Trốn Không Thoát Khỏi Thú Nhân

Chương 9



Tôi vừa nhét cái đuôi trả lại cho cậu ấy, vừa né cái đầu đang liên tục đưa tới.

“Đừng quậy nữa.” Tôi thấp giọng nói.

Cậu ấy tủi thân lắc đầu: “Không được, muốn được vuốt ve cơ.”

Rõ ràng Tiết Nhuận Minh ở đầu dây bên kia cũng nghe thấy.

Anh ấy lại lên tiếng, giọng nói mang theo chút không vui: “… Ai đang nói chuyện vậy?”

“Không có ai cả, chỉ là tài xế thôi.” Tôi đáp.

Sau đó vui vẻ báo với anh ấy: “Đến rồi, tôi đến rồi!”

Alaska đạp phanh xe.

Trước khi tôi xuống xe, cậu ấy còn muốn tôi xoa đầu thêm lần nữa.

Tôi không thắng nổi cậu ấy, đành giơ tay xoa vài cái.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa sổ bỗng truyền đến hai ánh mắt nóng rực.

Tôi quay đầu nhìn, vậy mà lại là Tiết Nhuận Minh!

Anh ấy mở cửa xe, nắm lấy cổ tay tôi rồi kéo tôi xuống.

“Tại sao lại vuốt ve cậu ta?”

Tôi vốn tưởng anh ấy sẽ hỏi như vậy, nhưng anh ấy lại không hỏi.

Anh ấy chỉ mím môi, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy tay tôi.

“Không sao cả. Em đến là được rồi.”

Không biết là đang nói với tôi, hay đang nói với chính bản thân anh ấy.

 

Trong nhà đột nhiên có thêm một thú nhân nhỏ vừa mới phân hóa, khiến suốt quá trình điều trị tôi đều thấp thỏm không yên.

Lo cô ấy xảy ra chuyện, tôi kết thúc buổi trấn an sớm hơn bình thường.

Sau khi kết thúc, Tiết Nhuận Minh mời tôi ở lại ăn tối. Tôi dứt khoát từ chối.

Trông anh ấy có vẻ rất thất vọng, bàn tay siết c.h.ặ.t lại.

Tôi bỗng thấy có chút áy náy với anh ấy.

Bèn nhẹ nhàng ôm lấy anh ấy, an ủi:

“Lần sau tôi sẽ ở cùng anh.”

Động tác của anh ấy khựng lại, cằm tựa lên mái tóc tôi, khẽ thở dài:

“Đừng lừa tôi.”

“Không đâu!” Tôi cam đoan với anh ấy.

 

Sau khi về nhà, tôi lập tức tranh thủ truyền đạt kiến thức về thế giới này cho cô bé thú nhân Ragdoll.

Thú nhân vừa mới phân hóa, năng lực còn chưa ổn định.

Đến nửa đêm, cô bé lại biến trở về hình dạng mèo Ragdoll.

Tôi cũng đã mệt cả ngày. Ôm cô bé rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Nửa đêm, trong phòng ngủ đột nhiên vang lên một tiếng động rất khẽ.

Tôi giật mình tỉnh dậy từ trong mơ.

Kết quả lại nhìn thấy Tiết Nhuận Minh.

Anh ấy quỳ bên giường, cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng.

“Anh sao lại ở đây?” Tôi bị anh ấy dọa toát mồ hôi lạnh, vội vàng định ngồi dậy.

Nhưng anh ấy lập tức giữ lấy tôi, ép tôi xuống giường.

Chiếc đuôi báo tuyết không thể khống chế được quấn lấy đầu ngón tay tôi.

Anh ấy tủi thân hừ hừ: “Tôi nhìn thấy rồi, hôm qua em lại đi trấn an thú nhân khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hôm qua?

Tôi nghĩ một chút, có lẽ là lúc ở bệnh viện.

“Đó là công việc của tôi mà.” Tôi vỗ vỗ anh ấy.

“Hôm nay em còn trấn an cả Alaska nữa!” Anh ấy tiếp tục bất mãn chất vấn.

