Mộ Quân ôm con gái bước vào. Anh không thèm nhìn bất cứ ai, ung dung đi thẳng về phía chiếc ghế bọc da quyền lực nhất ở đầu bàn và ngồi xuống. Động tác của anh trơn tru, tự nhiên, phớt lờ hoàn toàn sự sững sờ đang hiện rõ trên khuôn mặt của hàng chục con người.
Một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm cả căn phòng. Mười giây trôi qua, cuối cùng, một lão già hói đầu ngồi phía bên trái không nhịn được nữa, đập mạnh tay xuống bàn đứng phắt dậy.
"Mộ Đổng! Cậu đang làm cái trò gì thế này? Đây là cuộc họp Hội đồng quản trị khẩn cấp liên quan đến sự sống còn của tập đoàn, không phải nhà trẻ! Cậu mang một đứa trẻ sơ sinh đến đây là có ý gì? Cậu có còn coi trọng các cổ đông chúng tôi không?"
Lão hói đầu này là Giám đốc Triệu, một trong những người luôn tự xưng là công thần khai quốc của Mộ Thị.
Mộ Quân chậm rãi ngước mắt lên, ánh mắt sắc như d.a.o cạo lướt qua khuôn mặt đang đỏ gay của Giám đốc Triệu. Anh không hề tức giận, chỉ khẽ nhếch mép, cất giọng lạnh lẽo:
"Giám đốc Triệu có vẻ kích động quá nhỉ? Tôi mang ai đến cuộc họp này, cần phải xin phép ông sao? Nên nhớ, đứa trẻ đang nằm trong tay tôi đây, ngay khi vừa cất tiếng khóc chào đời đã nghiễm nhiên nắm giữ hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi của Mộ Thị. Xét về quyền phát ngôn, cổ phần của con bé còn lớn hơn tổng số cổ phần của ông và những người đang ngồi ở đây cộng lại. Ông lấy tư cách gì để chất vấn cổ đông lớn nhất của tập đoàn?"
Lời nói của Mộ Quân như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt Giám đốc Triệu, khiến lão há hốc mồm, nghẹn họng không thốt lên được nửa lời, đành hậm hực ngồi phịch xuống ghế. Những kẻ khác vừa định lên tiếng hùa theo cũng vội vàng ngậm miệng, đưa mắt nhìn nhau đầy e dè.
Trong lòng Mộ Quân ôm Tiểu Tiểu, cô bé vừa nghe thấy tiếng quát tháo thì hơi nhíu mày, đôi mắt đen láy bắt đầu quét một vòng quanh bàn họp như một chiếc radar dò tìm mục tiêu.
[Ồ, ồn ào quá đi mất. Để xem nào, cái lão hói đầu vừa to mồm lúc nãy là ai cơ chứ?]
Tiếng lòng lanh lảnh của con gái vang lên trong đầu khiến Mộ Quân khẽ nhướng mày. Anh giữ nguyên tư thế bất động, chờ đợi thông tin từ vị "quân sư nhí" trong n.g.ự.c mình.
[Chậc chậc, hóa ra là lão Triệu. Lão già này bên ngoài thì tỏ vẻ đạo mạo, luôn miệng nói vì sự phát triển của tập đoàn, nhưng thực chất đã bị Trần Kiến Nhân mua chuộc từ lâu rồi. Tối hôm qua, lão vừa nhận của tên cặn bã kia một vali chứa đầy tiền mặt, bên trong có đúng hai trăm vạn. Lão ta còn cẩn thận đến mức giấu cái vali đó dưới gầm giường ở căn hộ của cô nhân tình bé nhỏ tên là Lệ Lệ ở khu chung cư phía Tây thành phố kìa. Đúng là già mà không nên nết!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đồng t.ử Mộ Quân hơi co rụt lại. Hai trăm vạn? Giấu ở nhà nhân tình? Một tia sát ý lóe lên trong đáy mắt anh. Trần Kiến Nhân quả nhiên đã vươn vòi bạch tuộc đi rất xa, dùng tiền của chính Mộ Thị để đút lót, mua chuộc những kẻ phản trắc nhằm lật đổ anh.
Mộ Quân khẽ gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn. Anh nhìn thẳng vào Giám đốc Triệu, khóe môi vẽ lên một nụ cười nhạt đến rợn người.
"Giám đốc Triệu, dạo này sức khỏe của ông có vẻ không tốt lắm. Thức đêm nhiều quá chăng? Hay là do không khí ở khu chung cư phía Tây thành phố không được trong lành? Lớn tuổi rồi, giữ gìn sức khỏe vẫn là trên hết, đừng để những món đồ nặng nề như... vali tiền làm ảnh hưởng đến cột sống, cũng đừng để những chuyện bóc bánh trả tiền làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình."
Cạch!
Chiếc b.út bi trên tay Giám đốc Triệu rơi thẳng xuống mặt bàn. Khuôn mặt lão từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán. Lão lắp bắp, đôi môi run rẩy: "Chủ... Chủ tịch... cậu nói gì... tôi không hiểu..."
"Ông hiểu hay không, tự trong lòng ông rõ nhất." Mộ Quân thu lại ánh mắt, lười biếng đáp.
Chỉ một câu nói bâng quơ, Mộ Quân đã đ.á.n.h sập hoàn toàn tuyến phòng thủ tâm lý của một kẻ lão làng. Những người khác trong phòng họp bắt đầu cảm thấy không khí có gì đó sai sai. Mộ Quân hôm nay giống như một vị thần thấu thị, dường như không có bí mật nào có thể qua mắt được anh.
Lúc này, Tiểu Tiểu lại tiếp tục chép miệng, ánh mắt chuyển sang một người phụ nữ trung niên đeo kính gọng đỏ ngồi ở phía đối diện.
[Ây da, lại thêm một kẻ phản bội nữa này. Bà cô đeo kính gọng đỏ kia là Giám đốc Tài vụ Lưu. Bề ngoài thì làm sổ sách cực kỳ minh bạch, nhưng thực tế vừa mới tuồn bản kế hoạch đấu thầu khu đất phía Nam của công ty cho đối thủ cạnh tranh theo lệnh của Trần Kiến Nhân. Đổi lại, tài khoản ngân hàng ở Thụy Sĩ của bà ta vừa nhảy thêm năm trăm vạn. Chậc, bán đứng công sức của cả một tập thể chỉ vì năm trăm vạn, đúng là thiển cận!]
Bàn tay đang giữ chăn cho con gái của Mộ Quân siết c.h.ặ.t lại, gân xanh nổi lên mu bàn tay. Kế hoạch đấu thầu khu đất phía Nam là dự án trọng điểm mà anh đã thức trắng hàng chục đêm để chỉ đạo đội ngũ hoàn thiện. Vậy mà người phụ nữ anh tin tưởng giao phó vị trí Giám đốc Tài vụ lại dám đ.â.m sau lưng anh.