Nói xong, anh ấy lại bổ sung:
“Trùng hợp thật.” Tôi nhướng mày, nửa tin nửa ngờ.
Có lẽ sợ tôi nghi ngờ mục đích của mình, anh ấy vội vàng lấy đồ trong xe đẩy ra:
“Thật mà, em nhìn xem! Tôi đến mua que gặm mài răng, bàn cào móng cho báo, dầu dưỡng lông, kem tan b.úi lông…”
Tôi nhìn những món đồ anh ấy mua.
Đột nhiên như được khai sáng.
“Đúng rồi. Anh cũng thuộc họ mèo mà. Giúp tôi chọn vài món đi.”
Dưới sự giúp đỡ của Tiết Nhuận Minh, tôi đã mua đủ những thứ bé Ragdoll cần dùng.
Hóa ra nuôi mèo không chỉ đơn giản là cát mèo và thức ăn cho mèo như tôi vẫn nghĩ.
Nhìn những món đồ chơi cho mèo được thiết kế cực kỳ tinh xảo trong khu hàng thú nhân, tôi không khỏi cảm thán:
“Thú nhân cũng cần những thứ này sao?”
“Đương nhiên là cần.” Anh ấy đáp.
“Con người luôn coi chúng tôi là một chủng loài hoàn toàn mới.”
“Nhưng trên bản chất, động vật, thú nhân và con người thì có gì khác nhau đâu?”
“So với con người, chẳng qua chúng tôi trung thành với bản tính của mình hơn mà thôi.”
“Ăn uống cũng được. D ụ c v ọ n g cũng được. Chẳng phải đó đều là căn nguyên cho sự tồn tại của chúng ta sao?”
“Một con vật khoác lên mình bộ vest, thắt cà vạt, thì vẫn là động vật.”
“Cái gọi là văn minh, chẳng qua chỉ là lớp ngụy trang.”
Tôi im lặng một lúc. Trong suốt cuộc đời mình, tôi chưa từng nghiêm túc suy nghĩ về sự tồn tại của thú nhân.
Trong mắt tôi, họ luôn kiêu ngạo. Giả tạo. Miệng nói bảo vệ con người, nhưng lại không có giới hạn trong việc chèn ép không gian sinh tồn của con người.
“Có lẽ anh nói đúng. Nhưng tôi không thể đồng cảm với anh.” Tôi thành thật nói với anh ấy.
“Tôi biết.” Anh ấy cười cười. “Bởi vì trước kia tôi từng là một động vật thuần túy.”
Tôi chợt nhớ ra.
Anh ấy là thú nhân đời thứ nhất.
Trong thế giới này, thú nhân đứng trên con người.
Con người lại đứng trên động vật.
Dường như tất cả đều có chung nguồn gốc, đan xen với nhau.
Nhưng đồng thời cũng tồn tại sự phân cấp rõ ràng.
Theo lý mà nói, tôi không thể đồng cảm với anh ấy khi anh ấy là thú nhân.
Mà anh ấy khi còn là động vật cũng không thể đồng cảm với tôi.
Lần đầu tiên tôi nhận ra.
Hóa ra anh ấy không chỉ đơn giản là một “thú nhân” mang tính biểu tượng.
Giống như tôi vừa mới quen biết lại anh ấy một lần nữa.
Điều đó khiến tôi không thể tiếp tục đè nén sự nghi hoặc trong lòng:
“Vậy rốt cuộc tại sao anh lại mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt với tôi? Tôi không phải thú nhân. Cũng không phải động vật thuần túy.”
“Không biết nữa.” Tiết Nhuận Minh khẽ cong khóe môi. “Con người gọi đó là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Còn tôi sẽ gọi đó là ý trời.”
… Ý trời sao?
Tôi hơi sững người.
Khi cùng nhau bước ra khỏi siêu thị, anh ấy đưa túi đồ mua sắm cho tôi.
Nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tôi muốn hỏi một chuyện. Ngày mai… em có thể đến nhà tôi điều trị tại nhà được không?”
Không hiểu vì sao, tôi lại đồng ý.
Rõ ràng mấy tháng trước, tôi còn sợ c h ế t khiếp.
Vậy mà bây giờ, lại đứng trước gương lựa quần áo để mặc.
Váy ngắn thì quá khoa trương. Váy dài lại quá trịnh trọng.
Khoan đã. Tôi chỉ đến chữa bệnh thôi mà, tại sao lại phải mặc váy?
Không đúng, không đúng. Tôi cất mấy cái váy đẹp đi, lôi một chiếc quần jeans ra. Như thế này mới đúng chứ.
Nhưng mà… cũng nhàm chán quá rồi…
Tôi còn chưa đấu tranh tư tưởng xong thì ngoài phòng khách đột nhiên vang lên một tiếng “rầm” thật lớn.
Tôi giật mình, vội vàng chạy ra xem.
Một cô gái tóc trắng đang nằm giữa phòng khách, đôi mắt xanh da trời mờ mịt nhìn tôi.
Chiếc ổ mèo bên cạnh trống không.
Con mèo Ragdoll kia vậy mà đã phân hóa rồi!
Trời đất ơi, chuyện này cũng quá hoang đường rồi.
Nhà ai đang nuôi mèo cưng yên lành lại đột nhiên phân hóa thành thú nhân chứ!
Mặc quần áo cho cô gái thú nhân xong, sắp xếp cho cô ấy ngồi xuống đàng hoàng, thì đã trôi qua mất một tiếng.
Chỉ còn hai mươi phút nữa là đến giờ điều trị của Tiết Nhuận Minh. Không kịp nữa rồi. Tôi chỉ đành dặn dò bé Ragdoll:
“Ngoan ngoãn ở trong nhà nhé, tuyệt đối đừng chạy lung tung, tôi sẽ quay về ngay!”
Tôi phóng như bay ra khỏi nhà, chặn một chiếc taxi rồi lao thẳng đến nhà Tiết Nhuận Minh.
“Bác sĩ Vưu? Lại gặp cô rồi!”
Vừa lên xe, giọng nói quen thuộc đầy vui vẻ lại vang lên.
Vậy mà vẫn là thú nhân Alaska kia.
Đúng là trùng hợp thật.
Tôi tiện tay vò loạn mái đầu đang đưa sang của cậu ấy một lượt: “Mau lái xe đi, tôi sắp muộn rồi!”
Nhưng càng sốt ruột thì càng dễ xảy ra chuyện.
Đường tắc kín không một kẽ hở.
Khi đến được nhà Tiết Nhuận Minh, tôi đã muộn mất nửa tiếng.
Trong khoảng thời gian đó, anh ấy gọi cho tôi hai cuộc điện thoại.
Cuộc gọi đầu tiên.
Ở đầu dây bên kia, anh ấy cẩn thận hỏi:
“Có phải cô Vưu không muốn đến nữa không?”
“Không đến cũng không sao đâu, tôi không sao mà…”
Tôi vội vàng ngắt lời anh ấy: “Không phải, tôi bị kẹt xe thôi, sắp đến rồi.”
Giọng điệu của anh ấy lập tức vui vẻ hẳn lên: “Không cần vội đâu, biết trước vậy tôi đã đi đón em rồi.”
Mười phút sau, cuộc gọi thứ hai lại đến.
Anh ấy hỏi: “… Vẫn còn tắc đường sao?”
Đúng lúc ấy, chứng lo âu chia ly của Alaska phát tác.
Cậu ấy cứ liên tục ư ử, nhất quyết nhét cái đuôi của mình vào tay tôi.