Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 12



"Đúng thật! Mã số lô hàng này bắt đầu bằng chữ S-2022... Đây rõ ràng là mã của dự án phía Nam năm kia mà!" Một cổ đông lão làng thốt lên, ánh mắt nhìn Trần Kiến Nhân lập tức chuyển từ nghi ngờ sang phẫn nộ.

Trần Kiến Nhân lảo đảo lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Hắn lắp bắp: "Cái... cái này... có thể là do bộ phận kế toán nhầm lẫn trong quá trình xuất dữ liệu..."

[Nhầm lẫn cái đầu hắn!] Tiếng Tiểu Tiểu lại vang lên, giọng điệu sắc như d.a.o cạo. [Bố lật tiếp trang thứ bảy đi! Cái chữ ký xác nhận của Giám đốc dự án ở góc phải bên dưới ấy. Nét chữ 'M' bị cong ở phần đuôi, lực b.út run rẩy, hoàn toàn không phải là chữ ký thật. Đó là do hắn bỏ ra năm trăm đồng, ra đường Hồng Kỳ thuê cái gã chuyên làm giả giấy tờ tên là Lão Lục ký thay đấy! Giám đốc dự án thật người ta đang đi công tác ở Hộ Thị từ tuần trước, lấy đâu ra mà ký vào tờ giấy này ngày hôm qua?]

Khóe môi Mộ Quân cong lên một biên độ tàn nhẫn. Anh lật thẳng đến trang thứ bảy, ném xấp tài liệu trượt dài trên mặt bàn nhẵn bóng, trúng ngay trước mặt Trần Kiến Nhân.

"Nhầm lẫn sao? Vậy để tôi xem sự nhầm lẫn này sâu đến mức nào." Mộ Quân đứng phắt dậy, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt sắc như chim ưng chằm chằm nhìn kẻ phản đồ. "Trang thứ bảy, chữ ký xác nhận của Giám đốc dự án. Anh nhìn cho kỹ nét chữ 'M' bị cong ở phần đuôi đi. Giám đốc dự án hiện đang đi công tác tại Hộ Thị từ thứ hai tuần trước, đến nay vẫn chưa về. Vậy mà ngày hôm qua anh ta lại có thể mọc cánh bay về Kinh Thị để ký vào cái báo cáo khống này của anh sao? Hay là, anh đã bỏ ra năm trăm đồng để ra đường Hồng Kỳ thuê tên Lão Lục chuyên làm giả giấy tờ ký thay?"

"Rầm!"

Vài vị cổ đông tức giận đập bàn đứng dậy. Bầu không khí trong phòng họp nháy mắt bùng nổ. Sự thật bị bóc trần trần trụi đến mức không thể chối cãi. Việc làm giả chữ ký trong báo cáo tài chính cấp cao của tập đoàn là một tội ác không thể dung thứ.

"Trần Kiến Nhân! Anh dám dùng tài liệu giả mạo để lừa gạt hội đồng quản trị? Anh coi chúng tôi là đồ ngốc hết sao?"

Sắc mặt Trần Kiến Nhân lúc này đã trắng bệch như tờ giấy. Hai chân hắn run rẩy, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Kế hoạch hoàn hảo mà hắn và Tư Niệm đã cất công dàn dựng, mua chuộc vô số người, thức trắng mấy đêm liền để làm giả tài liệu, tại sao Mộ Quân chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu toàn bộ? Lại còn biết chính xác người làm giả chữ ký là Lão Lục ở đường Hồng Kỳ? Điều này hoàn toàn vượt quá nhận thức của hắn.

Cảm giác sợ hãi tột độ bắt đầu bò dọc sống lưng Trần Kiến Nhân, giống như có một con mắt vô hình đang nhìn thấu mọi tội ác trong bóng tối của hắn.

Thấy tình thế nguy ngập, Trương Kế Toán - một trong những tay sai đắc lực đã bị Trần Kiến Nhân mua chuộc từ lâu - vội vàng đứng lên nói đỡ.

"Mộ Đổng, xin ngài bớt giận. Có thể... có thể Giám đốc Trần cũng bị cấp dưới qua mặt, đưa cho tài liệu sai lệch. Chúng ta không thể chỉ vì một vài lỗi sai nhỏ trong văn bản mà phủ nhận việc dòng tiền quỹ thực sự đang bị thâm hụt. Trang thứ mười hai có ghi rõ, số tiền hai mươi triệu đã được chuyển ra ngoài hệ thống để mua sắm trang thiết bị nhập khẩu, nhưng đến nay thiết bị vẫn chưa về kho. Điều này ngài giải thích sao?"

Trương Kế Toán vuốt mồ hôi hột, cố gắng níu kéo lại một chút lợi thế cho phe phản diện, hướng mũi dùi quay lại vấn đề cốt lõi là số tiền bị mất.

