Đã quá thời gian hẹn mười lăm phút. Theo kế hoạch, Tư Niệm chỉ cần dùng gối che mặt đứa trẻ sơ sinh yếu ớt kia vài phút, ngụy tạo thành một t.a.i n.ạ.n ngạt thở do chăn gối, sau đó cô ta sẽ gửi một tin nhắn ám hiệu để gã mang theo toàn bộ hồ sơ mật tẩu thoát.
Nhưng điện thoại của gã vẫn im lìm đến đáng sợ.
"Con ả ngu ngốc này, làm cái việc cỏn con cũng không xong!" Trần Kiến Nhân nghiến răng c.h.ử.i thề, đưa tay tháo lỏng chiếc cravat lụa đắt tiền trên cổ.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c gã. Bản tính xảo quyệt và nhạy bén của một kẻ chuyên đ.â.m sau lưng mách bảo gã rằng, kế hoạch đã có biến. Nếu Mộ Quân phát hiện ra sự thật, gã sẽ không chỉ mất đi cơ hội nuốt trọn hai mươi phần trăm cổ phần cốt lõi, mà ngay cả cái mạng này cũng khó giữ ở đất Kinh Thị.
Đúng lúc gã định vặn chìa khóa khởi động xe để chuồn trước, thì từ ba hướng của bãi đỗ xe, những luồng ánh sáng ch.ói lòa của đèn pha ô tô đột ngột bật sáng, chiếu thẳng vào kính chắn gió chiếc sedan.
Trần Kiến Nhân ch.ói mắt, vội vàng đưa tay lên che. Qua khe hở của những ngón tay, gã kinh hoàng nhận ra sáu chiếc SUV màu đen của đội vệ sĩ nhà họ Mộ đã âm thầm chặn đứng các lối đi từ lúc nào. Và bước ra từ chiếc thang máy trung tâm, không ai khác chính là Mộ Quân.
Dưới ánh đèn hầm lờ mờ, gương mặt góc cạnh của Mộ Quân hiện lên đầy nét tàn nhẫn. Ánh mắt hai người đàn ông chạm nhau qua lớp kính xe. Một bên là sự khinh bỉ, phẫn nộ cùng cực của bậc đế vương thương trường; một bên là sự hoảng loạn, hèn mạt của kẻ trộm bị bắt quả tang.
"C.h.ế.t tiệt! Bị lộ rồi!" Trần Kiến Nhân rít lên, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Bắt sống hắn!" Mộ Quân giơ tay, lạnh lùng ra hiệu.
Đội vệ sĩ ngay lập tức lao về phía chiếc sedan. Trần Kiến Nhân biết rõ, nếu để rơi vào tay Mộ Quân lúc này, gã sẽ bị lột da đến tận xương. Không còn thời gian để suy nghĩ, bản năng sinh tồn trỗi dậy, gã điên cuồng đạp mạnh chân ga.
Tiếng động cơ gầm rú x.é to.ạc không gian bãi đỗ xe. Chiếc sedan đen chồm lên như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, lùi mạnh về phía sau đ.â.m sầm vào một cột bê tông để tạo đà, rồi điên cuồng lao thẳng về phía dải phân cách yếu nhất ở cổng ra phụ.
"Tránh ra!" Một tên vệ sĩ hô lớn khi chiếc xe lao đến với tốc độ bàn thờ.
Rầm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thanh chắn barie bằng nhôm bị tông gãy nát, văng tung tóe trên mặt đường nhựa. Chiếc xe của Trần Kiến Nhân lách qua khe hở hẹp, thân xe cọ xát vào tường tóe lửa, sau đó lao v.út lên đoạn dốc dẫn ra ngoài đường lớn, để lại một vệt khói khét lẹt mùi cao su cháy.
Mộ Quân đứng yên tại chỗ, không hề nao núng trước cảnh tượng hỗn loạn. Anh híp mắt nhìn theo ánh đèn hậu đỏ au đang khuất dần vào màn đêm Kinh Thị.
"Mộ Đổng, có cần phái đội xe truy đuổi không?" Đội trưởng vệ sĩ chạy đến, cúi đầu tạ tội vì sự sơ suất.
Mộ Quân giơ tay lên, khóe môi nhếch thành một nụ cười lạnh lẽo, sắc bén như d.a.o cạo: "Không cần đuổi. Một con ch.ó cùng đường thì sẽ chạy đi đâu? Hắn cầm trong tay đống tài liệu giả mạo đó, chắc chắn sẽ liều mạng đến Tập đoàn Mộ Thị để kích động lũ cổ đông bù nhìn. Hắn muốn lật đổ tôi trước khi tôi kịp công bố tội trạng của hắn."
Mộ Quân xoay người, vạt áo vest tung bay trong gió ngầm: "Tập hợp toàn bộ lực lượng tinh nhuệ nhất. Chuẩn bị xe, chúng ta sẽ đến công ty thu lưới."
Trong khi bầu không khí dưới bãi đỗ xe ngầm nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, thì tại dãy hành lang tầng VIP, không gian lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.
Vương Liên Chi ngồi trên chiếc ghế sofa bọc nhung ngoài phòng chờ, cẩn thận ôm Mộ Tiểu Tiểu trong vòng tay. Lão phu nhân vừa trải qua một cơn chấn động tâm lý quá lớn, nhưng nhờ tiếng lòng kỳ diệu của cô cháu gái, bà đã giữ được sự tỉnh táo. Bà cúi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ xíu, đỏ hây hây đang nhăn nhó của Tiểu Tiểu, ánh mắt tràn ngập sự xót xa và yêu thương vô bờ bến.
Lúc này, trong đầu Mộ Tiểu Tiểu đang diễn ra một màn gào thét nội tâm vô cùng dữ dội.
[Trời đất ơi! Đánh ghen bắt gian, vạch trần âm mưu thì cũng vui đấy, sảng khoái đấy! Nhưng mà có ai quan tâm đến một đứa trẻ sơ sinh vừa suýt c.h.ế.t ngạt không? Bụng con xẹp lép rồi này! Bà nội ơi, con đói! Sữa! Sữa đâu? Không có sữa thì nước trong cũng được! Đói quá đi mất!]
Cô bé chu cái mỏ nhỏ xíu lên, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m huơ huơ trong không khí, cố gắng phát ra những âm thanh "a a, e e" nhưng thực chất trong lòng đang càu nhàu không ngớt.
[Nhà họ Mộ giàu nứt đố đổ vách mà để đại tiểu thư chịu đói thế này à? Thật là thiếu chuyên nghiệp! Nếu là ở kiếp trước, ta chỉ cần phẩy tay là có Bích Oánh Quả ăn rồi. Còn kiếp này, cái cơ thể phàm trần yếu ớt này đúng là phiền phức thật đấy!]
Ngay lúc những lời càu nhàu trẻ con mà ông cụ non ấy vang lên, ở phía cuối hành lang, một bóng dáng nhỏ bé đang bước tới.
Đó là một cậu bé tầm năm tuổi, mặc bộ âu phục mini được cắt may thủ công tỉ mỉ, thắt nơ bướm chỉnh tề. Khuôn mặt cậu bé trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo như tạc, nhưng lại mang một vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi. Đó chính là Chu Hoành Nghĩa – tiểu thiếu gia độc đinh của gia tộc họ Chu danh giá bậc nhất Kinh Thị.