Trọng Sinh Chi Quý Phụ

Chương 165



Đã muốn chiến, Hoàng Nhân, Tề Thao lập tức lại bắt đầu hiến kế. Lúc này Ngụy Áng vẫn còn tự tin vào bản thân. Yến Vương nắm bốn mươi vạn đại quân thì đã sao, hắn còn có thiên hiểm Trường Giang. Thiết kỵ của Yến Vương có thể tung hoành trên đất bằng nhưng đối mặt với sóng nước cuồn cuộn thì cũng vô phương!

 

Cuối tháng Sáu, Ngụy Áng bổ nhiệm Trần Nghiêm Thuần, người giỏi thủy chiến thống lĩnh thủy sư, dàn trận chờ đợi trên mặt sông.

 

Tại Giang Bắc, Yến Vương đang rầu rĩ vì chuyện qua sông. Số lượng thuyền chài có hạn, mà trong tay ngài không có thủy sư, tướng sĩ lên thuyền không bị say sóng đã là tốt lắm rồi, ngộ nhỡ gặp phải thủy quân được huấn luyện bài bản của triều đình thì chẳng phải bị đ.á.n.h cho tan tác hay sao.

 

Sáng hôm đó, Yến Vương lại ra bờ sông tuần thị. Qua sông chính là thành Kim Lăng, thực sự chỉ cách một bước chân, tiếc là dòng sông này mênh m.ô.n.g bát ngát, chân ngài không dài đến thế, bước chân không rộng đến vậy!

 

Đúng lúc này, chỉ thấy vô số chiến thuyền từ bờ bên kia thuận gió lao tới, như những con quái ngư khổng lồ thành tinh! Triều đình muốn chủ động khai chiến sao? Yến Vương vội lệnh cho tướng sĩ chuẩn bị, họ cứ đứng trên bờ mà đợi, thủy quân triều đình có giỏi thì lên đây đ.á.n.h, nếu không dù thủy chiến có giỏi đến đâu thì ở trên thuyền cũng chẳng đ.á.n.h tới họ được! Yến Vương chỉ rầu, chỉ "thèm" những chiếc chiến thuyền kia thôi chứ không hề sợ.

 

Điều làm Yến Vương kinh ngạc là những chiến thuyền kia chỉ dàn hàng ngang trên mặt sông. Khi tiến lại gần, chỉ thấy những lá cờ trên chiến thuyền đột ngột bị hạ xuống, khi kéo lên lần nữa, trên cờ toàn bộ đều viết chữ "Yến"!

 

Ngay sau đó, một chiếc chiến thuyền tách đoàn đi tới. Đứng ở đầu thuyền mỉm cười nhìn sang chính là thống soái thủy sư triều đình Trần Nghiêm Thuần! Trần Nghiêm Thuần đưa theo cả gia đình lên bờ.

 

Giữa ánh mắt cảnh giác của các tướng quân Yến, Trần Nghiêm Thuần quỳ xuống trước mặt Yến Vương, dõng dạc nói: "Hạ quan thống soái thủy sư Trần Nghiêm Thuần, nguyện vì Vương gia dốc sức!"

 

Ông ta mang theo cả người nhà, việc đầu hàng này đương nhiên không thể là giả. Yến Vương đại hỉ, đích thân đỡ Trần Nghiêm Thuần dậy, lúc này nhìn Trần Nghiêm Thuần còn thấy thân thiết hơn cả con đẻ! Có được thủy sư từ trên trời rơi xuống, nghỉ ngơi ba ngày xong, đại quân Yến Vương lần lượt lên thuyền, thuận lợi qua sông, tiến thẳng về Kim Lăng!

 

Ngụy Áng ngay khi biết tin Trần Nghiêm Thuần đầu hàng Yến Vương đã nôn m.á.u xối xả, nằm liệt giường không dậy nổi. Vị Hoàng đế trẻ tuổi mới ngoài ba mươi, chỉ sau một đêm tóc đã bạc nửa đầu.

 

Thủ phụ Hoàng Nhân quỳ trước giường bệnh của Hoàng đế, khóc lóc nói: "Hoàng thượng đừng gấp, kinh thành chúng ta vẫn còn mười lăm vạn binh mã, gọi hết về cố thủ kinh thành. Người lại phái người đi các nơi điều binh khiển tướng, chắc chắn vẫn còn chuyển cơ!"

 

Ngụy Áng ánh mắt trống rỗng nhìn lên nóc màn. Điều binh khiển tướng sao?

 

Quả thực vẫn còn vài vị đại tướng biên quân nắm trong tay trọng binh, ví như Thục Bình Hầu ở đất Thục, Bình Tây Hầu ở đất Tần, hay Liêu Hầu ở đất Liêu; tổng binh lực của họ cộng lại cũng lên tới bốn mươi, năm mươi vạn quân.

