Chu Hoành Nghĩa đi trước cha mẹ mình nhất đoạn. Cậu vốn dĩ rất ghét những nơi ồn ào, đặc biệt là bệnh viện với mùi t.h.u.ố.c sát trùng và tiếng khóc lóc của trẻ con. Căn bệnh sạch sẽ nhẹ khiến cậu luôn nhíu mày trước mọi thứ xung quanh. Hôm nay, nếu không phải vì cha mẹ nằng nặc đòi đến chúc mừng nhà họ Mộ, cậu tuyệt đối sẽ không bước chân ra khỏi nhà.
Đang bước đi đều đặn, bước chân của Chu Hoành Nghĩa bỗng khựng lại.
Cậu bé hơi nghiêng đầu, đôi lông mày thanh tú khẽ chau lại.
"Ai đang nói vậy?" Chu Hoành Nghĩa lẩm bẩm trong miệng.
Cậu vừa nghe thấy một giọng nói rất kỳ lạ. Không phải phát ra từ không khí, mà dường như vang lên trực tiếp bên trong tâm trí cậu. Giọng nói mang âm sắc của một bé gái, lanh lảnh, trong trẻo, nhưng cách hành văn lại vô cùng bà cụ non, oán trách chuyện... không có sữa uống.
Chu Hoành Nghĩa quay đầu nhìn quanh. Hành lang khu VIP rất vắng vẻ, ngoài vài tên vệ sĩ đứng canh gác ở xa xa, thì chỉ có một bà lão đang bế một cái bọc tã lót ngồi trên ghế sofa.
[Ui cha mẹ ơi, đói hoa cả mắt rồi! Không được, mình phải khóc thật to để gây sự chú ý mới được! Khụ khụ, chuẩn bị lấy hơi nào... Oa... Oa...]
Mộ Tiểu Tiểu trong tã lót bắt đầu nhăn nhó, há miệng chuẩn bị tung chiêu bài khóc lóc kinh điển của trẻ sơ sinh.
Nhưng ngay khi cô bé vừa định gào lên, một bóng đen nhỏ nhắn đã đổ xuống, che khuất ánh đèn trần lóa mắt. Tiểu Tiểu ngừng bặt, đôi mắt đen láy, to tròn ngơ ngác nhìn lên.
Đứng trước mặt cô bé là một tiểu soái ca với khuôn mặt lạnh như băng, đôi mắt sâu thẳm đen láy đang chằm chằm nhìn xuống.
[Wow! Ở đâu ra cậu nhóc đẹp trai thế này? Gen nhà ai mà xịn xò vậy trời? Trông cái mặt lạnh lùng kiêu ngạo kìa, y chang mấy nam chính tổng tài bá đạo thu nhỏ. Nhưng mà... khoan đã, sao cậu ta cứ nhìn chằm chằm mình như sinh vật lạ thế?]
Đồng t.ử của Chu Hoành Nghĩa hơi co rụt lại. Cậu bé kinh ngạc đến mức quên cả việc duy trì vẻ mặt lạnh lùng thường ngày.
Giọng nói ấy... phát ra từ chính đứa trẻ sơ sinh bé bằng cái kẹo này!
Chu Hoành Nghĩa vốn thông minh xuất chúng, tư duy vượt xa những đứa trẻ năm tuổi bình thường. Cậu biết rõ trẻ con vừa đẻ ra không thể nói chuyện, càng không thể có những suy nghĩ phức tạp và "lõi đời" như vậy. Thế nhưng, sự thật rành rành đang diễn ra trước mắt cậu. Cậu có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của con nhóc này!
Một sự tò mò mãnh liệt, chưa từng có trong cuộc đời ngắn ngủi của Chu Hoành Nghĩa, trỗi dậy. Cậu bé chậm rãi tiến thêm một bước, vươn một ngón tay trỏ trắng trẻo, sạch sẽ của mình ra, khẽ chạm vào mép chiếc chăn quấn quanh người Tiểu Tiểu.
Vương Liên Chi thấy một cậu bé lạ mặt ăn mặc sang trọng đến gần cháu mình, liền nở nụ cười hiền hậu: "Cháu là con nhà ai vậy? Có muốn xem em bé không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chu Hoành Nghĩa không trả lời bà cụ, ánh mắt cậu vẫn khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt nhỏ nhắn kia. Ngón tay cậu vừa hạ xuống, Mộ Tiểu Tiểu theo phản xạ tự nhiên của trẻ sơ sinh, vung tay lên và nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay trỏ của cậu.
