Trong Tiệc Đính Hôn, Sau Khi Say Xỉn, Anh Gọi Lên Một Cái Tên Không Phải Tên Tôi

Chương 5



Anh là người đứng ra tổ chức.

Còn tôi chỉ là kẻ bị kéo đến cho đủ mâm.

Ăn xong, anh đưa tôi về trường.

Dưới tòa ký túc xá, anh hỏi xin WeChat của tôi.

Tôi đồng ý.

Thế rồi chúng tôi ở bên nhau.

Không có lấy một lời tỏ tình chính thức.

Không có cảm giác tim đập thình thịch, xao xuyến.

Cũng chẳng có câu “Đêm nay trăng thật đẹp”.

Chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Khá là phù hợp đấy”.

Khi ấy tôi ngỡ rằng, tình yêu của những người trưởng thành vốn dĩ nên là như thế.

Lý trí, giữ thể diện và môn đăng hộ đối.

Giờ đây ngẫm lại.

Đó hoàn toàn không phải là tình yêu.

Mà chỉ là một thương vụ hợp tác kéo dài suốt bốn năm trời.

 

 11

Giang Dư An đã khóc ngay trước mặt tôi.

Một người đàn ông ba mươi mốt tuổi.

Ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa của tôi.

Nước mắt cứ thế rơi lã chã từng giọt.

“Trình Dữ, em không thể làm thế này được.”

“Làm thế nào cơ?”

“Em không thể kết thúc mối quan hệ của chúng ta chỉ bằng một tờ báo cáo vô tri như vậy. Chúng ta là con người chứ có phải một bản hợp đồng đâu. Bốn năm rồi, em không dành chút tình cảm nào cho anh sao?”

Tôi nhìn anh.

“Anh khóc cái gì?”

“Anh khóc vì anh thực sự quan tâm đến em!”

“Người anh quan tâm e là chẳng phải tôi đâu.”

Tôi rút một tờ khăn giấy đưa cho anh.

“Thứ anh bận tâm thực chất là sợ mất đi một người cùng gánh vác khoản nợ mua nhà trả góp. Sợ mất đi một người đứng mũi chịu sào che chắn cho anh trước mặt mẹ anh. Sợ mất đi một cô vị hôn thê ‘hoàn hảo về mọi mặt’ để có thể tự hào dắt đi gặp thiên hạ. Có đúng thế không?”

Anh im lặng không đáp.

Chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.

“Anh rõ ràng là bận tâm đến những thứ đó.”

“Không phải—”

“Vậy anh nói cho tôi biết xem. Tình cảm anh dành cho tôi và tình cảm dành cho người trợ lý đắc lực dưới quyền ở công ty anh, có gì khác biệt về mặt bản chất không?”

Anh hé miệng.

Nhưng nửa chữ cũng chẳng thốt lên lời.

Tôi đẩy hộp khăn giấy về phía anh.

“Cứ từ từ mà nghĩ. Không vội.”

 

 12

Đêm hôm đó, tôi tiễn Giang Dư An ra về.

Bước đến bục cửa, anh đột ngột quay đầu lại.

“Trình Dữ, em có thể suy nghĩ lại một chút không?”

“Suy nghĩ lại chuyện gì?”

“Chúng ta đừng chia tay nữa được không. Anh hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ liên lạc với Ôn Ngâm nữa, hủy theo dõi Weibo, chặn WeChat của cô ấy, bắt anh làm gì anh cũng chịu.”

“Anh nhầm rồi.”

“Hả?”

“Tôi không hề thương lượng với anh. Tôi là đang thông báo cho anh biết.”

Tôi đóng cửa lại.

Tựa lưng vào cánh cửa.

Tim đập liên hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng tôi biết rõ, đó không phải vì đau lòng.

Mà là cảm giác vô cùng sảng khoái sau khi được trút bỏ gánh nặng để sống thật với chính mình.

Suốt một tuần sau đó, tôi bắt đầu giải quyết các thủ tục hủy hôn.

Đầu tiên là gọi điện cho mẹ tôi.

“Mẹ, con hủy hôn rồi.”

