“Anh nghĩ sao?”
“Anh không biết. Em chưa bao giờ cãi nhau với anh, không bao giờ ghen tuông, cũng chẳng mấy khi kiểm tra điện thoại của anh. Nhiều lúc anh cứ tự hỏi có phải em hoàn toàn không hề bận tâm.”
“Vậy còn anh?”
Tôi ngắt lời anh.
“Anh có yêu em không?”
Anh sững người.
“Tất nhiên là anh yêu em rồi.”
“Thế anh đã kết bạn lại WeChat với Ôn Ngâm chưa?”
Đôi đũa trên tay anh rơi xuống bàn.
Một tiếng lách cách thanh giòn vang lên.
“Cái gì cơ?”
“Ôn Ngâm. Bạn đại học của anh. Người ở Tây Tạng ấy. Tài khoản đứng đầu trong danh sách ghé thăm thường xuyên trên Weibo của anh.”
Sắc mặt anh dần dần cắt không còn một giọt m.á.u.
“Sao em...”
“Sao tôi biết được đúng không?”
Tôi gắp một lát cá hồi, chấm vào nước tương.
“Đoán thôi.”
“Trình Dữ, em nghe anh giải thích—”
“Không vội. Anh cứ ăn cơm trước đi.”
Giờ thì anh làm sao nuốt trôi được nữa.
Anh ngồi thẫn thờ ở đó, trông như một bức tượng sứ bỗng chốc rạn nứt hoàn toàn.
Nhìn dáng vẻ ấy của anh, tôi chợt thấy thật nực cười và hoang đường.
Người đàn ông này, trước mặt tôi luôn tỏ ra khéo léo, chừng mực, kín kẽ không một kẽ hở.
Nhưng trước mặt Ôn Ngâm.
Đến cả thơ anh ta cũng viết được.
7
Đêm hôm đó, Giang Dư An đứng dưới chung cư nhà tôi rất lâu.
Tôi không cho anh lên nhà.
Anh gửi WeChat cho tôi.
“Dữ Dữ, anh và cô ấy thực sự không có gì cả.”
“Cô ấy chỉ là người anh từng thích thời đại học mà thôi, chỉ có vậy.”
“Bây giờ trong lòng anh chỉ có một mình em thôi.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Một tin cũng không trả lời.
Tôi mở Weibo lên.
Tìm kiếm tài khoản của Ôn Ngâm.
Phần giới thiệu cá nhân của cô ấy ghi: Nhiếp ảnh gia tự do, quanh năm rong ruổi trên những cung đường.
Bài đăng mới nhất trên Weibo được đăng cách đây ba tiếng.
Bức ảnh chụp bầu trời đầy sao ở hồ Nạp Mộc Thác.
Dòng chú thích: “Rất nhiều chuyện tôi đã quên rồi. Nhưng những ngôi sao thì vẫn nhớ.”
Tôi nhấn vào phần tin nhắn riêng của cô ấy.
Cân nhắc suy nghĩ suốt ba phút.
Gõ một dòng chữ.
Rồi lại xóa đi.
Lại gõ tiếp.
Rồi lại xóa.
Tôi đã từng soạn thảo không biết bao nhiêu văn bản pháp lý, nhưng chưa có một văn bản nào khiến tôi khó diễn đạt như tin nhắn riêng này.
Cuối cùng, tôi gõ một câu đơn giản nhất.
“Chào bạn, tôi tên là Trình Dữ. Bạn có biết Giang Dư An không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mười phút sau.
Cô ấy trả lời.
“Hình như có biết. Bạn đại học à? Mình không nhớ rõ lắm. Bạn tìm mình có việc gì không?”
Tôi chằm chằm nhìn vào câu trả lời này rất lâu.
Không nhớ rõ lắm.
Không nhớ rõ lắm.
Người đàn ông kia khắc cốt ghi tâm về cô suốt sáu năm trời.
Còn cô thì lại không nhớ rõ lắm.
Tôi gõ chữ.