 

Thế nhưng, Thục Bình Hầu và Bình Tây Hầu thủy chung không chịu nghe theo điều động của triều đình, cứ lấy cớ cố thủ biên cương để đứng từ xa quan sát. Liêu Hầu Ngô Kiếm tuy có xuất binh vây hãm Bình Thành, nhưng vì quân Kim tập kích nên đã rút về đất Liêu.

 

Nghe đồn Yến Vương có viết cho lão một phong thư, không rõ trong thư viết gì, tóm lại kể từ đó về sau, Ngô Kiếm cũng không nghe lời triều đình nữa. "Các khanh cứ tùy nghi mà làm." Ngụy Áng nhắm mắt lại, giao phó việc thủ thành cho Hoàng Nhân và Tề Thao.

 

Hai người này là cái gai trong mắt Yến Vương, vì giữ mạng mình, họ buộc phải thủ vững thành Kim Lăng. Họ triệu tập mấy vị đại tướng, lão tướng trong thành, bao gồm cả Từ Diệu, Lữ Long, Thịnh Thế Đình, thảy đều giao cho trọng trách, chia ra phòng thủ từng cửa thành.

 

Trung tuần tháng Bảy, đại quân Yến Vương áp sát chân thành. Chỉ mới công thành được một ngày, ngay đêm đó, Lữ Long người chịu trách nhiệm canh giữ cửa Tây, vậy mà lại lén lút đầu hàng, mở toang cổng thành!

 

Sau khi Lữ Long mở cửa Tây, đại quân Yến Vương từ hướng này thừa thắng xông lên, tiến thẳng vào trong. Trong phút chốc, tiếng g.i.ế.c ch.óc vang động khắp kinh thành. Yến Vương đứng bên ngoài hào thành, mặt không cảm xúc nhìn cảnh tượng này.

 

Ngụy Huyền đi tới, kìm nén ngọn lửa hừng hực trong lòng mà hỏi: "Phụ vương, tại sao không để nhi t.ử và Tam ca dẫn binh?"

 

Hắn theo Phụ vương chinh chiến suốt dọc đường nam hạ, mục đích chính là để g.i.ế.c vào Kim Lăng. Giờ đây Kim Lăng đã ở ngay trước mắt, Phụ vương lại chỉ sai các đại tướng khác dẫn quân, Ngụy Huyền vừa sốt ruột vừa không hiểu nổi!

 

Yến Vương thu hồi tâm tư, liếc nhìn con trai thứ tư, rồi lại nhìn sang con trai thứ ba đang lặng lẽ đứng một bên, trầm giọng hỏi Ngụy Huyền: "Con muốn dẫn binh đi đ.á.n.h chỗ nào?"

 

Ngụy Huyền đáp: "Đương nhiên là..." Ngay khi hắn giơ tay chỉ về phía thành Kim Lăng bên kia hào thành, hắn chợt hiểu ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kim Lăng là kinh thành của Đại Ngụy, cũng là cố hương mà Phụ vương vẫn thường hoài niệm.

 

Yến Vương hừ lạnh một tiếng, chắp tay sau lưng, nhìn lên tường thành Kim Lăng cao v.út mà nói: "Ta vâng theo tổ huấn của Tiên đế tới đây để tiêu diệt gian thần. Gian thần c.h.ế.t rồi, ta cũng nên trở về thôi."

 

Ngụy Huyền dù phản ứng có hơi chậm, vừa mới hiểu ra tại sao Phụ vương không đích thân đ.á.n.h vào Kim Lăng, nhưng cũng chưa đến nỗi ngốc tới mức tin vào lời nói này của người. Hắn lùi về vị trí cũ, cùng Tam ca đứng hai bên trái phải sau lưng Phụ vương.

 

Gần đến canh ba, phía hoàng cung bỗng nhiên bốc hỏa ngút trời. Chẳng mấy chốc, Phùng Đằng dẫn theo một đội nhân mã chạy ra khỏi cổng thành, bẩm báo với Yến Vương rằng thủ quân và quan dân trong thành đều đã đầu hàng, lũ tội thần cũng đã bị bắt sạch, chỉ có điều Tân đế cùng gia quyến đã phóng hỏa tự thiêu trong cung, hiện tại Phùng Túc cùng các tướng sĩ đang khẩn cấp chữa cháy và cứu người.

 

Yến Vương hạ lệnh: "Bảo họ, nhất định phải cứu bằng được Hoàng thượng!" Phùng Đằng bèn quay trở vào.

 

Yến Vương thở dài một tiếng, một mình trở về vương trướng. Đến lúc rạng đông có tin truyền lại, nói rằng tại điện Phụng Thiên nơi Tân đế ở đã tìm thấy vài t.h.i t.h.ể, cùng một bức chiếu thư đặt trong hộp vàng.

