Kể từ ngày tôi bỏ chạy hôm đó, anh ấy thật sự không gọi điện hay nhắn tin cho tôi thêm lần nào nữa.
Chẳng lẽ anh ấy thật sự thay đổi rồi?
Như thể đoán được sự nghi ngờ của tôi, anh ấy lại gửi thêm một tin nhắn:
[Tôi đã đổi bác sĩ khác rồi.]
Cùng lúc đó, phía bệnh viện cũng liên lạc với tôi, bảo tôi quay lại làm việc.
Nhìn mấy tin nhắn ấy, tôi nửa tin nửa ngờ, do dự không biết có nên quay về hay không.
Nhưng vừa mở máy tính lên, nhìn những thông báo tìm việc hoàn toàn không có kết quả.
Tôi lập tức đưa ra quyết định.
So với quán cà phê người thì bệnh viện vẫn tốt hơn.
Không ngờ ngày đầu tiên quay lại làm việc đã gặp phải một thú nhân họ thỏ đang trong thời kỳ sinh sản kéo dài bất thường.
Thú nhân họ thỏ khác với những c.h.ủ.n.g t.ộ.c khác, là giống đực mang thai.
Anh ta đã sinh bảy đứa con rồi.
Thế nhưng dưới ảnh hưởng của hormone thời kỳ sinh sản, anh ta vẫn tiếp tục đòi hỏi chuyện thân mật với người yêu.
Người yêu của anh ta không chịu nổi nữa, đòi ly hôn.
Tôi nhìn thú nhân họ thỏ bụng to trước mặt, khóe miệng giật giật:
“… Có lẽ hai người có thể thử áp dụng các biện pháp tránh thai?”
Đôi tai dài của anh ta cụp xuống.
Đôi mắt khóc đến sưng đỏ.
“Không liên quan đến chuyện đó.”
“Là vì cô ấy đã chán tôi rồi.”
“Bây giờ cô ấy thậm chí không còn chủ động hôn tôi nữa. Hồi còn chưa ở bên nhau, rõ ràng là cô ấy theo đuổi tôi trước.”
Thú nhân họ thỏ càng nói càng buồn.
Rồi bắt đầu nức nở:
“Nhưng bây giờ cô ấy lại bảo tôi bị bệnh, bắt tôi đến chữa bệnh.”
“Tôi biết cô ấy ghét bỏ tôi chỉ biết m.a.n.g t.h.a.i sinh con.”
“Nhưng nếu chúng tôi không có con, tôi sợ sẽ không giữ được cô ấy…”
“Dừng!” Tôi ngắt lời anh ta. “Đây không phải phòng tư vấn hôn nhân gia đình. Chúng ta tới đây để giải quyết vấn đề thời kỳ sinh sản kéo dài của anh.”
“Mặc dù anh phân hóa từ thỏ, nhưng bây giờ anh phải học cách kiềm chế nhu cầu sinh sản của mình.” Tôi nhìn anh ta.
“Làm một ông bố nội trợ rất tốt, nhưng bảy đứa con… đối với người bạn đời là con người của anh thì thật sự quá nhiều.”
“Nhưng…” Anh ta nghiêng đầu, đầy khó hiểu. “Nếu tôi không sinh con nữa, cô ấy còn thích tôi không?”
“Chỉ khi tôi sinh con, cô ấy mới ở bên tôi cả ngày.”
“Ngày thường hoặc là cô ấy đi làm, hoặc là đi chơi với bạn bè của mình.”
“Chỉ buổi tối mới về nhà gặp tôi.”
“Chỉ có buổi tối, cô ấy mới thuộc về tôi.”
“Nếu một ngày nào đó cô ấy không cần tôi nữa thì sao?”
“Nếu cô ấy bỏ tôi thì sao?”
Nói đến đây, thú nhân họ thỏ đột nhiên phát tác hoảng loạn: “Không được, cô ấy là của tôi!”
“Cô ấy tuyệt đối sẽ không bỏ tôi!”
“Tôi muốn cô ấy luôn nhìn tôi, luôn ở bên tôi…”
“Đúng rồi, tôi có thể thay đổi, tôi có thể diễn theo ý cô ấy, chỉ cần cô ấy không rời bỏ tôi, thế nào cũng được…”
Anh ta như bị mê hoặc, lẩm bẩm không ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giống như đang đọc một câu thần chú nào đó.
Như thể làm vậy thì có thể mãi mãi không phải chia xa người mình yêu.
Tôi thở dài.
Vừa ghi vào hồ sơ bệnh án dòng chữ:
[Lo âu chia ly dẫn đến thời kỳ sinh sản kéo dài bất thường.]
Vừa kê cho anh ta một ít t.h.u.ố.c ức chế hormone sinh sản.
“Sau này mỗi thứ Tư, chúng ta gặp nhau ở văn phòng.”
Dạo gần đây đúng là đ.â.m vào hang ổ lo âu chia ly rồi.
Hết thú nhân này đến thú nhân khác đều mắc căn bệnh ấy.
Bọn họ dường như cố chấp muốn xác nhận quyền sở hữu đối với người yêu khác c.h.ủ.n.g t.ộ.c của mình.
Như thể chỉ khi những người yêu đó hoàn toàn “thuộc về” họ thì nỗi lo âu kia mới được giải quyết.
Nhưng đó lại là chuyện không thể xảy ra.
Bởi vì không ai thuộc về một ai cả.
Có lẽ chính sự giằng co giữa nhu cầu ấy và hiện thực mới là nguyên nhân khiến họ trở nên cố chấp.
Tôi tiễn thú nhân họ thỏ ra khỏi văn phòng.
Người yêu là con người của anh ta đang đợi bên ngoài.
Thấy chúng tôi đi ra, cô ấy lập tức bước tới hỏi:
“Thế nào rồi? Có giải quyết được không?”
Thú nhân họ thỏ vừa mới lên cơn hoảng loạn, còn khóc đến nấc từng tiếng, lập tức lao tới ôm lấy người yêu mình làm nũng:
“Hu hu hu, anh nhớ em quá…”
Nhìn tình hình này.
Muốn giải quyết được thì còn một chặng đường rất dài.
Người yêu của anh ta bất lực lắc đầu, kiên nhẫn dỗ dành cảm xúc của anh ta.
Tôi nhìn hai người họ.
Tâm trạng bỗng trở nên mơ hồ.
Nếu bệnh tình của Tiết Nhuận Minh trở nặng…
Liệu anh ấy cũng sẽ trở thành như thế này sao?
Tiễn cặp vợ chồng đó đi xong, tôi xoay người định quay lại văn phòng.
Không ngờ lại nhìn thấy Tiết Nhuận Minh.
Vừa rồi còn đang nghĩ đến anh ấy, giờ nhìn thấy người thật, tôi bỗng nhiên có chút chột dạ.
Tiết Nhuận Minh đang đứng trước cửa văn phòng bên cạnh, trò chuyện gì đó với một bác sĩ khác.
Hai người dường như nói chuyện rất hợp ý.
Tiết Nhuận Minh nói gì đó khiến vị bác sĩ kia bật cười.
Người đó giơ tay vỗ vai anh ấy, đầu ngón tay gần như chạm tới những sợi tóc vụn dưới tai anh ấy.
Cách ăn mặc của Tiết Nhuận Minh cũng thay đổi rồi.
Anh ấy mặc một chiếc áo hoodie trắng đơn giản, mái tóc đen mềm mại rủ trước trán, làm giảm đi cảm giác xâm lược vốn có của thú nhân họ báo.
Trước đây mỗi lần tới gặp tôi, anh ấy nhất định phải mặc vest chỉnh tề.