1
Trưa hôm sau, Giang Dư An thức dậy trong phòng khách nhà tôi.
Anh xoa xoa thái dương, nhìn lên trần nhà xa lạ, ngẩn người ra mất năm giây.
“Dữ Dữ?” Anh khàn giọng gọi.
Tôi ló đầu ra từ phòng bếp.
“Tỉnh rồi à? Trong nồi có cháo đấy.”
Anh loẹt quẹt đôi dép đi trong nhà bước tới, ôm lấy tôi từ phía sau.
“Tối qua anh say quá không nhớ gì đúng không em?”
“Ừ.”
“Không làm trò gì mất mặt chứ?”
Tôi khuấy khuấy nồi cháo.
“Anh ôm lấy tôi rồi hét lớn một tiếng ‘Anh em cạn ly’, mọi người đều bảo anh là người sống thật lòng.”
Anh bật cười.
“Thế thì tốt rồi. Anh cứ sợ mình nói bậy bạ gì đó.”
“Anh còn muốn nói gì nữa à?”
“Không có, không có.”
Anh buông tôi ra, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt mũi.
Tôi tắt bếp.
Cháo trong nồi sủi bong bóng.
Từng cái, từng cái một.
Rồi vỡ tan.
2
Tôi tên là Trình Dữ, hai mươi chín tuổi, làm nhân viên pháp lý cho một ngân hàng đầu tư.
Giang Dư An là đàn anh khóa trên thời đại học của tôi, hơn tôi hai khóa, hiện đang làm giám đốc tại một tập đoàn công nghệ lớn.
Trong mắt mọi người, chúng tôi là “cặp đôi trời sinh”.
Gia cảnh anh ưu việt, tôi thi tuyển đỗ vào ngân hàng đầu tư ngay từ đợt tuyển dụng ở trường. Anh tốt nghiệp trường danh tiếng, tôi vượt qua kỳ thi tư pháp. Thu nhập năm của anh hàng triệu tệ, tôi cũng không hề kém cạnh.
Bên nhau bốn năm, chưa từng cãi vã.
Bạn bè đều bảo chúng tôi là “tình yêu kiểu mẫu”.
Lần nào nghe xong tôi cũng chỉ cười.
Cho nên đêm tiệc đính hôn ấy.
Anh ôm lấy tôi, kề môi sát tai tôi.
Hơi thở nóng hổi phả lên cổ tôi.
Rồi anh gọi cái tên đó.
“Ôn Ngâm.”
Giọng rất khẽ. Khẽ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, rất nhiều chuyện xẹt qua trong đầu tôi.
Những dòng trạng thái thời đại học của anh. Danh sách ghé thăm thường xuyên trên Weibo của anh. Biểu cảm tinh tế, kỳ lạ mỗi khi anh nhắc đến “bạn học đại học”.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra là như thế.
Lúc mẹ gọi điện tới, tôi đang sửa một bản hợp đồng.
“Trình Dữ, con đã chốt địa điểm tổ chức đám cưới chưa? Hôm qua mẹ chồng con bảo mẹ, khách sạn ở Bân Giang sắp hết chỗ trống cho tháng ba năm sau rồi đấy—”
“Mẹ.”
“Hửm?”
“Nếu con không cưới nữa thì mẹ nghĩ sao?”
Đầu dây bên kia im bặt.
“Trình Dữ, con điên rồi à?”
“Con chỉ hỏi thế thôi.”
“Con cũng sắp ba mươi rồi. Điều kiện tốt như Giang Dư An thì con có đốt đuốc đi tìm cũng chẳng ra đâu. Đừng có mà dở chứng với mẹ.”
“Con biết rồi mẹ.”
Tôi cúp máy.
Những gì bà nói là sự thật.
Người có điều kiện như Giang Dư An quả thực không dễ tìm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
3
Tôi phát hiện ra những thứ đó trong chiếc điện thoại cũ của Giang Dư An.
Cuối tuần thứ hai sau khi đính hôn, chúng tôi đến nhà anh dọn dẹp đồ cũ để chuẩn bị chuyển nhà.
