Trọng Sinh Hào Môn: Cả Nhà Nghe Tiếng Lòng, Vả Mặt Người Mẹ Độc Ác

Chương 8



Phải rồi. Tiếng lòng của con gái. Sự kỳ diệu vô giá mà ông trời đã ban tặng cho anh vào đúng khoảnh khắc sinh t.ử nhất. Con bé không chỉ cứu chính mình, cứu anh khỏi sự lừa dối, mà còn có thể là chiếc chìa khóa vạn năng để anh lật ngược toàn bộ bàn cờ tại Tập đoàn Mộ Thị.

Một suy nghĩ điên rồ nhưng đầy quyết đoán lóe lên trong đầu vị Tổng tài bá đạo. Mộ Quân vươn tay ra, vững vàng đón lấy Mộ Tiểu Tiểu từ tay Vương Liên Chi.

"Mẹ, con sẽ mang Tiểu Tiểu theo." Mộ Quân tuyên bố, giọng điệu không cho phép phản bác.

"Con điên rồi sao Mộ Quân?" Vương Liên Chi kinh hãi kêu lên. "Nơi đó là phòng họp hội đồng quản trị, là chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c không thấy m.á.u! Con bé mới sinh chưa đầy hai tiếng đồng hồ, làm sao chịu nổi sóng gió!"

Vợ chồng nhà họ Chu đứng bên cạnh cũng tròn mắt ngạc nhiên trước quyết định hoang đường của vị gia chủ nhà họ Mộ. Mang trẻ sơ sinh đi họp đại hội cổ đông? Chuyện nực cười nhất thế kỷ!

Nhưng Mộ Quân chỉ mỉm cười. Một nụ cười tự tin và ngạo nghễ. Anh ôm c.h.ặ.t Tiểu Tiểu vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của mình, dùng vạt áo vest đắt tiền che chắn cẩn thận cho cô bé khỏi gió lùa.

"Mẹ yên tâm. Con gái của Mộ Quân này sinh ra đã được định sẵn là người đứng trên vạn người. Từ hôm nay, không ai được phép coi thường con bé." Anh cúi xuống, thì thầm vừa đủ để mình và đứa trẻ nghe thấy: "Đi thôi con gái, bố đưa con đi dọn dẹp rác rưởi."

[Tuyệt vời! Bố tôi là số một! Bố ơi tiến lên, vả cho tên tra nam đó sưng mặt luôn cho con!]

Trong vòng tay rắn chắc của cha, Tiểu Tiểu phấn khích đạp đạp đôi chân nhỏ xíu.

Khi Mộ Quân bế con gái quay người bước đi, Chu Hoành Nghĩa đứng đó, đôi mắt sâu thẳm dõi theo cái bọc nhỏ nhắn đang khuất dần sau cánh cửa thang máy. Trong đầu cậu bé năm tuổi, giọng nói lanh lảnh đầy kiêu ngạo ấy dường như vẫn còn văng vẳng dội lại.

Cậu bé khẽ nhếch mép, lẩm bẩm một câu mà không ai hiểu được: "Thật ồn ào... nhưng cũng thật thú vị."

Bánh xe vận mệnh của hai gia tộc lớn nhất Kinh Thị, và của hai tâm hồn kỳ lạ, đã chính thức lăn những nhịp đầu tiên, gắn kết với nhau bằng một sợi dây vô hình không thể đứt gãy. Còn tại Tập đoàn Mộ Thị, một cơn bão tố lật đổ kinh thiên động địa đang chờ đợi hai cha con Mộ Quân ở phía trước.

Cánh cửa kính tự động của tòa tháp Tập đoàn Mộ Thị mở trượt sang hai bên. Một luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm phả ra, nhưng không thể lạnh lẽo bằng sát khí đang tỏa ra từ người đàn ông vừa bước qua cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mộ Quân xuất hiện. Trên người anh là bộ âu phục cắt may thủ công phẳng phiu không một nếp gấp, đôi giày da hàng hiệu gõ từng nhịp khô khốc, kiên định trên mặt sàn đá cẩm thạch. Phía sau anh, sáu vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn sải bước bám sát, tạo thành một bức tường thành không thể xuyên thủng. Thế nhưng, điều khiến toàn bộ nhân viên có mặt tại sảnh lớn phải trợn tròn mắt, nín thở đến mức làm rơi cả tập tài liệu trên tay, không phải là khí thế áp bức quen thuộc của vị Chủ tịch m.á.u lạnh.

Mà là một cái bọc nhỏ xíu, mềm mại đang nằm gọn gàng trong vòng tay rắn chắc của anh.

Mộ Quân đang bế một đứa trẻ sơ sinh.

Đứa bé được quấn cẩn thận trong lớp chăn lông cừu thượng hạng, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo và đôi mắt đen láy đang chớp chớp nhìn ngó xung quanh. Phải, đó chính là Mộ Tiểu Tiểu – đại tiểu thư vừa mới chào đời chưa đầy ba tiếng đồng hồ của gia tộc họ Mộ, người vừa thoát khỏi bàn tay mưu sát của chính mẹ ruột mình.

Bỏ ngoài tai những tiếng xì xầm bàn tán kinh hãi của đám đông, Mộ Quân sải bước đi thẳng vào thang máy chuyên dụng dành riêng cho Chủ tịch. Con số trên bảng điện t.ử nhảy liên tục, hướng thẳng lên tầng cao nhất của tòa nhà – nơi tọa lạc của phòng họp Hội đồng quản trị.

Trong không gian khép kín của thang máy, Mộ Tiểu Tiểu khẽ ngáp một cái, đôi mắt nhỏ xíu híp lại đầy vẻ thích thú.

[Chà, công ty của bố mình lớn thật đấy! Sàn nhà bóng lộn, trần nhà cao v.út. Chỗ này mà để bổn tiểu thư trải t.h.ả.m nằm ườn ra ăn vặt, phơi nắng thì đúng là tuyệt cú mèo!]

Khóe môi Mộ Quân hơi giật giật. Bầu không khí căng thẳng ngột ngạt trong lòng anh bỗng chốc vơi đi một nửa. Anh cúi xuống, dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm như đậu hũ của con gái, ánh mắt sắc lạnh bỗng chốc hóa thành một vũng nước dịu dàng.

"Đừng nói là nằm phơi nắng, sau này cả cái tập đoàn này đều là sân chơi của con." Mộ Quân thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho hai cha con nghe thấy.

Nhưng ngay khi tiếng "Ding" vang lên, báo hiệu thang máy đã lên đến tầng cao nhất, sự dịu dàng trên khuôn mặt Mộ Quân lập tức biến mất, thay vào đó là sự tàn nhẫn của một vị đế vương chuẩn bị bước vào cuộc thanh trừng.

Lúc này, bên trong phòng họp rộng lớn với chiếc bàn gỗ sồi hình bầu d.ụ.c, bầu không khí đang đặc quánh lại vì những tiếng tranh cãi ồn ào. Hơn chục vị cổ đông và giám đốc cấp cao đang ngồi kín các ghế. Bọn họ chia thành nhiều phe phái, liên tục nhìn đồng hồ, vẻ mặt ai nấy đều hiện rõ sự tính toán, nôn nóng và cả những nụ cười đắc ý được che giấu vụng về.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ nguyên khối dày cộp bị vệ sĩ đẩy mạnh ra hai bên. Tiếng ồn ào trong phòng họp như bị một nhát đao c.h.é.m đứt ngang. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa.