Mộ Quân dứt khoát giật phăng chiếc kẹp cà vạt ra, mặc kệ nó xé rách một mảng áo sơ mi của Trần Kiến Nhân. Anh đứng thẳng người dậy, nâng vật nhỏ bé đó lên trước ánh sáng. Dưới con mắt tò mò và ngỡ ngàng của toàn bộ cổ đông, Mộ Quân dùng lực ở đầu ngón tay, khẽ vặn nhẹ phần viền xanh dương.
"Cạch."
Một âm thanh sắc gọn vang lên. Phần vỏ bọc bằng bạc tinh xảo bị tách làm đôi, để lộ ra cổng kết nối USB tiêu chuẩn được hàn nối cực kỳ tinh vi bên trong.
Cả phòng họp ồ lên một tiếng kinh ngạc. Những kẻ vừa ban nãy còn lớn tiếng bênh vực Trần Kiến Nhân giờ đây câm như hến, mặt mày tái mét. Bọn họ nhận ra cục diện đã hoàn toàn thay đổi.
"Trần Kiến Nhân, cậu quả nhiên là một kẻ thông minh vặt. Giấu tài liệu mật vào kẹp cà vạt để mang theo bên người mọi lúc mọi nơi, quả là một ý tưởng không tồi." Mộ Quân nhếch mép, ném chiếc USB cho trợ lý thân tín đang đứng cạnh máy chiếu. "Cắm nó vào. Mở toàn bộ dữ liệu lên màn hình lớn. Cho các vị cổ đông đây rửa mắt, xem thử Giám đốc Trần kính mến của chúng ta đã cống hiến cho tập đoàn như thế nào."
Trợ lý nhanh ch.óng thực hiện mệnh lệnh. Chiếc USB được cắm vào laptop. Chỉ vài giây sau, một thư mục ẩn hiện lên. Không có mật khẩu phức tạp nào có thể cản bước, bởi vì Mộ Tiểu Tiểu đã ngoan ngoãn đọc luôn cả dãy số mật mã trong tiếng lòng của mình từ vài phút trước.
Màn hình máy chiếu khổng lồ sáng rực lên. Đập vào mắt mọi người không phải là những bản báo cáo kinh doanh thông thường, mà là hàng loạt các bảng tính, sao kê ngân hàng và những hợp đồng được scan lại cực kỳ rõ nét.
"Bắt đầu từ thư mục dòng tiền đi." Mộ Quân ra lệnh, giọng điệu sắc bén như lưỡi d.a.o m.ổ x.ẻ từng lớp da thịt của kẻ thù.
Trợ lý click chuột. Một bảng Excel khổng lồ hiện ra. Trên đó ghi chép chi tiết từng khoản tiền được rút ra khỏi quỹ đầu tư dự án phía Nam của Tập đoàn Mộ Thị.
"Ngày mười lăm tháng ba, chuyển năm mươi tỷ đồng vào tài khoản Công ty Trách nhiệm hữu hạn Đầu tư Bình Minh. Ngày hai mươi tháng tư, tiếp tục chuyển ba mươi tỷ đồng vào Công ty Cổ phần Thương mại Hoàng Hôn... Các vị cổ đông, có ai ở đây không biết ba công ty này thực chất chỉ là công ty ma, được đăng ký dưới tên của những người họ hàng xa tít tắp ở quê của Trần Kiến Nhân không?"
Mộ Quân gõ ngón tay xuống bàn, mỗi một nhịp gõ là một đòn giáng mạnh vào tâm lý của những kẻ đang ngồi đó.
"Chưa hết đâu. Mở tiếp thư mục thứ hai."
Màn hình chuyển sang những bản hợp đồng mua bán vật liệu xây dựng. Điều khiến người ta kinh tởm nhất chính là những chữ ký giả mạo nét chữ của Mộ Quân được ký một cách tinh vi ở cuối trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm giả chữ ký Chủ tịch, tự ý thông qua các dự án đội vốn lên gấp ba lần giá trị thực tế để ăn tiền chênh lệch. Số tiền đó, theo như sao kê ở đây, đã được chuyển thẳng vào một tài khoản bí mật mở tại ngân hàng Thụy Sĩ."
Cả phòng họp như nổ tung. Những cổ đông lão thành, những người đã cống hiến cả đời cho Mộ Thị tức giận đến mức đỏ bừng mặt. Một vị cổ đông đập mạnh tay xuống bàn, chỉ thẳng mặt Trần Kiến Nhân đang bị vệ sĩ đè nghiến.
