Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 3



Nghe thấy tiếng lòng háo hức hóng hớt của con gái, ngọn lửa giận dữ trong lòng Mộ Quân bỗng nhiên được xoa dịu đi một nửa, nhường chỗ cho một sự bình tĩnh đáng sợ. Phải, anh là Mộ Quân, là người thừa kế của gia tộc họ Mộ, là kẻ thù khiến giới thương trường Kinh Thị nghe danh đã khiếp sợ. Anh chưa bao giờ là một kẻ yếu đuối để bị một người đàn bà dắt mũi.

Sự phản bội này không đ.á.n.h gục được anh, nó chỉ đ.á.n.h thức con ác thú đang ngủ quên trong con người anh mà thôi.

Mộ Quân từ từ ngẩng đầu lên. Bàn tay anh nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, dường như muốn bóp nát vật chứng dơ bẩn này. Anh nhìn chằm chằm vào Tư Niệm đang run rẩy, ánh mắt sắc lạnh, sâu thẳm và tàn độc.

"Lão ngốc Mộ Quân?" Anh gằn từng chữ, âm thanh phát ra không lớn nhưng lại mang theo áp lực của một cơn bão sắp đổ bộ. "Tư Niệm, cô thật sự nghĩ rằng Mộ Quân tôi là kẻ để cho cô và thằng khốn kia muốn làm gì thì làm sao?"

Tư Niệm lắp bắp, đôi môi nhợt nhạt run lên bần bật: "Anh... anh nghe em giải thích... không phải như anh nghĩ đâu... đó là hiểu lầm..."

"Hiểu lầm?" Mộ Quân cười khẩy, nụ cười đoạt mệnh. Anh khẽ nâng Mộ Tiểu Tiểu lên, áp khuôn mặt nhỏ bé của cô bé vào n.g.ự.c mình để bảo vệ.

"Chứng cứ rành rành, g.i.ế.c người chưa thành, ngoại tình và âm mưu chiếm đoạt tài sản. Tư Niệm, cô giỏi lắm." Mộ Quân bước lên một bước, cái bóng cao lớn của anh phủ rợp lấy người đàn bà trên giường. "Từ giây phút này, cô không còn là phu nhân của Mộ gia nữa. Chuẩn bị tinh thần mà ngồi tù mọt gông đi, con rắn độc!"

Nói xong, Mộ Quân quay lưng, bộ âu phục đen tuyền toát lên vẻ uy nghiêm tuyệt đối. Một tay ôm c.h.ặ.t bảo bối nhỏ vừa thoát khỏi cửa t.ử, một tay nắm giữ bằng chứng chí mạng sẽ hủy hoại hoàn toàn cuộc đời của đôi cẩu nam nữ.

Mộ Tiểu Tiểu nằm gọn trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, nghe nhịp tim mạnh mẽ của cha, khóe môi nhỏ xíu khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện.

[Khởi đầu không tệ. Đi thôi bố, chúng ta đi bắt gian phu!]

Không khí trong phòng sinh VIP của Bệnh viện Đa khoa Tư nhân Kinh Thị lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt và buốt giá đến mức có thể đóng băng từng nhịp thở. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng thoang thoảng vốn dĩ quen thuộc giờ đây lại mang theo hương vị của sự phản trắc và t.ử thần.

Trên chiếc giường nệm trắng muốt, Tư Niệm rúm ró như một con thú nhỏ vừa bị lột trần lớp vỏ bọc ngụy trang. Khuôn mặt cô ta tái nhợt, những giọt mồ hôi lạnh vã ra lấm tấm trên trán, hòa cùng những giọt nước mắt cá sấu đang lăn dài. Cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng dùng dáng vẻ yếu đuối, đáng thương nhất – thứ v.ũ k.h.í mà cô ta từng dùng để trói buộc người đàn ông quyền lực nhất Kinh Thị – để vớt vát lại chút hy vọng mỏng manh.

"Anh Quân... anh điên rồi sao?" Tư Niệm nức nở, giọng nói run rẩy bám lấy vạt áo tuyệt vọng. "Em vừa mới sinh con cho anh cơ mà! Anh nhìn em đi, em yếu ớt thế này thì làm sao có thể hãm hại con bé được? Cái điện thoại đó... đúng, cái điện thoại đó chắc chắn là có kẻ đã giấu vào dưới gối của em để vu oan giá họa! Là có người muốn chia rẽ gia đình chúng ta!"

Mộ Quân đứng sừng sững giữa phòng, bộ âu phục đen tuyền toát lên một luồng sát khí cuồn cuộn. Một tay anh ấp ủ sinh linh bé bỏng đang cuộn tròn trong tã lót, tay kia giơ cao chiếc điện thoại thông minh vừa moi ra từ dưới gối. Ánh mắt anh nhìn Tư Niệm không còn lấy một tia ấm áp, chỉ còn lại sự khinh bỉ tột độ và sự tàn nhẫn của một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi giãy giụa trong bẫy.

"Vu oan?" Mộ Quân nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai và đoạt mệnh. "Cô nghĩ tôi là một gã ngốc để cô tùy ý thao túng sao? Kẻ nào có thể lọt vào phòng sinh VIP được bảo vệ nghiêm ngặt này để nhét điện thoại vào tận dưới lưng cô?"

