"Anh nói dối! Tất cả chỉ là do anh tự bịa đặt!" Trần Kiến Nhân chỉ tay vào mặt Mộ Quân, ánh mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ lừ. "Anh nói tôi lập công ty ma? Anh nói tôi rút ruột hai mươi triệu? Bằng chứng đâu? Anh chỉ đứng đó nói suông, dùng lời lẽ dọa dẫm các cổ đông để ép họ phải tin anh! Nếu anh có bằng chứng thực sự về dòng tiền được chuyển đi, anh đã sớm mang ra ném vào mặt tôi rồi, chứ không phải đứng đó diễn kịch! Anh căn bản không tìm được dòng tiền đó đã đi về đâu!"
Lời nói của Trần Kiến Nhân như một viên đá ném xuống mặt hồ đang tĩnh lặng, làm dấy lên một gợn sóng nghi ngờ mỏng manh trong lòng vài cổ đông. Quả thực, từ nãy đến giờ Mộ Quân chỉ bóc trần sự giả mạo của tập tài liệu và nói ra những bí mật động trời, nhưng bằng chứng vật lý về dòng tiền rửa qua công ty ma thì vẫn chưa xuất hiện.
Trần Kiến Nhân thấy thái độ của mọi người khẽ d.a.o động, trong lòng thầm thở phào. Hắn biết rõ, toàn bộ sao kê giao dịch thực sự, danh sách các tài khoản ngân hàng đen và bằng chứng chuyển tiền đều không được lưu trữ trên bất kỳ máy chủ nào của tập đoàn. Hắn làm việc cực kỳ cẩn thận. Tất cả dữ liệu cốt lõi đó, hắn đều mã hóa và lưu vào một thiết bị lưu trữ vật lý cực nhỏ, và hắn luôn mang nó theo bên người, không bao giờ rời nửa bước. Chỉ cần Mộ Quân không có cái USB đó, thì mọi cáo buộc ngày hôm nay chỉ dừng lại ở mức nghi ngờ quản lý lỏng lẻo, cùng lắm là hắn bị sa thải, chứ không thể tống hắn vào tù được!
Nghĩ đến đây, sự hoảng loạn trong mắt Trần Kiến Nhân vơi đi một nửa, thay vào đó là sự đắc ý điên cuồng của kẻ c.ờ b.ạ.c đang cược ván cuối.
Mộ Quân nhíu mày. Lời thách thức của Trần Kiến Nhân quả thực đ.á.n.h trúng vào điểm yếu. Dù anh biết rõ toàn bộ sự thật, nhưng nếu không có bằng chứng dòng tiền, cảnh sát kinh tế sẽ rất khó để lập hồ sơ khởi tố ngay lập tức. Kẻ xảo quyệt này đã giấu chứng cứ đi đâu?
Ngay lúc Mộ Quân đang suy tính bước tiếp theo, một tiếng cười lanh lảnh, mang theo sự khinh bỉ tột độ vang lên trong đầu anh.
[Trần Kiến Nhân à Trần Kiến Nhân, mi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Mi nghĩ giấu đồ ở nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất sao?]
Tiểu Tiểu cựa quậy trong vòng tay bố, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào n.g.ự.c áo của tên phản diện.
[Bố ơi, đừng tốn nước bọt với loại cặn bã này nữa. Hắn bảo bố không có bằng chứng? Bằng chứng đang nằm ngay trên người hắn kìa! Bố nhìn cái kẹp cà vạt bằng bạc viền xanh mà hắn đang đeo đi. Nó không phải là kẹp cà vạt bình thường đâu, phần lõi bên trong chính là một chiếc USB siêu nhỏ. Toàn bộ hồ sơ đen, sao kê dòng tiền rửa qua ba công ty ma, kể cả bằng chứng hắn cấu kết với mẹ Tư Niệm để chiếm đoạt cổ phần cốt lõi của con, tất cả đều nằm trong cái USB đó! Hắn tự tin như vậy là vì hắn định lát nữa chuồn khỏi đây sẽ đem tiêu hủy nó đấy!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe tiếng lòng của con gái, đồng t.ử Mộ Quân đột ngột co rút lại. Ánh mắt anh sắc như d.a.o, lập tức phóng thẳng vào vị trí trước n.g.ự.c Trần Kiến Nhân.
Dưới ánh đèn sáng rực của phòng họp, chiếc kẹp cà vạt bằng bạc có viền xanh dương lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Nó trông có vẻ như một món phụ kiện trang sức đắt tiền thông thường, được gài ngay ngắn trên chiếc cà vạt lụa cao cấp. Chẳng ai ngờ rằng, thứ đồ vật trang trí nhỏ bé ấy lại là chiếc hộp Pandora chứa đựng toàn bộ tội ác tày trời của một kẻ phản đồ.
Cùng lúc đó, dường như cảm nhận được ánh nhìn sắc bén đầy sát khí của Mộ Quân đang khóa c.h.ặ.t vào n.g.ự.c mình, bản năng sinh tồn của Trần Kiến Nhân trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn chột dạ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu một nguy cơ t.ử vong đang cận kề.
Không tự chủ được, bàn tay phải của Trần Kiến Nhân run rẩy đưa lên. Những ngón tay ướt đẫm mồ hôi vô thức sờ vào mép chiếc kẹp cà vạt trước n.g.ự.c áo, như một hành động che chở đầy tuyệt vọng. Hắn nuốt nước bọt, cơ mặt co giật, gót chân khẽ lùi về phía sau một bước, hướng về phía cánh cửa phòng họp.
Ánh mắt hắn dáo dác nhìn quanh, não bộ điên cuồng tính toán khoảng cách từ vị trí hắn đứng đến cửa ra vào. Hắn phải tẩu tán cái USB này. Nếu nó rơi vào tay Mộ Quân, hắn sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn.
Nhưng hắn không hề biết rằng, khoảnh khắc bàn tay hắn chạm vào chiếc kẹp cà vạt, cũng là lúc tiếng chuông báo t.ử của hắn chính thức điểm. Một mẻ lưới sinh t.ử đã được khép lại hoàn toàn, không chừa lại cho hắn dù chỉ là một con đường sống mỏng manh nhất. Mộ Quân, với nụ cười của một kẻ đi săn đã dồn con mồi vào bước đường cùng, từ từ nhấc tay lên, ra hiệu cho đội vệ sĩ đang đứng chờ ngoài cửa. Cục diện đã ngã ngũ. Vở kịch vả mặt tàn khốc nhất chỉ vừa mới bắt đầu bước vào hồi cao trào.
Không khí trong phòng họp hội đồng quản trị lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức tưởng chừng như có thể vắt ra nước. Tiếng máy lạnh phả ra rì rì trên trần nhà càng làm tôn lên sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc bủa vây lấy những con người đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ sồi dài.
Trần Kiến Nhân đứng ở cuối bàn, gót chân gã đã vô thức lùi thêm nửa bước, hướng thẳng về phía cánh cửa kính cường lực đang đóng kín. Dù mồ hôi lạnh đã rịn đầy trán, thấm ướt cả mảng lưng áo sơ mi đắt tiền, gã vẫn cố gắng duy trì vỏ bọc đạo mạo, ngẩng cao đầu, hếch cằm lên hòng vớt vát chút uy nghiêm cuối cùng. Bàn tay phải của gã sau khi khẽ chạm vào n.g.ự.c áo đã vội vàng buông thõng xuống, nắm c.h.ặ.t lại thành quyền để giấu đi sự run rẩy.