"Đồ súc sinh! Cậu dám lấy tiền mồ hôi nước mắt của hàng vạn nhân viên tập đoàn để vỗ béo cho bản thân sao? Chúng tôi đã tin tưởng cậu, vậy mà cậu dám làm ra cái trò mèo mả gà đồng này!"
Trần Kiến Nhân lúc này đã không còn chút sức lực nào để phản kháng. Khuôn mặt gã trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi môi run lẩy bẩy không thể thốt nên lời. Mọi lớp vỏ bọc đạo mạo, tri thức, mọi kế hoạch hoàn hảo mà gã dày công vạch ra trong suốt ba năm qua đã bị đập nát vụn thành từng mảnh. Gã không hiểu. Gã thực sự không hiểu tại sao Mộ Quân lại có thể biết chính xác vị trí giấu USB. Điều đó là bất khả thi! Trừ khi Mộ Quân có thuật đọc tâm, nếu không thì làm sao có thể nhìn thấu mọi bí mật của gã?
Nhưng đòn vả mặt của Mộ Quân không dừng lại ở đó. Đối với anh, bòn rút tiền bạc chỉ là tội nhẹ. Kẻ dám đụng đến m.á.u thịt của anh, kẻ dám mưu sát con gái anh, mới là kẻ phải chịu sự trừng phạt tàn khốc nhất.
"Mở file ghi âm cuối cùng lên." Giọng Mộ Quân đột ngột trầm xuống, mang theo hơi thở của băng giá.
Tiếng rè rè vang lên từ hệ thống loa vòm cao cấp, sau đó là giọng nói lả lơi, nũng nịu của Tư Niệm – người vợ mà Mộ Quân từng hết mực yêu thương, và giọng điệu xảo quyệt của Trần Kiến Nhân.
[Anh à, cái t.h.a.i ngày một lớn rồi. Nếu con bé được sinh ra, hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi đó sẽ tự động được chuyển vào quỹ tín thác của nó. Đến lúc đó, chúng ta muốn lấy tiền sẽ khó như lên trời.]
[Sợ cái gì? Em cứ sinh nó ra. Dù sao phòng sinh VIP cũng do người của anh sắp xếp. Sinh xong, em chỉ cần dùng một chiếc gối, nhẹ nhàng ấn xuống... Trẻ sơ sinh ngạt thở vì sinh non là chuyện bình thường. Khi cái gai trong mắt biến mất, Mộ Quân suy sụp, anh sẽ danh chính ngôn thuận lật đổ hắn, chúng ta sẽ ôm trọn cái tập đoàn này.]
Đoạn ghi âm vừa kết thúc, cả căn phòng chìm vào một sự im lặng rợn người. Không một ai dám thở mạnh. Ánh mắt mọi người nhìn Trần Kiến Nhân giờ đây không chỉ là sự phẫn nộ, mà là sự kinh tởm tột độ như đang nhìn một con quỷ đột lốt người. Mưu sát trẻ sơ sinh! Hơn nữa còn là cấu kết với vợ của Chủ tịch để g.i.ế.c chính con ruột của anh. Đây không còn là tội phạm kinh tế nữa, mà là tội ác tày trời không thể dung thứ.
[Oa! Cha ngầu quá đi mất! Vả mặt bôm bốp luôn! Đánh cho hắn không ngóc đầu lên nổi! Cho hắn biết thế nào là lễ độ!]
Trong vòng tay Mộ Quân, Tiểu Tiểu phấn khích vung vẩy hai nắm đ.ấ.m nhỏ xíu. Dù chỉ là một đứa trẻ sơ sinh chưa thể nói, nhưng tiếng lòng reo hò rộn rã của cô bé lại là nguồn sức mạnh sưởi ấm trái tim đang lạnh lẽo vì sự phản bội của Mộ Quân. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con gái. Chỉ cần có cô bé, mọi thứ trên đời này đều xứng đáng để bảo vệ.
Trần Kiến Nhân từ từ trượt xuống, hai đầu gối nện mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo khi vệ sĩ nới lỏng tay. Gã quỳ sụp ở đó, mái tóc vuốt keo bóng bẩy giờ rối rắm xõa rượi. Toàn bộ sinh mệnh kinh tế, danh dự, và cả tương lai tự do của gã đã bị tước đoạt hoàn toàn chỉ trong chưa đầy mười phút.