Mẹ anh bảo: “Kết hôn thì phải có khí thế mới, đồ cũ thì nên vứt bớt đi.”
Tôi bê một thùng sách cũ vào phòng kho.
Ở góc phòng, tôi nhìn thấy một chiếc điện thoại cũ.
Thương hiệu Huawei, màn hình bị nứt một đường.
“Cái này còn lên nguồn được không anh?”
Giang Dư An đang tháo dỡ một chiếc giá sách.
“Hỏng từ lâu rồi, vứt đi thôi em.”
Tôi không vứt.
Tôi mang nó về nhà mình.
Tại sao ư?
Chính tôi cũng không giải thích được.
Có lẽ là vì cái tên đó.
Cũng có lẽ vì tính chất công việc của tôi.
Đã quen với việc tiến hành kiểm tra sâu hơn đối với mọi “vấn đề nghi vấn”.
Chiếc điện thoại được cắm sạc suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, màn hình sáng lên.
Màn hình tuy nứt nhưng cảm ứng vẫn dùng được.
WeChat vẫn có thể đăng nhập.
Khi anh chuyển sang điện thoại mới, tài khoản WeChat trên điện thoại cũ vẫn chưa đăng xuất.
Lịch sử trò chuyện dừng lại ở sáu năm trước.
Trong khung chat ghim trên đầu có tên “Ôn Ngâm”.
Toàn là màu xanh lá.
Tất cả đều là anh gửi.
4
“Ôn Ngâm, hôm nay nhà ăn có món sườn xào chua ngọt cậu thích đấy, tớ lấy cho cậu một phần rồi.”
Cô ấy không trả lời.
“Ôn Ngâm, bên ngoài trời mưa rồi, cậu có mang ô không? Tớ mang thừa một chiếc, tớ đợi cậu ở cổng phía Đông nhé.”
Cô ấy không trả lời.
“Ôn Ngâm, tớ đã đợi ở cổng phía Đông suốt hai tiếng rồi. Mưa tạnh rồi. Tớ gửi ô chỗ cô quản lý ký túc xá của cậu nhé.”
Cô ấy không trả lời.
“Ôn Ngâm, có phải cậu không thấy tin nhắn không? Không sao đâu, tớ chỉ sợ cậu bị ướt thôi.”
Cô ấy trả lời hai chữ: “Không cần.”
Anh gửi một nhãn dán hình mặt trời.
“Ôn Ngâm, cậu nói cậu thích Tây Tạng, kỳ nghỉ hè tớ đi làm thêm tích lũy được ba nghìn tệ, đủ để chúng mình mua hai vé ghế ngồi cứng rồi. Cậu có muốn đi cùng tớ không?”
Cô ấy nói: “Tớ hẹn với bạn rồi.”
Anh nói: “Ồ ồ, vậy các cậu đi chơi vui vẻ nhé.”
Anh thu hồi tin nhắn. Gửi lại một tin khác: “Vậy để lần sau nhé.”
Cô ấy lại không trả lời.
“Ôn Ngâm, hôm nay tớ cũng đi xem bộ phim cậu đăng trên vòng bạn bè rồi. Kỳ nghỉ La Mã. Cậu thích đoạn nào nhất?”
Không trả lời.
“Tớ thích nhất đoạn Hepburn ở Miệng Sự Thật. Peck giả vờ như tay bị c.ắ.n đứt, cô ấy sợ hãi hét lên. Khoảnh khắc ấy cô ấy thực sự rất đáng yêu.”
Không trả lời.
“Ôn Ngâm, tớ biết cậu đang tâm trạng không tốt, tớ mua t.h.u.ố.c cho cậu rồi, để dưới tầng ký túc xá nhé. Trà gừng đường đỏ cũng ở trong túi đấy.”
“Ôn Ngâm, hôm nay tớ đọc được một câu thơ, liền nghĩ đến cậu: ‘Thế gian đâu thể vẹn đôi đường, không phụ Như Lai chẳng phụ nàng’.”
Không trả lời.
Không trả lời.
Không trả lời.
Tôi lướt xem từng tin một.
Xem hơn một nghìn tin nhắn.