[Oáp... Buồn ngủ quá đi. Tên cặn bã này sủa nãy giờ không khát nước sao? Mở mồm ra là đạo lý, ngậm miệng lại là vì cổ đông. Thâm hụt cái đầu hắn ấy! Dòng tiền đó là do chính hắn mượn danh nghĩa Quỹ đầu tư, lập ra ba công ty ma ở nước ngoài để rút ruột tập đoàn. Bản báo cáo mười lăm trang mà hắn đang đập trên bàn kia kìa, toàn bộ đều là số liệu giả mạo do thư ký Lý của hắn cất công cắt ghép suốt ba đêm liền. Chữ ký ở trang thứ tư, thứ bảy và thứ mười hai đều là hắn thuê người giả mạo nét chữ của bố mình!]
Tiểu Tiểu chép miệng, tiếng lòng đầy vẻ mỉa mai khinh bỉ.
[Tưởng mình thông minh lắm chắc? Cái thứ ngụy quân t.ử ăn bám đàn bà, dùng tiền bẩn để mua chuộc lòng người. Bố ơi, đừng nương tay, vả rớt cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa của hắn xuống cho con! Cho hắn biết thế nào là cái giá của việc dám đụng đến đồ của bổn tiểu thư!]
Nghe tiếng lòng đầy oai phong của con gái, mọi tảng đá đè nặng trong lòng Mộ Quân như được gỡ bỏ hoàn toàn. Đáy mắt anh dâng lên một luồng sát khí ngút trời, nhưng khóe môi lại vẽ lên một nụ cười cực kỳ tao nhã.
Mộ Quân chậm rãi vươn tay, dùng hai ngón tay kẹp lấy xấp tài liệu mà Trần Kiến Nhân vừa đập xuống bàn, lật qua loa vài trang. Tiếng giấy sột soạt vang lên giữa bầu không khí căng thẳng.
Sau đó, anh ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy khuôn mặt đang dương dương tự đắc của Trần Kiến Nhân.
"Trần Kiến Nhân, anh vội vàng muốn phế truất tôi như vậy..." Mộ Quân cất giọng, âm vực không cao nhưng lại mang theo uy áp khiến người khác nghẹt thở, "Là vì quá lo lắng cho lợi ích của tập đoàn, hay là vì sợ tôi tra ra được ba công ty vỏ bọc mà anh vừa mới thành lập ở nước ngoài để rửa khoản tiền quỹ bị thâm hụt đó?"
Lời vừa dứt, nụ cười trên môi Trần Kiến Nhân lập tức đông cứng lại. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia hoảng loạn tột độ, hai tay đang chống trên bàn bất giác run lên.
Cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Một mẻ lưới khổng lồ, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, đã được hai cha con Mộ Quân âm thầm giăng ra, bủa vây lấy toàn bộ những kẻ phản trắc trong căn phòng này. Và bây giờ, chính là lúc thu lưới.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian rộng lớn của phòng họp hội đồng quản trị Tập đoàn Mộ Thị. Qua lớp kính cường lực sát trần, ánh nắng ch.ói chang của buổi ban trưa rọi vào, nhưng không thể xua tan đi luồng hàn khí bức người đang tỏa ra từ vị trí ghế Chủ tịch.
Khuôn mặt Trần Kiến Nhân từ đỏ lựng chuyển sang trắng bệch, rồi lại nhanh ch.óng rặn ra một vẻ phẫn nộ đầy giả tạo. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự run rẩy nơi đầu ngón tay, đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn gỗ sồi.
"Mộ Quân! Anh đừng có ngậm m.á.u phun người!" Giọng Trần Kiến Nhân vang lên the thé, cố tình nâng cao âm lượng để che đậy sự chột dạ đang dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. "Anh là Chủ tịch, anh có quyền lực, nhưng anh không thể dùng quyền lực đó để vu khống những cổ đông đã cống hiến tâm huyết cho Mộ Thị! Ba công ty vỏ bọc nào? Rửa tiền nào? Anh đang cố tình đ.á.n.h lạc hướng dư luận để lấp l.i.ế.m cho sự yếu kém trong quản lý của chính mình sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn vừa nói, vừa vươn tay chỉ thẳng vào xấp tài liệu mười lăm trang mà Mộ Quân đang hờ hững kẹp giữa hai ngón tay.
