Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 14



"Mộ Quân! Anh đừng có ở đó mà ngậm m.á.u phun người!" Trần Kiến Nhân gân cổ lên quát, giọng điệu the thé vang dội khắp phòng, cố tình tạo ra khí thế áp đảo để che giấu sự hoảng loạn tột độ bên trong. "Anh nói tôi làm giả số liệu? Anh nói tôi cấu kết với Tư Niệm bòn rút công quỹ? Tốt thôi! Vậy bằng chứng đâu? Dòng tiền thất thoát đi đâu? Tài khoản nào nhận? Nếu anh không đưa ra được bằng chứng xác đáng, tôi nhất định sẽ kiện anh tội vu khống! Đừng tưởng anh là Chủ tịch thì có thể một tay che trời, muốn đổi trắng thay đen thế nào cũng được!"

Vài cổ đông phe cánh của Trần Kiến Nhân nghe vậy cũng bắt đầu xì xầm to nhỏ. Bọn họ tuy đã bị những lập luận sắc bén trước đó của Mộ Quân làm cho hoang mang, nhưng suy cho cùng, thương trường nói chuyện bằng chứng cứ. Không có sao kê dòng tiền, mọi cáo buộc cũng chỉ là lời nói suông.

"Đúng đấy Mộ Đổng, chuyện này liên quan đến danh dự của Giám đốc Trần và cả uy tín của hội đồng quản trị. Không thể chỉ dựa vào vài phán đoán mà kết tội được." Một lão cổ đông gầy gò lên tiếng hùa theo.

Nghe thấy có người ủng hộ mình, Trần Kiến Nhân như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười đắc ý, ánh mắt lóe lên tia xảo quyệt. Chỉ cần gã c.ắ.n răng không thừa nhận, chỉ cần gã tìm được cớ rời khỏi căn phòng này, gã sẽ lập tức tiêu hủy thứ đồ vật đang gắn trên n.g.ự.c mình. Đến lúc đó, Mộ Quân có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng tìm ra kẽ hở.

Thế nhưng, Trần Kiến Nhân đã tính sai một điều. Gã không hề biết rằng, trong căn phòng này, có một "radar" siêu việt đang quét thấu mọi tâm tư đen tối nhất của gã.

Mộ Tiểu Tiểu nằm ngoan ngoãn trong vòng tay vững chãi của cha, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp nhìn gã đàn ông đang làm trò hề trước mặt. Cái miệng nhỏ xíu của cô bé khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai không hề phù hợp với một đứa trẻ sơ sinh.

[Chậc chậc chậc... Nhìn cái bộ dạng ch.ó cùng rứt giậu của hắn kìa! Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Cứ tưởng mình diễn kịch giỏi lắm sao?]

Tiếng lòng lanh lảnh, mang theo sự khinh bỉ tột độ của Tiểu Tiểu vang lên rõ mồn một trong tâm trí Mộ Quân.

[Cha ơi, cha nhìn kỹ cái kẹp cà vạt bằng bạc có viền xanh dương trên n.g.ự.c áo hắn đi! Gã cặn bã này đúng là có chút thông minh vặt, biết nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Hắn đã thuê người tháo vỏ một chiếc USB dung lượng cao, sau đó cấy vi mạch vào bên trong chiếc kẹp cà vạt đó. Toàn bộ hồ sơ đen, từ sao kê chuyển tiền vào ba công ty ma, danh sách các cổ đông bị hắn mua chuộc, cho đến cả đoạn ghi âm hắn xúi giục mẹ Tư Niệm mưu sát con để chiếm đoạt hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi... tất tần tật đều nằm gọn trong cái kẹp cà vạt nhỏ xíu đó!]

[Hắn đang cố tình kéo dài thời gian để tìm cơ hội chuồn ra ngoài đấy! Chỉ cần bước ra khỏi cửa Tập đoàn Mộ Thị, hắn sẽ ném cái kẹp cà vạt xuống cống ngầm. Cha ngàn vạn lần đừng để hắn thoát!]

Đồng t.ử Mộ Quân khẽ co rụt lại. Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng nổ từ sâu trong ánh mắt anh, quét ngang qua không gian, ghim thẳng vào vị trí trước n.g.ự.c Trần Kiến Nhân.

