Cả khán phòng im lặng trong ba giây.
Tôi nâng ly vang đỏ, mỉm cười chào mọi người: “Anh ấy uống nhiều quá rồi, nào nào, chúng ta tiếp tục thôi.”
Tay không run.
Ly không vỡ.
Tôi thậm chí còn dặm lại son môi.