"Bằng chứng rành rành ra đó! Báo cáo kiểm toán nội bộ độc lập, sao kê dòng tiền thâm hụt từ dự án khu công nghệ cao, tất cả đều có chữ ký xác nhận của các trưởng phòng ban. Anh định chối cãi thế nào trước mặt toàn thể hội đồng quản trị ngày hôm nay?"
Trần Kiến Nhân quay sang nhìn các cổ đông khác, ánh mắt mang theo sự kích động như một vị anh hùng đang đứng lên đòi lại công bằng. Một vài cổ đông trung lập bắt đầu xì xào bàn tán. Bọn họ không rõ nội tình, chỉ thấy số liệu trên báo cáo quả thực rất đáng báo động. Nếu Mộ Quân thực sự làm thất thoát quỹ công ty, vị trí Chủ tịch này hôm nay e rằng khó mà giữ nổi.
Mộ Quân vẫn ngồi yên tại chỗ, tư thế nhàn tản, ung dung tựa lưng vào ghế da. Một tay anh vòng qua ôm lấy thân hình nhỏ bé đang được quấn cẩn thận trong lớp tã lụa mềm mại, tay kia vẫn cầm xấp tài liệu, khóe môi vương một nụ cười trào phúng. Anh không vội đáp lời, mà rũ mắt nhìn xuống đứa con gái bé bỏng trong lòng.
Mộ Tiểu Tiểu chép miệng, cái miệng nhỏ xíu ngáp một cái rõ to, đôi mắt đen láy đảo một vòng nhìn gã đàn ông đang nhảy nhót như một tên hề mạt hạng trước mặt.
[Trời đất ơi, cái tên cặn bã này diễn sâu quá. Nếu không phải bổn tiểu thư đã nhìn thấu ruột gan hắn, khéo lại tưởng hắn là trung thần nghĩa sĩ cứu vớt tập đoàn không bằng.]
Tiếng lòng lanh lảnh, mang theo sự mỉa mai đặc trưng của một vị Thần nữ chuyển thế vang lên rành rọt trong tâm trí Mộ Quân.
[Bố ơi, bố nhìn cái thái độ dương dương tự đắc của hắn kìa. Hắn tưởng cái đống giấy lộn do tên thư ký Lý ngu ngốc kia cắt ghép là hoàn hảo lắm chắc? Bố lật trang thứ tư ra đi! Cái bảng kê chi phí vật tư đó, rõ ràng là lấy nguyên xi từ dự án bất động sản phía Nam đã bị đình chỉ từ hai năm trước. Bọn chúng lười biếng đến mức không thèm đổi cả mã số lô hàng, chỉ sửa mỗi ngày tháng. Thật là coi thường IQ của người khác!]
Ánh mắt Mộ Quân khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh thong thả lật xấp tài liệu đến đúng trang thứ tư, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt giấy. Âm thanh "cộc cộc" vang lên giữa không gian im ắng khiến tim Trần Kiến Nhân bất giác đập lỡ một nhịp.
"Trần Kiến Nhân," Mộ Quân cất giọng, âm vực trầm ổn nhưng mang theo áp bức tột độ. "Anh nói đây là báo cáo kiểm toán độc lập? Vậy anh giải thích cho tôi xem, tại sao bảng kê chi phí vật tư của dự án khu công nghệ cao ở trang thứ tư này, lại sử dụng nguyên mã số lô hàng của dự án bất động sản phía Nam đã bị đình chỉ từ hai năm trước? Thư ký Lý của anh lúc cắt ghép số liệu, lười biếng đến mức quên cả việc thay đổi mã định danh sao?"
Lời vừa thốt ra, cả phòng họp ồ lên kinh ngạc. Các cổ đông lập tức lật vội bản sao tài liệu trước mặt mình, dò tìm trang thứ tư.