Hơn một nghìn tin.
Toàn bộ là màu xanh lá.
Tất cả đều là vở kịch độc thoại của một mình anh.
Từ năm nhất đến năm ba đại học.
Từ mùa xuân sang mùa đông.
Từ “Đối phương đang nhập...” cho đến “Đối phương đã bật tính năng xác minh kết bạn”.
Cô ấy đã xóa kết bạn với anh.
Anh gửi một ảnh chụp màn hình thông báo hệ thống.
Kèm theo một nhãn dán.
Khóc lóc.
Rồi lại gửi thêm một câu.
“Không sao đâu. Dù sao cậu cũng chẳng nhìn thấy nữa.”
Tôi chăm chăm nhìn vào câu nói đó.
Rất lâu.
Tôi chưa từng thấy một Giang Dư An như thế bao giờ.
Nhiệt thành, vụng về, bất chấp tất cả.
Sẵn sàng đứng đợi một người dưới mưa suốt ba tiếng đồng hồ.
Sẵn sàng dùng toàn bộ số tiền đi làm thêm của mình để đổi lấy một tấm vé ghế ngồi cứng đi Tây Tạng.
Biết làm thơ.
Biết thu hồi tin nhắn vì sợ làm phiền đối phương.
Và có thể gửi liên tiếp hơn một nghìn tin nhắn trong khi đối phương không hề phản hồi một câu.
Nực cười thật chứ.
Anh ta lại biết làm thơ.
Anh ta lại biết thu hồi tin nhắn.
Anh ta lại có thể kiên trì gửi liên tiếp hơn một nghìn tin nhắn.
Tôi ở bên anh ta bốn năm.
Ngay cả việc đăng bài lên vòng bạn bè vào ngày Lễ Tình nhân cũng phải đợi tôi nhắc nhở anh ta mới làm.
Những đoạn hội thoại trên WeChat nhiều nhất của chúng tôi trong nửa năm qua là—
“Tối nay anh tăng ca.” “Vâng.”
“Anh đi công tác ba ngày.” “Dạ.”
“Nhận hộ anh gói bưu phẩm nhé.” “Được ạ.”
Cộng tất cả lại còn không bằng số lượng tin nhắn anh ta gửi cho Ôn Ngâm trong một ngày.
5
Tôi chụp màn hình các cuộc trò chuyện đó rồi lưu vào một thư mục được mã hóa.
Sau đó mở một bảng tính Excel.
Tôi có thói quen này, trong công việc, bất kỳ dự án thẩm định chuyên sâu nào tôi cũng đều lập bảng biểu.
Thời gian, nhân vật, sự kiện, điểm nghi vấn, chuỗi chứng cứ.
Tôi coi Giang Dư An như một đối tượng thẩm định chuyên sâu mới.
Tôi bắt đầu điền vào bảng.
Dòng đầu tiên: Tháng 3 năm 2022, Giang Dư An bảo phải đi Tây Tạng để “teambuilding cùng công ty”.
Tôi tìm thấy một bức ảnh trên vòng bạn bè của anh, chụp ở quảng trường trước cung điện Potala, anh đứng một mình. Dòng trạng thái chỉ có duy nhất một dấu chấm.
Ngày đăng bức ảnh đó cách ngày có dòng tin nhắn “chúng ta cùng đi Tây Tạng” trong lịch sử trò chuyện với Ôn Ngâm tròn sáu năm.
Dòng thứ hai: Ngày 14 tháng 2 năm 2023, ngày Lễ Tình nhân.
Anh nói phải tăng ca. Tôi đã tin. Tôi một mình đợi ở nhà hàng suốt bốn mươi phút, rồi tự mình ăn hết phần ăn dành cho hai người.
Tôi nhìn thấy trong lịch sử định vị điện thoại của anh, ngày hôm đó anh có mặt tại một triển lãm nhiếp ảnh mang tên “Ánh sáng và Bóng tối vùng Tây Tạng”.
