẫn như cũ.” Cậu ấy buồn bực chỉ vào cái đuôi của mình. “Thứ này cứ nhìn thấy người là lắc mãi không thôi.”
“Bọn họ đều nói bây giờ thú nhân không được tùy tiện để người khác vuốt ve nữa, nếu không sẽ bị coi là ngược đãi con người.” Alaska vô cùng tủi thân.
“Nhưng tôi thật sự không khống chế được, chẳng lẽ vì thế mà tống tôi vào tù sao!”
“Hoàn toàn không khống chế được à?” Tôi hỏi cậu ấy. “Rốt cuộc cảm giác đó là như thế nào?”
Cậu ấy hừ hừ hai tiếng rồi nói với tôi:
“Chính là nhìn thấy con người thì muốn lại gần, muốn được con người vỗ đầu, vuốt lông, khen tôi là cún ngoan.”
“Nhìn thấy con người là sẽ rất vui, đuôi lắc như nở hoa.”
“Nếu bị con người ghét bỏ thì tôi thật sự sẽ c h ế t mất.”
Nói đến đây, cậu ấy lại rên ư ử, tiếp tục đưa đầu sang cho tôi xoa: “Giống như bây giờ vậy.”
Tôi vỗ vỗ đầu cậu ấy rồi hỏi tiếp: “Vậy cậu sẽ chỉ nảy sinh loại tình cảm này với một người cụ thể nào đó thôi sao?”
“Một người cụ thể sao?”
Trên mặt Alaska hiện lên vẻ mờ mịt trong chốc lát, rất nhanh đôi mắt lại ngập tràn hưng phấn.
“Ý bác sĩ Vưu là chủ nhân sao? Trở thành cún con có chủ?”
Cậu ấy nói rồi bật cười thành tiếng: “Như thế tuyệt quá còn gì, mỗi ngày đều có người cố định vuốt ve mình.”
“Nhưng bây giờ hình như không cho phép con người nuôi thú nhân làm thú cưng nữa, nói là giam giữ trái phép gì đó.”
Cậu ấy nghĩ ngợi rồi thất vọng cụp mắt xuống.
“Hu hu hu, giá mà tôi là cún con có chủ thì tốt biết mấy.”
Không biết nghĩ tới điều gì, cậu ấy đột nhiên quay đầu nhìn sang tôi:
“Bác sĩ Vưu muốn nuôi cún con sao?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Alaska đã lập tức kích động tự tiến cử mình:
“Tôi được, tôi được, tôi có thể làm cún con của bác sĩ Vưu!”
Tôi vội vàng giơ tay ngăn cậu ấy lại: “Không cần, không cần đâu.”
Loài ch.ó thật sự quá dính người.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh một thú nhân họ ch.ó cao hơn tôi hẳn hai cái đầu cứ vẫy đuôi trước mặt, dính người nũng nịu đòi tôi gọi là cún ngoan.
Là tôi đã nổi hết da gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không giống mèo, tự mình cũng có thể sống rất tốt, căn bản không cần đến con người.
Nhà mẹ tôi cũng nuôi một bé Ragdoll ngoan ngoãn, vừa đáng yêu vừa sạch sẽ.
Nghĩ thế nào thì thú nhân họ mèo vẫn bình thường hơn.
Khoan đã.
Tiết Nhuận Minh cũng là họ mèo mà, sao lại dính người đến vậy?
Để tránh mặt anh ấy, tôi đã trốn sang nhà mẹ mình.
Vừa hay mẹ tôi đi du lịch, để lại bé Ragdoll ở nhà nhờ tôi chăm sóc.
Là một bé mèo cái rất đáng yêu, chỉ cần cho nó một cuộn len là có thể tự chơi cả ngày.
Tuyệt hơn nữa là, bé Ragdoll này chỉ là động vật bình thường chứ không phải thú nhân.
Tôi không cần lo nó đột nhiên có hành vi mất kiểm soát tinh thần nào đó rồi chạy đến tìm tôi xin trấn an.
Hiếm lắm tôi mới có được một tuần yên tĩnh.
Ngày nào cũng ở nhà lúc thì ngồi nghịch ngợm, lúc lại ôm mèo vuốt ve.
Ngay cả trang web tìm việc tôi cũng lười mở.
Dù sao cái thế giới thú nhân c h ế t t i ệ t này cũng chẳng cần con người.
Trên tivi, người dẫn chương trình là một thú nhân họ vẹt đang thao thao bất tuyệt về đạo luật bảo vệ lao động con người vừa mới ban hành, chính khí lẫm liệt nói về việc nghiêm cấm các công ty phân biệt đối xử với con người.
Ban hành luật thì có ích gì.
Có thấy công ty nào thực sự tuân thủ đâu.
Chẳng lẽ lên truyền hình hô vài khẩu hiệu giả tạo là được tính là chống phân biệt đối xử rồi sao?
Nhìn xem.
Ngay cả người dẫn chương trình cũng không phải con người thuần chủng.
Người duy nhất chìa cành ô liu với tôi chỉ có những quán “cà phê người”.
“Cà phê người” là nơi chuyên mở cửa cho những thú nhân tò mò về con người, trong đó không thiếu những thú nhân mắc chứng lo âu chia ly với con người như Alaska.
Bề ngoài, “cà phê người” cấm tiếp xúc cơ thể.
Nhưng nếu thú nhân xin được vuốt ve thì ông chủ cũng sẽ không từ chối.
Còn những chuyện thuê con người hay chuộc mua con người ngầm bên dưới thì càng khỏi phải nói.
Tôi cũng chưa nghèo đến mức đó chứ!
Tôi tức tối từ chối lời mời từ quán cà phê người.
Đúng lúc ấy, tôi nhận được tin nhắn của Tiết Nhuận Minh:
[Tôi sẽ không quấn lấy em nữa, quay lại bệnh viện làm việc đi.]
Thật sao?
Tôi nghi ngờ nhìn dòng tin nhắn đó.
Rồi đột nhiên nhận ra.