Tư Niệm thấy thế, trong lòng khẽ lóe lên một tia hy vọng độc ác. Nếu lão bà này tức điên mà đột quỵ c.h.ế.t ngay tại đây, mọi chuyện có khi lại càng rối loạn, cô ta sẽ có cơ hội đục nước béo cò.
Nhưng tiếng lòng của Mộ Tiểu Tiểu lại vang lên réo rắt:
[Bà ơi! Bà cẩn thận huyết áp! Trong túi xách của bà ở ngăn kéo nhỏ có lọ t.h.u.ố.c hạ áp, bà mau uống đi! Bà mà ngất ra đây thì ai làm chủ cho cháu? Ai sẽ trừng trị con ả đê tiện này? Bà phải giữ sức khỏe để xem bố con cháu tống cổ bọn chúng vào tù chứ!]
Nghe thấy lời nhắc nhở đầy lo lắng của cháu gái, tâm trí Vương Liên Chi như được dội một gáo nước lạnh, lập tức thanh tỉnh lại. Bà c.ắ.n răng chịu đựng cơn ch.óng mặt, tay kia thò nhanh vào ngăn nhỏ của chiếc túi xách xách tay, lấy ra lọ t.h.u.ố.c quen thuộc. Bà dốc hai viên t.h.u.ố.c vào miệng, nuốt khan, rồi hít thở sâu vài nhịp để bình ổn lại khí huyết.
Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, khi tác dụng của t.h.u.ố.c bắt đầu ngấm, dáng vẻ yếu ớt của một bà lão vừa biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng của người đàn bà đã từng một tay che trời trong giới hào môn Kinh Thị.
Vương Liên Chi đứng thẳng người dậy. Bà ném chiếc điện thoại lên bàn cái "chát", đôi mắt sắc như d.a.o lam lia thẳng về phía Tư Niệm. Ánh nhìn của bà lúc này không còn sự khoan dung, mà là ngọn lửa địa ngục sẵn sàng thiêu rụi kẻ thù.
"Tốt... Tốt lắm!" Vương Liên Chi nghiến răng, giọng nói trầm đục vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. "Cô... con đĩ mưu mô này. Gia tộc họ Mộ tôi đối xử với cô không bạc. Mộ Quân nâng niu cô như trứng mỏng. Vậy mà cô dám ăn cây táo rào cây sung, dám mang dòng m.á.u dơ bẩn của kẻ khác vào tính kế tài sản nhà họ Mộ? Dám động đến cháu nội ruột thịt của Vương Liên Chi này?"
"Mẹ... mẹ nghe con..." Tư Niệm hoảng hốt lùi lại sát góc tường, hàm răng đ.á.n.h bò cạp. Cô ta biết, nếu chọc giận Mộ Quân, cô ta có thể mất mạng, nhưng nếu chọc giận Lão phu nhân, cô ta sẽ sống không bằng c.h.ế.t.
"Đừng có gọi tôi là mẹ! Tôi thấy buồn nôn!" Vương Liên Chi quát lớn, âm thanh uy lực chấn động cả căn phòng.
Bà quay ngoắt ra cửa, dõng dạc ra lệnh: "Vệ sĩ đâu! Vào hết đây cho tôi!"
Ngay lập tức, bốn tên vệ sĩ mặc vest đen, vóc dáng vạm vỡ như những bức tường thành từ ngoài hành lang lao vào, đứng nghiêm trang cúi đầu: "Lão phu nhân! Mộ Đổng!"
Vương Liên Chi chỉ thẳng cây gậy vào mặt Tư Niệm, ra lệnh bằng giọng thép: "Khống chế cô ta lại! Tịch thu toàn bộ tài sản, tư trang, cấm tuyệt đối liên lạc với bên ngoài. Khóa trái cửa phòng này lại, giám sát 24/24. Một con ruồi cũng không được phép bay ra khỏi đây cho đến khi cảnh sát tới tiếp quản!"
"Rõ!" Các vệ sĩ đồng thanh đáp. Hai người lập tức tiến lên, thô bạo lôi Tư Niệm từ trên giường xuống.
"Thả tôi ra! Các người không có quyền làm thế! Tôi là công dân, tôi có nhân quyền! Mộ Quân, anh không nể tình nghĩa vợ chồng sao? Á á á!" Tư Niệm giãy giụa như một con lợn bị chọc tiết, nhưng sức vóc của cô ta làm sao đọ lại được những vệ sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp. Một tên vệ sĩ lạnh lùng lấy một chiếc khăn nhét thẳng vào miệng cô ta, dập tắt mọi âm thanh ồn ào.
Nhìn kẻ thủ ác bị khống chế hoàn toàn, thê t.h.ả.m quỳ rạp trên sàn nhà, Mộ Quân khẽ thở phào một hơi. Anh nhìn mẹ mình với ánh mắt đầy biết ơn.
"Mẹ, cảm ơn mẹ đã tin con."
