"Không! Không phải như vậy! Anh Quân, anh nghe em giải thích, đó chỉ là tin nhắn rác, là có kẻ h.a.c.k điện thoại của em! Anh trả đây cho em!"
Cô ta gào thét, vùng vẫy muốn lao xuống giường để cướp lại chiếc điện thoại. Nhưng Mộ Quân chỉ lạnh lùng bước lùi lại một bước, tay ôm c.h.ặ.t con gái, chân phải vung lên đạp mạnh vào thành giường kim loại.
Rầm!
Lực đạo mạnh mẽ khiến chiếc giường bệnh viện rung lên bần bật, hất văng Tư Niệm ngã ngửa trở lại nệm. Cô ta đau đớn kêu lên một tiếng, ôm lấy phần bụng vừa mới sinh xong, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì đau đớn.
"Cô đụng vào tôi thử xem?" Mộ Quân gầm lên, âm lượng không lớn nhưng uy áp tỏa ra khiến Tư Niệm run bần bật, không dám nhúc nhích. "Hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi? Cướp tài sản? G.i.ế.c con ruột? Tư Niệm, trái tim của cô làm bằng thứ rác rưởi gì vậy? Cô nghĩ gia tộc họ Mộ là cái chợ để cô và thằng khốn Trần Kiến Nhân muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?"
Đúng lúc sự phẫn nộ trong phòng sinh được đẩy lên đến đỉnh điểm, cánh cửa gỗ sồi cách âm dày cộp đột ngột bị đẩy tung ra từ bên ngoài.
"Chuyện gì ồn ào vậy? Mộ Quân, con làm cái trò gì thế hả?"
Một giọng nói uy nghiêm, mang theo sự tức giận và quyền uy của bậc trưởng bối vang lên. Đứng ở ngưỡng cửa là Vương Liên Chi – Lão phu nhân của gia tộc họ Mộ. Bà mặc một bộ sườn xám lụa màu tía thêu hoa văn tinh xảo, trên cổ tay đeo chuỗi ngọc bích sáng bóng. Dù đã bước sang tuổi năm mươi lăm, nhưng khí chất mẫu nghi, sắc sảo và uy quyền của người đàn bà từng kề vai sát cánh cùng lão thái gia lèo lái Mộ Thị vẫn không hề suy giảm.
Bà bước vào phòng, nhíu mày nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Đứa con dâu vừa sinh xong đang nằm bẹp trên giường, khóc lóc t.h.ả.m thiết, còn đứa con trai kiêu hãnh của bà thì sát khí đằng đằng, tay ôm đứa trẻ sơ sinh, tay cầm điện thoại đứng như một hung thần.
Thấy Vương Liên Chi xuất hiện, Tư Niệm như kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc. Cô ta vội vàng bò lết về phía mép giường, nước mắt giàn giụa, khóc rống lên đầy uất ức:
"Mẹ! Mẹ ơi cứu con! Cứu con với! Mộ Quân anh ấy điên rồi! Anh ấy nghe lời dèm pha của kẻ xấu, muốn cướp mất con của con, còn vu oan cho con tội ngoại tình! Mẹ ơi, con là con dâu của mẹ, con vừa sinh cháu nội cho mẹ, sao anh ấy có thể đối xử tàn nhẫn với con như vậy!"
Vương Liên Chi nghe tiếng khóc xé ruột xé gan của con dâu, sắc mặt lập tức trầm xuống. Bà tiến lên hai bước, chống gậy gỗ trắc xuống sàn kêu cái "cộp", nghiêm giọng quát Mộ Quân:
"Mộ Quân! Con hồ đồ rồi sao? Vợ con vừa mới vượt cạn, cơ thể còn yếu ớt, con không lo chăm sóc mà lại ở đây làm ầm ĩ cái gì? Chuyện gì cũng phải từ từ nói, có uẩn khúc gì đợi nó khỏe lại rồi tính! Cứ ức h.i.ế.p phụ nữ yếu đuối như vậy, truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa!"
