Lật úp chiếc điện thoại xuống bàn, màn hình hướng xuống dưới.
Suy nghĩ một lát, tôi lại cầm điện thoại lên, chặn luôn số của bà ấy.
Chuyển khoản hoàn trả tiền cọc.
Gọi điện thoại cho phía khách sạn để hủy bỏ lịch hẹn đã đặt.
Gọi điện cho phù dâu của tôi.
“Cậu ơi, không cần mua váy phù dâu nữa đâu.”
Cô bạn thân Chu Hạm lập tức hét toáng lên qua điện thoại.
“Cái gì thế hả?! Có chuyện gì xảy ra vậy?!”
“Không có gì to tát đâu. Chỉ là tớ vừa phát hiện ra trong lòng anh ta có một bạch nguyệt quang.”
“Cái gì cơ, hắn ta ngoại tình á?”
“Không phải ngoại tình.”
“Thế thì là sao?”
“Là anh ta chưa từng thực sự thích tớ.”
Chu Hạm im lặng mất ba giây.
“Cậu ra đây đi. Tớ mời cậu đi uống rượu.”
13
Tại quán bar, Chu Hạm còn tỏ ra kích động hơn cả tôi.
“Tớ nói cho cậu hay nhé Trình Dữ, tớ đã thấy Giang Dư An kia có gì đó không ổn từ lâu rồi.”
“Không ổn chỗ nào?”
“Lão đối xử với cậu, nói sao nhỉ, quá mức hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức giả tạo, thiếu chân thực.”
Tôi nhấp một ngụm Mojito.
“Cụ thể hơn xem nào.”
“Nghĩa là, lão chưa bao giờ tỏ ra thất thố trước mặt cậu cả. Không nổi cáu, không làm nũng, không làm bất cứ chuyện gì mang tính ‘mất hình tượng’. Cậu biết không, sinh nhật năm ngoái của cậu, lão tới hỏi tớ xem cậu thích cái gì. Tớ bảo dạo này cậu đang tích tiền muốn đổi túi xách mới. Lão chẳng hai lời mua luôn cho cậu một chiếc. Nhưng cậu có biết điều kỳ quái nhất là gì không?”
“Là gì?”
“Lão không hề giấu nó dưới gối để tạo bất ngờ cho cậu, cũng chẳng thèm canh đúng mười hai giờ đêm gửi một tin nhắn thật dài chúc mừng. Lão chỉ đưa cho cậu một cách cực kỳ hờ hững vào bữa tối, bảo ‘Sinh nhật vui vẻ nhé’. Rồi sau đó nhận một cuộc điện thoại công việc và rời đi luôn.”
Chu Hạm đập bàn một cái rầm.
“Trình Dữ à, đó không phải là bạn trai. Đó là một tên thư ký!”
Tôi mỉm cười.
“Cậu nói chuẩn đấy.”
“Cho nên bây giờ rốt cuộc cậu cũng chịu tỉnh ngộ rồi hả?”
“Cũng chẳng phải tỉnh ngộ gì đâu. Chỉ là...”
Tôi nhìn những viên đá đang dần tan ra trong ly rượu.
“Không muốn tạm bợ thêm nữa thôi.”
Chu Hạm giơ ly lên.
“Thế thì tớ mời cậu một ly. Kính sự không tạm bợ!”
Tôi chạm cốc với cô ấy.
“Kính sự không tạm bợ.”
Uống rượu xong trở về nhà, tôi phát hiện Giang Dư An lại gửi một loạt tin nhắn WeChat đến.
“Dữ Dữ, em xóa WeChat của anh rồi sao?”
Chưa xóa. Nhưng tôi lười chẳng buồn trả lời.
“Mẹ anh hôm nay mắng anh suốt cả ngày. Bà nói anh vô dụng, nói nhà mình nếu có được cô con dâu như em thì đúng là phúc đức ba đời tích lại. Anh thực sự biết lỗi rồi.”
“Em có thể cho anh một cơ hội để anh chứng minh cho em thấy được không?”
“Cơ hội như thế nào cũng được. Em bảo gì anh cũng sẽ làm theo.”
Tôi tắm rửa xong bước ra ngoài, cầm điện thoại lên, nhắn lại đúng ba chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Không cần đâu.”