Anh ấy vùi đầu vào vai tôi, khe khẽ nức nở: “Đừng… đừng chạm vào thú nhân khác nữa…”

Đôi tai báo lông xù cọ vào cổ tôi, mang đến cảm giác tê ngứa.

“Cô Vưu chỉ cần trấn an một mình tôi là đủ rồi mà…” Anh ấy thấp giọng lẩm bẩm. Trong đôi mắt lóe lên thứ ánh sáng kỳ lạ.

Bị anh ấy nhìn như vậy, toàn thân tôi đều nổi da gà.

“Anh bình tĩnh lại đi, Tiết Nhuận Minh!”

“Tôi không bình tĩnh được. Tại sao em không thích tôi” Dường như cuối cùng anh ấy cũng không thể chịu đựng thêm nữa. Hốc mắt đỏ lên.

“Tôi biết em sợ tôi, nên tôi không đi tìm em.”

“Em không thích thú nhân quá dính người, vậy tôi giữ khoảng cách với em.”

“Bữa tối hôm nay, tôi đã chuẩn bị kỹ càng cho em từ trước một ngày.”

“Em rời đi từ rất sớm, tôi cũng không ngăn em lại.”

Anh ấy giữ c.h.ặ.t vai tôi. Cúi đầu ngửi loạn ở hõm cổ tôi.

Sau đó, như thể đã nhịn đến cực hạn. Anh ấy đột ngột thò tay vào trong chăn, túm lấy bé mèo Ragdoll đang trốn bên trong.

“Nhưng kết quả đổi lại là… Em vậy mà lại giấu một thú nhân khác trong nhà!”

 

Tiết Nhuận Minh há miệng định c.ắ.n bé mèo Ragdoll, tôi vội vàng ngăn anh ấy lại.

Tôi đeo rọ mõm cho anh ấy, bịt kín miệng anh ấy.

“Không phải!” Tôi vội giải thích: “Đây không phải thú nhân của tôi, đây là thú nhân của mẹ tôi.”

“À không đúng… bây giờ cô ấy đã phân hóa thành thú nhân rồi, không thể xem là thú cưng nữa…”

“Tôi mặc kệ.” Giọng nói mơ hồ của Tiết Nhuận Minh truyền ra từ dưới chiếc rọ mõm.

“Cô ta vậy mà lại ngủ chung giường với em!”

“Tôi còn chưa từng ngủ chung giường với em nữa!”

Tiết Nhuận Minh tiện tay ném bé mèo Ragdoll ra ngoài cửa phòng ngủ. Tôi kinh hô một tiếng, vội vàng xuống giường đón lấy cô bé.

Nhưng lại bị anh ấy giữ lấy mắt cá chân rồi kéo trở về.

Không biết từ lúc nào chiếc rọ mõm đã bị anh ấy tháo xuống. Những nụ hôn như mưa liên tục rơi xuống.

“Đây là bồi thường.” Tiết Nhuận Minh khàn giọng nói, bàn tay dần đưa xuống dưới.

“Đừng quên, tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.”

“Em đã đồng ý chữa bệnh cho tôi rồi, Mạt Lỵ.”

Cửa phòng bị anh ấy khóa lại. Những lời còn chưa kịp nói ra cũng bị anh ấy chặn mất.

“Việc điều trị thực sự…Bắt đầu từ tối nay đi.”

Trong cơn mơ hồ, tôi chợt nhớ tới câu nói của thú nhân họ thỏ:

“Tôi có thể thay đổi, tôi có thể diễn.”

Thì ra Tiết Nhuận Minh chưa từng khá hơn: “Đừng mất tập trung, Mạt Lỵ.” Tiết Nhuận Minh khẽ cười, đưa tay chỉnh lại gương mặt tôi: Nhìn tôi này.”

Đôi mắt anh ấy nóng bỏng. Ánh nhìn dành cho tôi vừa giống một tín đồ thành kính nhất. Lại vừa giống một thiên thần sa ngã nhất.

“Thật ra, chuyện tôi nói mình đã khỏi… là lừa em.”

“Chứng thèm khát tiếp xúc da thịt không thể chữa khỏi.”

“Chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời.”