Nhiếp ảnh gia chính của triển lãm đợt đó là Ôn Ngâm.
Dòng thứ ba: Thất Tịch năm ngoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh nói dự án chuẩn bị vận hành, phải tăng ca đến hai giờ sáng.
Tôi tìm thấy tài khoản nhiếp ảnh của Ôn Ngâm trong danh sách lượt thích trên Weibo của anh.
Hôm đó cô ấy đăng một bộ ảnh về núi tuyết.
Anh đã ấn thích vào lúc một giờ bốn mươi bảy phút sáng.
Đúng là “dự án chuẩn bị vận hành”.
Dòng thứ tư: Mỗi năm vào ngày sinh nhật của Ôn Ngâm, anh đều đăng một dòng trạng thái ở chế độ chỉ mình tôi nhìn thấy.
Năm 2020: “Sinh nhật vui vẻ.”
Năm 2021: “Vui vẻ nhé.”
Năm 2022: “Nhật nguyệt đồng huy.”
Năm 2023: “Năm nay cũng chúc em.”
Năm 2024: Không đăng.
Bởi vì hôm đó chúng tôi đang đi thử váy cưới. Anh suốt buổi đều lơ đễnh, hồn siêu phách lạc. Tôi lại cứ nghĩ là anh mệt.
Dòng thứ vĩ: Tiệc tất niên công ty anh, tôi tham dự với tư cách người nhà.
Đồng nghiệp của anh bưng ly rượu bước tới: “Chị dâu, sếp Giang thường ngày ở công ty suốt ngày khen chị đấy, bảo chị vừa độc lập, tháo vát lại chưa từng gây rắc rối cho anh ấy.”
Tôi mỉm cười chạm cốc với người ta.
“Độc lập” = Không cần đến anh ta.
“Tháo vát” = Có thể tự mình giải quyết mọi chuyện.
“Chưa từng gây rắc rối” = Anh ta không cần phải hy sinh hay đ.á.n.h đổi bất cứ thứ gì vì tôi.
Dòng thứ sáu, dòng thứ bảy, dòng thứ tám.
Tôi hí hoáy điền suốt cả buổi chiều.
Trời bên ngoài cửa sổ từ sáng dần chuyển sang tối.
Số dòng trong tệp Excel từ 1 nhảy lên con số 27.
Tôi lưu tệp tin lại.
Đặt tên: `JYA_DD_20240520.xlsx`.
`JYA` là viết tắt chữ cái đầu tên của Giang Dư An (Jiang Yu An).
`DD` là viết tắt của Due Diligence, tức thẩm định chuyên sâu.
`20240520` là ngày chúng tôi đính hôn.
Bạn xem.
Tôi chính là như vậy đấy.
Một người phụ nữ mà ngay cả khi trái tim tan vỡ cũng phải phân loại hồ sơ tài liệu thật ngăn nắp.
6
Cuối tuần, Giang Dư An hẹn tôi đi ăn tối.
“Dữ Dữ, tuần này em chẳng mặn mà gì với anh cả.”
“Bận.”
“Có bận đến mấy thì cũng phải ăn cơm chứ.”
Anh dẫn tôi đến một nhà hàng đồ Nhật mới mở.
Gọi một bàn đầy ắp thức ăn.
Rồi bắt đầu cắm mặt vào lướt điện thoại.
Tôi thong thả ăn.
Ăn được một nửa, anh đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Dữ Dữ, gần đây em có cảm thấy... giữa hai chúng ta dường như thiếu đi cái gì đó không?”
Tôi đặt đũa xuống.
“Thiếu cái gì?”
“Anh cũng không nói rõ được. Chỉ là cảm giác em dạo này đối xử với anh khách sáo vô cùng.”
“Chẳng phải em vẫn luôn đối xử với anh như vậy sao?”
Anh nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
“Trình Dữ, em có thực sự yêu anh không?”
Tôi lau miệng.