Rồi gửi cho anh ta một tệp tin PDF.
Đó là bản sửa đổi bổ sung của 《Phương án phân chia tài sản》.
Dòng cuối cùng được in đậm vô cùng rõ ràng:
“Ký tên xong gửi chuyển phát nhanh cho tôi. Địa chỉ anh biết rồi đấy.”
14
Việc hủy hôn cơ bản đã giải quyết hòm hòm.
Căn hộ chung đã được đăng bán.
Chiếc xe ô tô thì tôi lái đi.
Tiền trong tài khoản liên danh được chia theo tỷ lệ đóng góp của mỗi bên.
Khoản tiền đổi xưng hô mà mẹ anh ta đưa, tôi cũng chuyển khoản trả lại đầy đủ.
Còn chiếc đồng hồ bố tôi tặng, anh ta có muốn trả lại hay không thì tùy ý.
Giang Dư An suốt cả quá trình đều tỏ ra vô cùng hợp tác.
Chẳng phải vì anh ta hào phóng, rộng lượng gì đâu.
Mà là vì mọi điều khoản sắp xếp tôi đưa ra đều có căn cứ pháp lý rõ ràng, anh ta hoàn toàn không có cách nào bác bỏ được.
Suốt mấy ngày ấy, hôm nào anh ta cũng nhắn tin cho tôi.
“Trình Dữ, em thực sự phải tuyệt tình như thế sao?”
“Trình Dữ, chúng ta giữ lại căn nhà không bán có được không?”
“Trình Dữ, ít nhất chúng ta cũng nên gặp mặt trực tiếp nói chuyện một lần đi.”
Tôi tuyệt nhiên không trả lời một tin nào.
Cho đến một hôm, anh ta đứng đợi tôi ngay dưới tòa nhà văn phòng công ty tôi làm việc.
Tôi tăng ca đến chín giờ tối mới bước ra ngoài, liền nhìn thấy anh ta đang tựa lưng vào cửa xe.
Trên tay ôm một bó hoa lớn.
Chín mươi chín bông hồng đỏ thắm.
Anh ta vẫn mặc bộ âu phục chỉnh tề, trông như thể vừa mới tan một cuộc họp.
“Trình Dữ.”
Tôi dừng bước.
“Anh đến đây làm gì?”
“Anh nghĩ kỹ rồi. Anh muốn theo đuổi lại em một lần nữa. Bắt đầu từ việc tặng hoa.”
Anh ta chìa bó hoa về phía tôi.
Tôi không nhận.
“Giang Dư An, cách theo đuổi người khác của anh rốt cuộc vẫn rập khuôn và sến sẩm như thế.”
“Vậy em muốn anh phải theo đuổi bằng cách nào?”
“Làm thơ à? Hay là đứng dầm mưa suốt ba tiếng đồng hồ? Hay là đi mua vé ghế ngồi cứng đi Tây Tạng?”
Gương mặt anh ta bỗng chốc trắng bệch ra.
“Trình Dữ...”
“Anh biết là tôi đã biết rồi đúng không. Ôn Ngâm nói cho anh rồi chứ gì?”
Anh ta cúi gầm mặt xuống.
Tôi giữ im lặng.
“Phải. Cô ấy nói với anh rồi. Bảo rằng có một người phụ nữ tên là Trình Dữ tìm gặp cô ấy, hỏi xem giữa anh và cô ấy có hiểu lầm gì không.”
“Thế có hiểu lầm gì không?”
“Không có. Cô ấy nói hoàn toàn đúng sự thật. Cô ấy chưa từng mảy may chú ý đến anh. Suốt những năm tháng đó, tất cả sự cuồng nhiệt của anh chỉ là tình cảm đơn phương từ một phía.”
Giọng điệu của anh ta đầy cay đắng.
“Trình Dữ, em có biết điều nực cười nhất của đời người là gì không? Đó là khi em phí hoài sáu năm ròng rã để chờ đợi một người thậm chí chẳng hề nhớ đến em. Để rồi cũng chính vì người đó, em lại đ.á.n.h mất đi người duy nhất thực sự ghi nhớ và trân trọng em bên mình.”