Đầu dây bên kia vang lên một tràng mắng mỏ xối xả.

“Trình Dữ, đầu óc con bị úng nước rồi hả? Giang Dư An có điểm nào không tốt chứ? Hay là con có người khác bên ngoài rồi? Con bao nhiêu tuổi rồi hả, có biết bạn học cùng lứa con giờ con cái chúng nó đi học mẫu giáo cả rồi không.”

Tôi cứ để mặc cho bà xả giận.

Nói liên tục ròng rã mười phút đồng hồ.

Đợi đến khi bà mệt lử rồi, tôi mới cất lời.

“Mẹ, trong tiệc đính hôn, anh ta đã gọi tên người con gái khác.”

Đầu dây bên kia lập tức lặng ngắt như tờ.

“…… Thật sao?”

“Thật ạ.”

“Thế sao lúc đó con không nổi trận lôi đình luôn?”

“Con muốn đợi đến lúc làm sáng tỏ mọi chuyện rồi mới tính.”

Mẹ tôi im lặng rất lâu.

Cuối cùng, bà thở dài một tiếng rồi nói một câu.

“Tính con y hệt như bố con vậy. Trong lòng có chuyện gì cũng tự gánh vác, giấu kín một mình. Thế nhưng có những chuyện, không phải con cứ nhẫn nhịn chịu đựng là nó sẽ tự động biến mất đâu.”

“Con biết rồi mẹ.”

Bà không khuyên nhủ thêm lời nào nữa.

Tiếp theo là mẹ của Giang Dư An.

Bà gọi cho tôi một cuộc điện thoại dài tới bốn mươi phút.

Tôi vẫn bắt máy, coi như đó là sự lịch thiệp tối thiểu cuối cùng.

“Trình Dữ à, thằng Dư An nói với mẹ rồi. Nó bảo con muốn hủy hôn.”

“Vâng.”

“Sao... sao lại thế hả con? Có phải giữa hai đứa xảy ra hiểu lầm gì không? Thằng Dư An từ nhỏ đã vụng về, nếu nó có làm điều gì khiến con phật lòng, con rộng lượng bỏ qua cho nó nhé.”

“Thưa bác.”

“Hửm?”

“Bác có biết hồi đại học anh ấy từng thương thầm một cô gái không?”

Bà sững lại một nhịp.

“Đại học ư? Đó là chuyện từ đời thuở nào rồi. Con nít con nôi thì biết yêu đương gì chứ.”

“Anh ấy đã ôm mối tình đơn phương đó suốt sáu năm trời. Từ năm nhất đại học cho tới tận bây giờ.”

“Không thể nào. Nó chưa bao giờ kể với mẹ về chuyện này.”

“Những chuyện anh ấy không nói với bác còn nhiều lắm.”

Tôi dừng lại một chút.

“Anh ấy có từng kể với bác rằng ngày Lễ Tình nhân năm ngoái anh ấy đã đến triển lãm ảnh của cô gái kia, thay vì đi ăn tối cùng con chưa?”

“Nó bảo nó phải tăng ca mà...”

“Anh ấy có nói với bác rằng tại buổi tiệc đính hôn, lúc say khướt anh ấy đã gọi tên cô gái đó không?”

“Cái gì cơ?”

“Anh ấy có từng thừa nhận với bác rằng sởĩ anh ấy chưa bao giờ cãi vã với con là bởi vì anh ấy căn bản chẳng hề để tâm đến mối quan hệ này không?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Một sự im lặng kéo dài vô tận.

Thế rồi, bà ấy thốt ra một câu nằm ngoài dự tính của tôi.

“Trình Dữ này, tiền đặt cọc lễ cưới mẹ đã đóng trước hai mươi nghìn tệ rồi đấy.”

Tôi sững sờ mất một giây.

Sau đó liền bật cười.

Tiếng cười vô cùng khẽ khàng.

“Thưa bác, hai mươi nghìn tệ đó con sẽ chuyển trả lại cho bác.”

“Đây đâu phải chuyện tiền nong.”

“Đúng vậy. Quả thực không phải chuyện tiền nong.”

Tôi cúp máy.

Tựa mình vào sofa.