 

Đó là bản "Tội kỷ chiếu" do Ngụy Áng viết trước khi c.h.ế.t, nói rằng hắn đã tin lầm gian thần, bức c.h.ế.t Đại Vương thúc, phát động chiến tranh làm liên lụy đến giang sơn bách tính, không còn mặt mũi nào nhìn Yến Vương, vì vậy tự thiêu để tạ tội với thiên hạ.

 

Yến Vương xem xong chiếu thư, ôm lấy chiếc hộp vàng mà khóc lóc không thôi.

 

Đợi đến khi trời sáng, văn võ bá quan trong thành xếp hàng đến gặp Yến Vương, nói rằng nước không thể một ngày không có vua, khẩn khoản xin Yến Vương kế vị. Yến Vương cáo bệnh, ở trong vương trướng không chịu tiếp bất cứ ai.

 

Các đại thần bèn quỳ bên ngoài suốt ba ngày ba đêm. Yến Vương cuối cùng cũng chịu ra gặp, quả nhiên là dáng vẻ như vừa mới khỏi bệnh nặng, mặt mũi gầy sọp, thần sắc tiều tụy. Thấy các đại thần kẻ thì ốm người thì khóc, khăng khăng đòi ngài kế vị, Yến Vương từ chối không được đành phải nhận lời, nhưng yêu cầu trước tiên phải tới Hiếu Lăng để tế bái Tiên đế.

 

Bách quan lại lật đật theo Yến Vương chạy tới Hiếu Lăng. Tế bái trở về, Yến Vương bấy giờ mới dưới sự ủng hộ của quan lại và sự quỳ lạy của bách tính, ngồi trên xe loan tiến vào kinh thành, đi thẳng vào hoàng cung.

 

Sáng hôm sau, Yến Vương kế vị xưng đế, hiệu là Vĩnh Bình Đế.

 

Vĩnh Bình Đế vừa đăng cơ, việc đầu tiên là lập một bảng "Gian thần". Đứng đầu danh sách chính là Hoàng Nhân, Tề Thao và Ân Văn. Hai nhà họ Hoàng và họ Tề đều chịu tội diệt tộc; riêng Ân Văn vì tội bất hiếu đã bị gia tộc xóa tên, vả lại Ân gia có công phò tá Yến Vương nên chỉ xử t.ử một mình Ân Văn.

 

Những cựu thần khác của Ngụy Áng có tên trên bảng, kẻ bị c.h.é.m người bị phạt, hoặc vào ngục hoặc bị lưu đày. Đương nhiên cũng có một phần thần t.ử nhờ công tích trước đó mà được Vĩnh Bình Đế tha thứ, phục chức để tiếp tục trọng dụng. Sau đó, Vĩnh Bình Đế khôi phục tước vị phiên vương cho Tần Vương và Đại Vương.

 

Vì hai vị vương này một người bệnh c.h.ế.t, một người tự tận khi bị tước phiên năm xưa, nên tước vị do đích trưởng t.ử của mỗi nhà kế thừa, ai nấy trở về đất phong cũ.

 

Gian thần phải diệt, trung thần phải thưởng. Những người như Quách Khiếu, Trương Tích, Cao Chấn, Dương Kính Trung, Phùng Túc, Trần Nghiêm Thuần thảy đều được phong hầu bái tướng. Thôi Ngọc được phá lệ vào Nội các.

 

Một nhóm văn quan chủ động đầu hàng cũng được đề bạt. Còn những kẻ như Lữ Long, ban đầu đối kháng sau lại lập công, thì giữ nguyên tước vị và chức vụ, coi như công tội bù trừ không truy cứu thêm.

 

Việc ban thưởng và xử phạt kéo dài suốt một tháng. Đến trước Trung thu, văn võ bá quan trên triều đình đã có một nửa là cựu bộ hạ của Vĩnh Bình Đế. Lúc này, các cung điện và nhà cửa hư hại trong trận chiến ở kinh thành cũng đã được tu sửa xong. Vĩnh Bình Đế xem qua dư đồ hoàng cung và kinh thành, bắt đầu sắc phong cho thê thiếp và con cái.

 

Về thê thiếp năm người: Từ Vương phi được phong làm Hoàng hậu; Lý trắc phi phong Lệ Phi; Quách trắc phi phong Hiền Phi; Ôn phu nhân phong Thuận Phi; Thôi phu nhân phong Thục Phi.

 

Về năm vị hoàng t.ử: Trưởng t.ử Ngụy Dương phong Đoan Vương; thứ t.ử Ngụy Dật phong Sở Vương; tam t.ử Ngụy Yến phong Thục Vương; tứ t.ử Ngụy Huyền phong Tương Vương; ngũ t.ử Ngụy Cảnh phong Quế Vương.