Khoảnh khắc hai làn da chạm vào nhau, một luồng hơi ấm kỳ lạ, dịu nhẹ chạy dọc từ đầu ngón tay truyền thẳng vào trái tim Chu Hoành Nghĩa. Cảm giác bài xích người lạ và chứng sạch sẽ bẩm sinh của cậu đột nhiên biến mất tăm. Thay vào đó là một sự bình yên, thân thuộc đến kỳ lạ, như thể họ đã quen biết nhau từ vô số kiếp trước.
[Cái tên nhóc này, tay lạnh ngắt à! Nhưng mà vuốt ve cũng dễ chịu phết. Nể tình cậu đẹp trai, bản tiểu thư cho phép cậu nắm tay một lát đấy. Chứ bình thường người khác đừng hòng đụng vào ta!]
Nghe tiếng lòng kiêu ngạo vang lên trong đầu, khóe môi luôn mím c.h.ặ.t của Chu Hoành Nghĩa khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. Nụ cười ấy khiến hai vợ chồng nhà họ Chu vừa bước tới từ phía sau phải hóa đá tại chỗ. Con trai họ... đang cười với một người lạ sao?
"Hoành Nghĩa, con làm gì ở đây vậy?" Chu phu nhân vội vàng bước tới, nhẹ nhàng gọi con.
Cậu bé lập tức thu lại nụ cười, rút ngón tay ra khỏi bàn tay nhỏ xíu của Tiểu Tiểu, lùi lại một bước, trở về dáng vẻ trầm ổn, xa cách. Nhưng ánh mắt cậu vẫn lưu luyến nhìn đứa trẻ.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập và uy lực vang lên từ phía thang máy. Mộ Quân cùng đội vệ sĩ sải những bước dài tiến về phía họ. Khí thế của anh lúc này bức người đến mức khiến người khác phải tự động nhường đường.
"Mộ tổng, chúc mừng anh đã mẹ tròn con vuông..." Chu thái gia (cha của Hoành Nghĩa) lên tiếng chào hỏi mang tính xã giao.
Mộ Quân khẽ gật đầu đáp lễ, nhưng sắc mặt không hề giấu giếm sự căng thẳng: "Cảm ơn Chu đổng đã cất công đến đây. Nhưng gia đình tôi hiện tại đang có chút biến cố nội bộ, e rằng không thể tiếp đón chu đáo. Mong anh lượng thứ."
Nói xong, Mộ Quân quay sang Vương Liên Chi, giọng nói trầm xuống nhưng đầy kiên quyết: "Mẹ, thằng khốn Trần Kiến Nhân đã lái xe phá rào chắn tẩu thoát. Hắn không chạy trốn mà đang hướng thẳng về phía trụ sở Tập đoàn Mộ Thị. Theo báo cáo từ nội tuyến, hắn đang dùng quyền đại diện cổ đông của Tư Niệm để triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp, ý đồ muốn phế truất con và chiếm quyền kiểm soát trước khi chúng ta kịp trở tay."
Vương Liên Chi nghe vậy, sắc mặt lập tức tái nhợt, bàn tay ôm Tiểu Tiểu hơi siết lại: "Cái gì? Thằng súc sinh đó dám làm phản ngay giữa thanh thiên bạch nhật sao? Quân nhi, con mau đi giải quyết đi! Bằng chứng trong cái điện thoại kia đã đủ để tống nó vào tù rồi!"
Mộ Quân nghiến răng: "Điện thoại chỉ chứng minh được hắn và Tư Niệm ngoại tình, cùng lắm là tội mưu sát chưa thành. Nhưng để triệt hạ hắn trên thương trường, gạt bỏ hoàn toàn vây cánh của hắn trong hội đồng quản trị, con cần phải bẻ gãy mọi luận điểm tài chính mà hắn sắp tung ra. Con phải đi ngay bây giờ."
[Bố ơi! Bố nói chuẩn quá! Thương trường như chiến trường, c.h.é.m rắn phải c.h.é.m đứt đầu!]
Tiếng lòng phấn khích của Tiểu Tiểu đột nhiên vang lên lanh lảnh trong đầu Mộ Quân.
[Nhưng mà bố ơi, bọn cáo già trong hội đồng quản trị xảo quyệt lắm. Tên Trần Kiến Nhân kia chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sổ sách giả mạo tinh vi rồi. Bố đi một mình lỡ không tìm ra kẽ hở thì sao? Mang con theo đi! Con là radar quét rác rưởi chuẩn nhất vũ trụ này! Có con ở đó, bọn chúng nghĩ cái gì, giấu bằng chứng ở đâu, con đọc thấu hết cho bố nghe! Đi vả mặt bọn chúng cho sảng khoái nào!]
Mộ Quân sững người. Bước chân định quay đi của anh khựng lại. Ánh mắt anh từ từ dời xuống cái bọc nhỏ xíu trong tay mẹ mình.