Mộ Quân liếc mắt nhìn Trương Kế Toán, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến ông ta phải rụt cổ lại. Anh chưa kịp lên tiếng, cục bột nhỏ trong lòng đã ngứa ngáy không chịu nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

[Ôi chao, tên hói đầu này còn dám mở miệng đòi công lý cơ đấy! Bố ơi, trang thứ mười hai đúng là có khoản hai mươi triệu chuyển đi mua thiết bị. Nhưng công ty đối tác bên nước ngoài đó tên là gì? Là 'Global Tech', đúng không? Đó chính là một trong ba công ty ma mà Trần Kiến Nhân vừa lập ra tháng trước! Bọn chúng làm hợp đồng khống, chuyển tiền ra nước ngoài, sau đó Trương Kế Toán này nhận được khoản tiền hoa hồng bẩn lên tới năm triệu tệ, chuyển thẳng vào tài khoản bí mật đứng tên vợ bé của ông ta ở ngân hàng tư nhân. Ông ta đang dùng tiền của Mộ Thị để nuôi bồ nhí đấy, bố!]

Nghe đến đây, Mộ Quân suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Quả nhiên, có cô con gái mang Độc Tâm Thuật bên người, mọi âm mưu quỷ kế của thế gian này đều chỉ là trò trẻ con. Anh vuốt ve tấm lưng nhỏ của Tiểu Tiểu, ánh mắt chuyển từ Trần Kiến Nhân sang Trương Kế Toán, mang theo sự giễu cợt tàn nhẫn.

"Trương Kế Toán, ông nói rất đúng. Chúng ta không thể bỏ qua khoản tiền hai mươi triệu đã bị chuyển ra ngoài." Mộ Quân chậm rãi nói, từng chữ như đóng đinh vào không gian. "Công ty đối tác nhận khoản tiền đó tên là 'Global Tech', chuyên cung cấp thiết bị nhập khẩu, phải không?"

Trương Kế Toán nuốt nước bọt cái ực, gật đầu liên tục: "Vâng, đúng... đúng vậy thưa Mộ Đổng. Giấy tờ chuyển tiền đều có đủ..."

"Tất nhiên là có đủ," Mộ Quân đột ngột nâng cao giọng, âm thanh vang dội như sấm sét. "Bởi vì 'Global Tech' chính là một trong ba công ty ma do chính tay Trần Kiến Nhân thành lập tại nước ngoài vào tháng trước! Các người cấu kết với nhau, làm hợp đồng khống, rút ruột hai mươi triệu của Mộ Thị."

Anh bước lên một bước, chống hai tay xuống bàn, ép sát khuôn mặt đang cắt không còn một giọt m.á.u của Trương Kế Toán.

"Và ông, vị kế toán trưởng mẫn cán của chúng ta. Chắc hẳn ông rất vui vẻ khi nhận được khoản tiền hoa hồng bẩn năm triệu tệ từ phi vụ này đúng không? Số tiền đó hiện đang nằm yên vị trong tài khoản bí mật mở tại ngân hàng tư nhân, dưới tên cô nhân tình bé nhỏ của ông ở khu Đào An chứ gì?"

"Bịch!"

Trương Kế Toán hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế. Đôi mắt ông ta trợn ngược, miệng há hốc, mồ hôi tuôn ra như tắm. Việc ông ta có vợ bé và tài khoản bí mật được giấu kín đến mức ngay cả người vợ kết tóc se tơ mấy chục năm nay cũng không hề hay biết. Tại sao Mộ Quân lại có thể nắm rõ đến từng chân tơ kẽ tóc như vậy?

Cả phòng họp chấn động. Vài cổ đông khác vốn định đứng lên nói đỡ cho Trần Kiến Nhân lập tức im bặt, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo âu phục. Bọn họ kinh hãi nhận ra, Mộ Quân ngày hôm nay đến đây không phải để giải trình, mà là để tàn sát. Toàn bộ mạng lưới tham nhũng, những bí mật dơ bẩn nhất mà bọn họ cố gắng che đậy, đều đã bị người đàn ông quyền lực này lật tẩy không sót một mảnh.

Không ai dám ho he nửa lời. Bầu không khí áp bách từ vị Chủ tịch trẻ tuổi khiến bọn họ cảm thấy nghẹt thở. Mộ Quân lúc này giống như một vị Diêm Vương đang lật mở cuốn sổ sinh t.ử, điểm danh từng kẻ phản đồ để đưa xuống địa ngục.

Trần Kiến Nhân đứng chôn chân tại chỗ, hàm răng đ.á.n.h bò cạp. Sự tự tin kiêu ngạo khi bước vào phòng họp đã bị nghiền nát thành bột mịn. Kế hoạch lật đổ Mộ Quân đã thất bại t.h.ả.m hại. Phe cánh của hắn trong phòng họp đã bị dọa cho mất mật, không một ai dám đứng ra bảo vệ hắn nữa.

Nhưng bản tính xảo quyệt và ngoan cố của một kẻ phản diện không cho phép hắn bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Trong cơn tuyệt vọng, Trần Kiến Nhân gầm lên, cố vớt vát lại chút tôn nghiêm cuối cùng bằng cách c.ắ.n ngược lại đối thủ.