Vương Liên Chi vốn dĩ là người cực kỳ coi trọng gia phong và nề nếp. Dù đôi lúc bà không hài lòng với xuất thân của Tư Niệm, nhưng nể tình cô ta m.a.n.g t.h.a.i m.á.u mủ họ Mộ, bà luôn dành cho cô ta sự tôn trọng nhất định. Giờ phút này, thấy con dâu bị dồn ép t.h.ả.m thương, bản năng bảo vệ người nhà của bà trỗi dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mộ Quân nghe mẹ rầy la, không hề nao núng, khóe môi chỉ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Mẹ, mẹ nhìn nhầm người rồi. Kẻ yếu đuối mà mẹ đang bảo vệ, vừa mới dùng cái gối kia định bóp c.h.ế.t cháu nội đích tôn của mẹ đấy."
"Con nói bậy bạ gì..." Vương Liên Chi sửng sốt, lời chưa kịp dứt thì một âm thanh lanh lảnh, rành rọt bỗng nhiên vang dội thẳng vào trung khu thần kinh của bà.
[Bà nội! Bà nội ruột thịt của cháu đây rồi! Ôi trời ơi, bà tuyệt đối đừng tin những giọt nước mắt cá sấu của con rắn độc này! Cô ta không phải là con người đâu!]
Vương Liên Chi giật b.ắ.n mình. Bà lùi lại một bước, đôi mắt sắc sảo quét nhanh một vòng quanh phòng. Không có ai khác ngoài bà, Mộ Quân và Tư Niệm. Vậy giọng nói kỳ lạ, non nớt nhưng lại mang ngữ điệu đầy trưởng thành kia phát ra từ đâu?
[Là cháu đây bà nội! Cháu nội bé bỏng vừa thoát khỏi cửa t.ử của bà đây! Con mụ Tư Niệm này không chỉ cắm sừng bố cháu, tư thông với tên khốn Trần Kiến Nhân, mà còn định ấn gối ngạt thở cháu ngay khi cháu vừa chui ra khỏi bụng mẹ! Mục đích của cô ta là chiếm đoạt hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi của gia tộc họ Mộ để nuôi nhân tình đấy!]
Vương Liên Chi mở to đôi mắt, ánh nhìn chằm chằm khóa c.h.ặ.t vào sinh linh bé nhỏ đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Mộ Quân. Mộ Tiểu Tiểu vung vẩy cái nắm tay bé xíu, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào bà, như thể đang truyền đạt mọi oán hận.
"Đứa trẻ... vừa nói chuyện?" Vương Liên Chi lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, không dám tin vào những gì mình vừa trải nghiệm.
Mộ Quân hiểu ngay mẹ mình cũng vừa kết nối được với tiếng lòng của Tiểu Tiểu. Anh bước tới, gương mặt nghiêm nghị, đưa chiếc điện thoại đang hiển thị những dòng tin nhắn dơ bẩn ra trước mặt bà.
"Không phải con bé nói chuyện, mà là trời cao có mắt, cho chúng ta nghe được sự thật." Mộ Quân gằn từng chữ. "Mẹ tự mình xem đi. Xem xem đứa con dâu ngoan hiền của mẹ đã lên kế hoạch hủy hoại gia tộc này như thế nào."
Vương Liên Chi vội vàng đón lấy chiếc điện thoại. Bà rút cặp kính lão từ trong túi xách ra đeo lên. Đôi mắt già nua lướt qua từng dòng chữ.
"Hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi... tiễn cục nợ này đi... lật đổ Mộ Quân..."
Từng câu từng chữ như những nhát b.úa tạ giáng thẳng vào đầu Lão phu nhân. Bàn tay cầm điện thoại của bà run lên bần bật. Hơi thở của bà trở nên gấp gáp, khuôn mặt vốn đang hồng hào bỗng chốc chuyển sang đỏ lựng, rồi tím ngắt. Khí huyết trong người trào ngược, nhịp tim đập loạn xạ. Cơn cao huyết áp ập đến bất ngờ khiến bà lảo đảo, tay ôm lấy n.g.ự.c.
"Mẹ!" Mộ Quân hoảng hốt đỡ lấy tay bà.