10
Ta vừa thay y phục của Phó Tri Niệm, trở lại trong cung, còn chưa kịp thở hắt một hơi thì đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh của thái giám vang lên bên ngoài điện:
"Hoàng thượng giá lâm ——"
Tim ta đập mạnh một cái, tay vô thức nắm c.h.ặ.t lấy vạt váy.
Thẩm Du Sơ, sao hắn lại đột nhiên đến đây?
Ta hít sâu một hơi, cố ý làm cho đồ đạc trong điện lộn xộn, son phấn rơi vãi đầy đất, cố gắng khiến mình thoạt nhìn càng giống Phó Tri Niệm, càng kiêu căng, càng ngang ngược hơn.
Thẩm Du Sơ đi vào trong điện, nhìn thấy đầy đất bừa bãi, nhíu mày.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Nàng lại đang làm cái gì đây?"
"Ta làm gì à? Ta còn có thể làm gì? Ta chán! Ta phiền! Ta sắp điên lên rồi!" Ta hét lên ch.ói tai, thuận tay vớ lấy một cái bình hoa ném về phía hắn.
Thẩm Du Sơ nghiêng người né tránh, bình hoa sượt qua cánh tay hắn bay ra ngoài, mảnh vỡ rơi đầy đất.
"Nàng náo loạn đủ chưa?"
"Chưa! Ta náo loạn chưa đủ đấy! Ngươi nhốt ta ở đây, không cho ta ra ngoài, cũng không cho ta gặp Tạ Thăng, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?" Ta tiếp tục giãy nảy, nước mắt tuôn rơi.
Thẩm Du Sơ trầm mặc, hắn nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia vùng vẫy.
"Nàng muốn gì?"
"Ta muốn gì sao? Ta muốn tự do! Ta muốn trở về bên cạnh Tạ Thăng!" Ta khóc lóc, giọng nói khàn đặc.
Sắc mặt Thẩm Du Sơ càng thêm âm trầm, hắn mạnh mẽ nắm lấy cổ tay ta, lực đạo lớn đến kinh người.
"Nàng nằm mơ!"
"Ngươi làm ta đau!" Ta giãy giụa, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Thẩm Du Sơ nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia hoảng loạn, hắn theo bản năng buông lỏng tay ra.
Ta không dám tiếp tục tiếp xúc gần với Thẩm Du Sơ như vậy nữa.
Hắn quá nhạy bén, nếu tiếp tục giữ tỉnh táo, sớm muộn gì hắn cũng sẽ phát hiện ta không phải Phó Tri Niệm.
Ta phải nghĩ cách.
"Thẩm Du Sơ, ta muốn uống rượu!" Ta đẩy mạnh hắn ra, la to gọi nhỏ, "Ta khó chịu quá, ngươi nhốt ta ở đây, chẳng lẽ ngay cả rượu cũng không cho ta uống sao?"
Thẩm Du Sơ bất đắc dĩ thở dài, gọi tiểu thái giám mang rượu tới: "Chỉ cần nàng ngoan ngoãn ở bên cạnh trẫm, không nhắc tới tên Tạ Thăng kia, cái gì trẫm cũng sẽ cho nàng."
Ta một phen đoạt lấy bầu rượu, ngửa đầu uống một ngụm lớn.
Nhân lúc Thẩm Du Sơ không chú ý, ta nhanh ch.óng móc ra một gói giấy từ trong tay áo, đổ bột t.h.u.ố.c bên trong vào bầu rượu.
Đây là mê d.ư.ợ.c ta trộm được từ Thái Y Viện, không màu không mùi, d.ư.ợ.c hiệu cực mạnh.
Ta nhất định phải giữ chân Thẩm Du Sơ, ít nhất phải tranh thủ cho hai người Phó Tri Niệm thời gian một đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thẩm Du Sơ, ngươi uống cùng ta đi." Ta nâng bầu rượu lên, đưa tới trước mặt hắn.
Thẩm Du Sơ do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy bầu rượu.
Ta nhìn Thẩm Du Sơ uống cạn rượu đã pha lẫn mê d.ư.ợ.c, trong lòng cảm xúc cuộn trào.
Nhưng rất nhanh, ta đã cảm giác được điều không ổn.
Biểu hiện của Thẩm Du Sơ hình như không phải trúng mê d.ư.ợ.c, mà là xuân d.ư.ợ.c. Đáng ghét, chẳng lẽ ta lấy nhầm t.h.u.ố.c rồi?
Hơi thở của Thẩm Du Sơ dần dần dồn dập, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên vài phần mê ly, sâu trong con ngươi có sắc d.ụ.c không thể che giấu.
"Niệm Niệm, là nàng sao? Ta rất nhớ nàng." Thẩm Du Sơ nỉ non, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy ta, long diên hương nồng đậm trên người hắn bao vây lấy ta, hơi rượu tràn ngập giữa ta và hắn, khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Niệm Niệm trong miệng hắn, ta nghĩ, hẳn không phải là kẻ đã lừa gạt hắn hết lần này đến lần khác như ta.
Ta lại đã không còn đường lui.
Ta nhẹ nhàng cởi vạt áo hắn, ngón tay run rẩy vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của hắn, giống như hàng ngàn lần trước kia gọi hắn.
"Thẩm Du Sơ... Không sai, ta là Niệm Niệm."
Khóe mắt Thẩm Du Sơ ửng đỏ, dưới ánh sáng lờ mờ có vẻ đặc biệt quyến rũ, hắn nhìn ta, giọng nói khàn khàn.
"Niệm Niệm..."
Đêm sâu, nến đỏ lay động, màn trướng buông xuống.
Bóng người cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy ta, hai tay bị Thẩm Du Sơ kiềm chế đẩy cao lên đỉnh đầu, hơi thở rối loạn, khí tức nóng rực.
Ta nằm dưới thân Thẩm Du Sơ, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nóng rực của hắn, trong lòng một mảnh lạnh lẽo.
"Niệm Niệm... Đừng lừa dối trẫm nữa... được không?"
Tóc hắn rũ xuống, giọng nói khàn khàn ghé vào tai ta.
Ta nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt không tiếng động chảy xuống.
Ta biết, ta làm như vậy, ngày mai sẽ phải đối mặt với điều gì.
Nhưng ta không còn sự lựa chọn nào khác.
11
Trời sáng, ta vén rèm giường lên, nhìn thấy Thẩm Du Sơ ngồi bên cạnh bàn, trong tay cầm chén rượu, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Hắn nhìn thấy ta, ánh mắt lạnh băng, không một chút độ ấm.
"Tỉnh rồi?"
Ta gật đầu: "Sao Hoàng thượng còn ở đây? Lẽ ra lúc này phải thượng triều rồi chứ."
"Nàng còn biết trẫm là Hoàng thượng sao?" Thẩm Du Sơ ném mạnh chén rượu xuống đất, mảnh vỡ văng khắp nơi, "Phó Như Giảo, nàng thế mà lại tính kế trẫm!"