Tư Niệm nghẹn họng, đôi mắt đảo liên hồi tìm kiếm lý do. Cô ta biết chiếc điện thoại này đang khóa bằng mật mã, một dãy số mà Mộ Quân tuyệt đối không bao giờ đoán ra được. Chỉ cần anh không mở được màn hình, không có bằng chứng cụ thể, cô ta vẫn có thể cãi chày cãi cối đến cùng.

"Em không biết! Nhưng em bị oan! Anh không có bằng chứng thì đừng có đổ oan cho em! Anh đưa điện thoại đây!" Tư Niệm chồm người dậy, định giật lấy chiếc điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói non nớt, lanh lảnh mang theo vẻ cợt nhả vang lên rõ mồn một trong tâm trí Mộ Quân.

[Chậc chậc, người phụ nữ này diễn sâu thật đấy. Khóc lóc t.h.ả.m thiết, mặt mũi lê hoa đái vũ thế kia, nếu ném về thời dân quốc chắc chắn ẵm trọn giải Ảnh hậu rồi! Bố ơi, bố ngàn vạn lần đừng để mụ phù thủy này lừa gạt! Mật khẩu điện thoại của cô ta là 140292, chính là sinh nhật của tên gian phu Trần Kiến Nhân đó! Nhập vào đi bố, vả sưng mặt cô ta cho con!]

Sống lưng Mộ Quân khẽ chấn động. Anh rũ mắt nhìn cục bột nhỏ trong lòng mình. Mộ Tiểu Tiểu đang khẽ chớp đôi mắt đen láy, cái miệng nhỏ xíu hơi bĩu ra đầy vẻ khinh bỉ hướng về phía người đàn bà trên giường. Khả năng đọc được tiếng lòng của con gái quả thực là một phép màu, một món quà từ trời cao giúp anh x.é to.ạc màn kịch dơ bẩn này.

Sự điềm tĩnh đáng sợ trở lại trên gương mặt vị Tổng tài Tập đoàn Mộ Thị. Ngón tay thon dài của Mộ Quân chậm rãi lướt trên màn hình cảm ứng.

Một... Bốn... Không... Hai... Chín... Hai.

Tạch.

Âm thanh khóa màn hình được mở vang lên nhẹ bẫng giữa không gian tĩnh lặng, nhưng lọt vào tai Tư Niệm lại chẳng khác nào tiếng sấm sét nổ tung giữa trời quang. Đôi đồng t.ử của cô ta co rút lại, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Hơi thở cô ta nghẹn lại nơi cuống họng.

Sao có thể như vậy? Làm sao anh ta biết được dãy số đó? Mật khẩu đó là bí mật tuyệt đối giữa cô ta và Trần Kiến Nhân cơ mà!

"Sao hả? Vẫn còn muốn giảo biện?" Mộ Quân lướt màn hình, ánh mắt lướt qua những biểu tượng ứng dụng quen thuộc.

[Bố ơi, chưa hết đâu! Bố tìm cái ứng dụng hình máy tính cầm tay màu xanh ở góc phải màn hình ấy. Đó là ứng dụng ẩn giấu tin nhắn. Mật khẩu lớp thứ hai là 0000. Bên trong là toàn bộ kế hoạch bọn chúng định g.i.ế.c con và cướp tài sản nhà ta đấy!]

Tiếng lòng của Mộ Tiểu Tiểu lại vang lên, sắc bén và chính xác như một con d.a.o phẫu thuật lách vào đúng khối u ác tính. Mộ Quân không hề do dự, ngón tay anh ấn thẳng vào biểu tượng máy tính. Một giao diện mật khẩu khác hiện ra. Bốn số không được nhập vào. Ngay lập tức, một hộp thư bí mật đập vào mắt anh.

Những dòng tin nhắn hiện lên rõ mồn một, từng chữ từng chữ như những mũi kim tẩm độc đ.â.m thẳng vào giới hạn chịu đựng cuối cùng của Mộ Quân.

Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm lạnh vang lên đều đều, đọc to từng câu chữ để tự tay lăng trì tâm lý kẻ phản bội:

"Anh yêu, con mụ già ở nhà họ Mộ nói rồi, chỉ cần đứa trẻ sinh ra, di chúc gia tộc sẽ tự động kích hoạt chuyển giao hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi cho nó..."

"Chờ em sinh xong, em sẽ tự tay tiễn cục nợ này đi. Lúc đó, với tư cách là người mẹ đau buồn mất con, em sẽ danh chính ngôn thuận nắm giữ số cổ phần đó. Chúng ta sẽ lật đổ Mộ Quân, rút cạn Mộ Thị rồi ôm tiền ra nước ngoài sống hạnh phúc..."

Giọng Mộ Quân càng đọc càng trầm xuống, nhưng nhiệt độ trong phòng lại như giảm xuống âm độ. Không khí đặc quánh sát khí.

Tư Niệm lúc này đã hoàn toàn sụp đổ. Lớp mặt nạ hiền lương thục đức mà cô ta dày công xây dựng bao năm qua đã bị bóp nát không thương tiếc. Cô ta điên cuồng lắc đầu, mái tóc rối tung tơi tả, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực của sự tuyệt vọng và điên loạn.