“Cũng không có chuyện gì lớn đâu. Chỉ là tôi và anh ấy đã đính hôn. Dạo trước tôi có vô tình phát hiện ra một số lịch sử trò chuyện thời đại học của hai người. Nên muốn hỏi thăm bạn một chút.”
Tôi lưỡng lự một lát.
Rồi gửi đi.
“Lúc đó bạn có biết anh ấy thích bạn không?”
Một lúc sau cô ấy mới phản hồi.
“Hả??? Cậu ấy từng theo đuổi mình á???”
Ba dấu chấm hỏi đúng nghĩa đen luôn.
“Không phải cậu ấy thuộc kiểu ‘chàng trai ấm áp’ tốt bụng với tất cả mọi người sao? Mình nhớ cậu ấy hay giúp đỡ bạn bè trong lớp lắm, trời mưa thì cho mượn ô này nọ.”
“Bạn có chắc người cậu ấy thích là mình không? Có khi nào bạn nhầm lẫn không thế? Lớp mình còn một bạn nữ tên là Văn Anh, phát âm tiếng Trung nghe rất giống tên mình.”
Tôi trả lời.
“Anh ấy đã gửi cho bạn hơn một nghìn tin nhắn WeChat.”
“Hả????”
Lần này là bốn dấu chấm hỏi.
“Đợi chút nhé, để mình lục lại điện thoại cũ xem sao.”
Khoảng hai mươi phút trôi qua.
Cô ấy nhắn lại.
“Trời đất ơi. Là thật này. Mình thấy rồi.”
“Nhiều tin nhắn dã man. Toàn là màu xanh lá thôi. Ôi trời ơi.”
“Nhưng sao mình lại không trả lời lấy một tin thế này?”
Tôi nhắn.
“Chắc lúc đó bạn bận quá.”
“Không, không phải bận đâu.”
Cô ấy lục lọi thêm một lát nữa.
“Mình nhớ ra rồi. Hồi đó mình có bạn trai yêu xa. Tối nào mình cũng phải gọi điện thoại cho người yêu cả. Mấy tin nhắn Giang Dư An gửi chắc mình chỉ lướt qua một cái rồi gạt đi luôn.”
“Xin lỗi bạn nhé.”
“Mặc dù chính mình cũng chẳng biết tại sao lại phải xin lỗi nữa.”
Tôi bảo.
“Không cần phải xin lỗi đâu. Có phải bạn bắt anh ấy gửi đâu chứ.”
8
Tôi và Ôn Ngâm trò chuyện gần hai tiếng đồng hồ.
Nói chính xác hơn là tôi hỏi cô ấy trả lời.
Tôi hỏi cô ấy có nhớ việc Giang Dư An từng theo đuổi mình không.
Cô ấy bảo: “Hả? Cậu ấy theo đuổi mình á? Không phải cậu ấy là kiểu người chu đáo, tốt bụng với tất cả mọi người sao?”
Tôi hỏi cô ấy có nhớ những liều t.h.u.ố.c, những chiếc ô, hay tấm vé ghế ngồi cứng đi Tây Tạng kia không.
Cô ấy nghĩ ngợi một lát: “Hình như cũng có vài lần cậu ấy tỏ ra khá nhiệt tình. Nhưng lúc đó mình có người yêu rồi nên không mấy để tâm.”
Tôi hỏi cô ấy có biết Giang Dư An vẫn luôn không xóa WeChat của cô ấy không.
Cô ấy đáp: “Hả? Mình đổi mấy nick rồi cơ mà, cậu ấy kết bạn với tài khoản nào thế?”
Tôi hỏi cô ấy có từng nghe ai nói câu “Để được bắt tay với em, anh đã bắt tay với tất cả mọi người” chưa.
Cô ấy nói: “Đây chẳng phải là lời thoại trong phim ‘Kỳ nghỉ La Mã’ sao? Hồi trước mình cực kỳ thích bộ phim đó, từng đăng lên vòng bạn bè rồi. Chắc là cậu ấy nhìn thấy chăng.”
Tôi tựa người vào lưng ghế sofa.