Chiếc kẹp cà vạt bằng bạc lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang. Nếu không có tiếng lòng của con gái chỉ điểm, có lẽ đến nằm mơ Mộ Quân cũng không ngờ được, thứ đồ trang sức rẻ tiền, quê mùa mà Trần Kiến Nhân luôn đeo khư khư trên người lại chính là chiếc hộp Pandora chứa đựng toàn bộ bằng chứng phạm pháp của gã.

Mộ Quân từ từ đứng lên. Anh không nói một lời, chỉ dùng một tay ôm c.h.ặ.t con gái, tay kia khẽ vỗ về tấm lưng nhỏ xíu của cô bé. Hành động dịu dàng, ân cần vô cùng, nhưng nụ cười trên môi anh lại lạnh lẽo như quỷ dữ Tu La bò lên từ địa ngục.

"Giám đốc Trần, cậu muốn bằng chứng sao?" Giọng nói trầm thấp, vang vọng của Mộ Quân phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Được, tôi thành toàn cho cậu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Kiến Nhân giật thót mình, bản năng xui khiến gã lùi hẳn về phía sau, lưng va mạnh vào tay nắm cửa kính. "Anh... anh định làm gì?"

Mộ Quân không thèm trả lời. Anh hất cằm, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đội vệ sĩ áo đen đang đứng nghiêm trang ở hai góc phòng. Lệnh được ban ra chỉ bằng hai chữ ngắn gọn, nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối không thể chối cãi:

"Khống chế!"

Ngay lập tức, bốn tên vệ sĩ to lớn như những bóng ma lao v.út về phía trước. Trần Kiến Nhân chưa kịp phản ứng, chưa kịp mở miệng la hét thì hai cánh tay đã bị bẻ ngoặt ra sau lưng. Một lực đạo khủng khiếp ấn mạnh vai gã xuống, đập cả nửa thân trên của gã nằm rạp lên mặt bàn gỗ sồi lạnh lẽo.

"Rầm!"

Tiếng va đập khô khốc vang lên khiến toàn bộ hội đồng quản trị phải giật nảy mình. Các cổ đông phe Trần Kiến Nhân hoảng hốt đứng phắt dậy, ghế dựa đổ ngổn ngang ra sàn.

"Mộ Quân! Cậu điên rồi sao? Đây là phòng họp hội đồng quản trị, cậu dám dùng bạo lực?"

"Các người làm cái gì? Buông tôi ra! Đây là giam giữ người trái pháp luật! Tôi sẽ báo cảnh sát! Tôi sẽ kiện các người cho đến khi sạt nghiệp!" Trần Kiến Nhân vùng vẫy điên cuồng, gân xanh nổi đầy trên trán, khuôn mặt áp sát mặt bàn méo mó đi vì đau đớn và hoảng loạn.

Mộ Quân phớt lờ mọi tiếng la ó. Anh ung dung bước từng bước chậm rãi, nhịp giày da gõ xuống mặt sàn lát đá cẩm thạch vang lên những tiếng "cộc, cộc" như nhịp đếm ngược của t.ử thần. Anh dừng lại ngay trước mặt Trần Kiến Nhân đang bị đè nghiến trên bàn, cúi người xuống, ánh mắt mang theo sự khinh bỉ tột cùng nhìn thẳng vào kẻ phản đồ.

"Báo cảnh sát sao? Cậu yên tâm, tôi đã báo rồi. Bọn họ đang trên đường đến đây, vừa vặn để thưởng thức màn kịch hay mà cậu cất công đạo diễn."

Nói xong, bàn tay lớn của Mộ Quân vươn ra, ngón trỏ và ngón cái kẹp c.h.ặ.t lấy chiếc kẹp cà vạt bằng bạc trên n.g.ự.c Trần Kiến Nhân.

Khoảnh khắc ngón tay Mộ Quân chạm vào vật đó, cả người Trần Kiến Nhân giật nảy lên như bị điện giật. Đôi mắt gã trợn ngược, đồng t.ử giãn to chứa đựng sự kinh hoàng tột độ. Hơi thở gã nghẽn lại nơi cổ họng, mọi sức lực giãy giụa bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự run rẩy vô hồn.

"Không... Đừng... Trả lại cho tôi..." Gã lắp bắp, giọng nói đứt quãng, hệt như một kẻ sắp bị đem ra pháp trường.

"Xoẹt!"