Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 10



Mộ Quân chậm rãi quay sang nhìn người phụ nữ đeo kính. Giọng anh êm ru, nhưng mang theo hơi lạnh của hầm băng: "Giám đốc Lưu, dạo này thời tiết ở Kinh Thị có vẻ oi bức. Nghe nói khí hậu ở Thụy Sĩ rất mát mẻ, lại rất an toàn để... cất giữ tài sản. Bà có muốn xin nghỉ phép một thời gian để sang đó kiểm tra lại sổ sách cá nhân không? Năm trăm vạn không phải là con số nhỏ, để nhầm chỗ thì rắc rối lắm."

"Xoảng!"

Chiếc cốc thủy tinh trên tay Giám đốc Lưu rơi xuống đất vỡ tan tành. Nước trà nóng b.ắ.n tung tóe lên đôi giày cao gót đắt tiền nhưng bà ta hoàn toàn không có cảm giác. Toàn thân bà ta cứng đờ, đôi mắt kinh hoàng nhìn Mộ Quân như nhìn thấy một con ác quỷ từ địa ngục bò lên.

"Mộ... Mộ Đổng..." Bà ta run rẩy, hơi thở trở nên gấp gáp, hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày.

Cả phòng họp chìm trong sự hoang mang tột độ. Không ai hiểu Mộ Quân đang làm phép thuật gì. Anh vừa bước vào, chưa cần mở bất kỳ tài liệu nào, đã trực tiếp điểm trúng t.ử huyệt của hai nhân vật cốt cán nhất trong phe đối lập. Sự tự tin của những kẻ định nhân cơ hội này làm phản bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn. Bọn họ cúi gầm mặt, không ai dám nhìn thẳng vào mắt vị Chủ tịch trẻ tuổi, sợ rằng mình sẽ là nạn nhân tiếp theo bị lột trần bí mật.

Đúng lúc bầu không khí đang căng như dây đàn, thì cánh cửa phòng họp một lần nữa bị đẩy tung ra.

Tiếng bước chân rầm rập vang lên. Trần Kiến Nhân xuất hiện.

Hắn ta khoác trên người bộ vest xám đắt tiền, mái tóc chải chuốt bóng lộn, gọng kính vàng lóe lên những tia sáng xảo quyệt. Dù vừa phải lái xe đ.â.m gãy thanh chắn tầng hầm bệnh viện để tháo chạy, nhưng lúc này, trên khuôn mặt Trần Kiến Nhân không hề có nửa điểm hoảng sợ. Ngược lại, hắn ta bước đi với dáng vẻ ngạo nghễ, phía sau lưng còn dẫn theo ba bốn vị giám đốc cùng phe phái.

Trần Kiến Nhân tự tin đút hai tay vào túi quần, nụ cười giả tạo thường trực trên môi. Hắn tin chắc rằng, Mộ Quân dù có bắt quả tang chuyện ngoại tình tại bệnh viện, thì cũng không thể nào trong một thời gian ngắn nắm được bằng chứng về những sai phạm tài chính tại tập đoàn. Kế hoạch lật đổ Mộ Quân hôm nay đã được hắn vạch ra từ nửa năm trước, thiên la địa võng đã giăng sẵn, một Mộ Quân dù có ba đầu sáu tay cũng không thể lật ngược thế cờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chủ tịch Mộ, anh đến sớm hơn tôi nghĩ đấy." Trần Kiến Nhân đi thẳng đến vị trí chiếc ghế trống ngay sát tay phải của Mộ Quân, kéo ghế ngồi xuống với phong thái của một kẻ bề trên. Ánh mắt hắn lướt qua cái bọc nhỏ trong tay Mộ Quân, lóe lên một tia khinh miệt và thâm độc.

"Tôi nghe nói phu nhân vừa sinh hạ thiên kim tiểu thư, đáng lẽ giờ này anh phải ở bệnh viện chăm sóc vợ con mới phải. Việc gia đình anh lộn xộn, tôi rất lấy làm tiếc. Nhưng công ty là công ty, tình cảm cá nhân không thể đem ra làm bia đỡ đạn cho sự yếu kém trong quản lý được." Trần Kiến Nhân cất giọng dõng dạc, cố tình nhấn mạnh vào chữ "yếu kém", nhằm thu hút sự chú ý của toàn bộ cổ đông.

Mộ Quân không đáp, chỉ lạnh nhạt nhìn hắn như nhìn một tên hề đang biểu diễn trên sân khấu.

Thấy Mộ Quân im lặng, Trần Kiến Nhân càng đắc ý. Hắn ra hiệu cho tên trợ lý phía sau. Tên trợ lý lập tức lấy ra một xấp tài liệu dày cộp, chia cho từng người trong phòng họp, sau đó đập mạnh một bản sao xuống mặt bàn trước mặt Mộ Quân.

"Mọi người hãy xem kỹ đi!" Trần Kiến Nhân đứng phắt dậy, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông. "Dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Mộ, Quỹ đầu tư mạo hiểm của tập đoàn chúng ta trong quý vừa qua đã bị thâm hụt nghiêm trọng! Hàng loạt dự án rót vốn đều báo lỗ, dòng tiền hàng chục triệu tệ không rõ tung tích. Với tư cách là người đứng đầu, anh Mộ Quân đây không những không có biện pháp khắc phục, mà còn cố tình che giấu thông tin với Hội đồng quản trị!"

Hắn ta chỉ tay thẳng mặt Mộ Quân, giọng điệu đanh thép, đầy tính kích động: "Một người để tình cảm gia đình che mờ lý trí, quản lý tài chính yếu kém, làm thất thoát tài sản của cổ đông, không còn đủ tư cách ngồi ở vị trí Chủ tịch Tập đoàn Mộ Thị nữa! Hôm nay, tôi đại diện cho các cổ đông có mặt tại đây, chính thức yêu cầu bãi nhiệm chức vụ Chủ tịch của Mộ Quân!"

Lời tuyên bố của Trần Kiến Nhân như một quả b.o.m ném thẳng vào giữa phòng họp. Những cổ đông trung lập bắt đầu xôn xao lật xem tài liệu, những kẻ cùng phe với hắn thì nhếch mép cười đắc thắng. Mọi thứ dường như đang diễn ra đúng như kịch bản mà tên cặn bã này đã vạch ra.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng ngáp dài lười biếng vang lên trong tâm trí Mộ Quân.