Vương Liên Chi nhìn con trai, ánh mắt dịu lại. Bà dang tay ra: "Đưa cháu nội cho mẹ. Con bé vừa trải qua một kiếp nạn, chắc chắn là mệt mỏi lắm rồi. Mẹ sẽ tự tay bảo vệ nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mộ Quân cẩn thận trao Mộ Tiểu Tiểu vào vòng tay ấm áp của bà nội. Vương Liên Chi ôm đứa trẻ, cảm nhận hơi ấm và nhịp đập trái tim nhỏ bé, khóe mắt bà rưng rưng. Bà cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Tiểu Tiểu: "Cháu ngoan, bà nội ở đây rồi, không ai dám bắt nạt cháu nữa."
[Tiểu Tiểu thích bà nội nhất! Bà nội ngầu quá đi mất! Đỉnh của ch.óp!]
Tiếng lòng của cô bé vang lên đầy phấn khích khiến Vương Liên Chi không nhịn được mà bật cười một tiếng nhẹ nhõm.
Mộ Quân nhìn hai bà cháu bình an, cục đá tảng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Nhưng ngọn lửa hận thù trong mắt anh vẫn chưa tắt, nó chỉ chuyển hướng sang một mục tiêu khác.
Anh cài lại cúc áo vest, chỉnh lại vạt áo cho phẳng phiu. Khí thế bức người của vị Tổng tài thao túng thương trường trở lại trọn vẹn.
"Mẹ ở đây giữ con bé cẩn thận. Theo tin tình báo trước đó, thằng khốn Trần Kiến Nhân đang lén lút ở hầm để xe bệnh viện để chờ tin của con ả này." Mộ Quân lạnh lùng nói, bàn tay siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m. "Con phải xuống đó bắt sống hắn ngay bây giờ, không thể để hắn mang theo những hồ sơ tài chính mật tẩu thoát được."
[Đúng rồi bố ơi! Đi mau lên! Tên tra nam đó xảo quyệt lắm, hắn đ.á.n.h hơi thấy nguy hiểm là chuồn lẹ như ch.ó nhà có tang đấy! Bố nhớ mang theo nhiều vệ sĩ, đ.á.n.h gãy chân hắn cho con!]
Mộ Quân gật đầu như đáp lại tiếng lòng của con gái. Anh quay gót, bước những sải chân dài dứt khoát ra khỏi phòng sinh VIP. Bỏ lại phía sau là Tư Niệm đang quằn quại trong tuyệt vọng, Mộ Quân dẫn theo một nửa đội vệ sĩ tiến thẳng về phía thang máy.
Một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u trên thương trường và trong nội bộ Tập đoàn Mộ Thị, giờ phút này mới chính thức bắt đầu. Tấm màn nhung của bóng tối đã bị xé toạc, và kẻ phản bội chắc chắn phải trả giá bằng cả sinh mạng.
Tiếng "đinh" ch.ói tai của thang máy vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở của dãy hành lang khu VIP. Cửa thép hợp kim mở ra, Mộ Quân bước vào, dáng vẻ lạnh lẽo như một vị thần c.h.ế.t vừa bước ra từ cõi tu la. Phía sau anh, sáu tên vệ sĩ mặc vest đen, vóc dáng vạm vỡ, bám sát gót với đội hình chiến thuật tiêu chuẩn.
Màn hình led hiển thị các tầng liên tục nhảy số đi xuống. Trong không gian chật hẹp, sát khí từ người Mộ Quân tỏa ra khiến nhiệt độ như giảm xuống vài độ. Bàn tay anh vẫn còn vương lại chút hơi ấm của đứa con gái bé bỏng vừa thoát khỏi cửa t.ử, nhưng đáy mắt lại cuồn cuộn những cơn sóng ngầm tàn nhẫn.
Tư Niệm đã bị khống chế, nhưng đầu sỏ của mọi tai ương, kẻ đang nhăm nhe nuốt trọn tâm huyết của gia tộc họ Mộ – Trần Kiến Nhân, vẫn đang nhởn nhơ ở tầng hầm.
"Phong tỏa toàn bộ các lối ra vào của bãi đỗ xe khu B. Không một chiếc xe nào được phép rời đi khi chưa có lệnh của tôi." Mộ Quân trầm giọng ra lệnh qua bộ đàm nội bộ.
"Rõ, thưa Mộ Đổng!" Tiếng đáp lời dứt khoát vang lên.
Cùng lúc đó, tại bãi đỗ xe ngầm khu B.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy chiếu xuống một chiếc sedan màu đen đỗ gọn trong góc khuất. Trần Kiến Nhân ngồi trên ghế lái, hai tay bám c.h.ặ.t lấy vô lăng, mồ hôi lạnh rịn ra hai bên thái dương. Gã liên tục nhìn đồng hồ, nhịp gõ ngón tay lên mặt táp-lô ngày càng dồn dập, thể hiện rõ sự bất an tột độ.