Trong Tiệc Đính Hôn, Sau Khi Say Xỉn, Anh Gọi Lên Một Cái Tên Không Phải Tên Tôi

Chương 8



Tôi bước ra ngoài, rồi ngoảnh đầu lại nhìn bà.

“Bác đã nuôi dạy được một người con trai rất ưu tú về nhiều mặt. Nhưng bác lại quên mất không dạy anh ấy một điều quan trọng.”

“Điều gì cơ?”

“Đó là cách làm sao để tự mình sống tốt những ngày tháng độc lập.”

Cánh cửa thang máy khép lại.

Bà đứng trơ trọi bên trong với gương mặt tràn đầy những cảm xúc ngổn ngang, phức tạp.

Tôi quay người sải bước đi vào văn phòng công ty.

Quẹt thẻ chấm công.

Chín giờ mốt phút.

Muộn mất một phút rồi.

Nhưng không sao cả.

Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt.

 

 17

Sau khi chuyện hủy hôn dần dần lắng xuống, tôi tự lên lịch trình cho mình một chuyến du lịch xa.

Đi Tây Tạng.

Không phải vì anh ta từng đến đó.

Mà là vì bản thân tôi vẫn luôn khao khát được đặt chân tới mảnh đất này.

Vé máy bay đã đặt xong.

Phòng khách sạn đã đặt trước.

Một ngày trước khi lên đường, tôi đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

“Chất lượng cuộc sống của một người phụ thuộc vào khả năng chấm dứt hợp đồng của chính họ.”

Bức ảnh đính kèm là góc ban công ngập nắng ở ngôi nhà mới của tôi.

Những tia nắng ấm áp rọi vào bên trong, có chú mèo nhỏ đang lười nhác nằm sưởi nắng trên tấm đệm.

Ôn Ngâm đã nhấn thích bài viết.

Giang Dư An không thích, bởi vì tôi rốt cuộc cũng đã xóa kết bạn với anh ta rồi.

Sau đó, Ôn Ngâm gửi tin nhắn riêng cho tôi.

“Cậu sắp đi Tây Tạng đấy à?”

“Sao cậu biết hay vậy?”

“Tớ xem vòng bạn bè của cậu đấy. Nếu có đi qua Lhasa thì tiện ghé đây chơi nhé, tớ đang có đợt chụp hình ở khu vực này. Tớ mời cậu uống trà ngọt.”

Tôi suy nghĩ một lát.

“Được thôi.”

Ngày đặt chân đến Lhasa, bầu trời trong vắt, xanh thẳm vô ngần.

Ánh nắng rực rỡ gắt như muốn cắt vào da thịt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi gặp Ôn Ngâm trong một quán trà ngọt nằm trên phố Bát Giác.

Ngoài đời cô ấy trông gầy hơn so với trong ảnh.

Làn dã do quanh năm hoạt động ngoài trời dầm mưa dãi nắng đã chuyển sang màu bánh mật khỏe khoắn, mỗi khi cười lại lộ ra một chiếc răng khểnh vô cùng duyên dáng.

“Trình tiểu thư, rốt cuộc cũng được diện kiến chính chủ ngoài đời thực rồi.”

Cô ấy nhanh tay rót cho tôi một ly trà ngọt.

“Cậu cứ gọi tớ là Trình Dữ là được rồi.”

“Được, Trình Dữ. Tớ nghĩ chúng mình cần phải chính thức làm quen với nhau một chút.”

Cô ấy chủ động chìa tay ra.

“Ôn Ngâm. Nhiếp ảnh gia tự do. Người từng bị một kẻ thầm thương trộm nhớ suốt sáu năm ròng rã mà bản thân hoàn toàn mù tịt không biết gì. Sau khi ngớ người ra cả tháng trời, tớ quyết định phải đến gặp mặt trực tiếp để nói lời xin lỗi với cô gái vô tội bị kéo vào rắc rối này.”

Tôi đưa tay ra nắm lấy tay cô ấy.

“Không cần phải xin lỗi đâu mà. Cậu có làm sai chuyện gì đâu chứ.”

“Không, tớ thực sự có lỗi đấy.”

Cô ấy nghiêm túc đáp lời.

“Lỗi ở chỗ trí nhớ của tớ quá kém. Người đàn ông cũ của cậu đã vì tớ mà âm thầm làm nhiều chuyện đến vậy, thế mà tớ lại chẳng thể nhớ nổi một việc nào cả. Cậu có biết tại sao không?”

“Tại sao?”

“Bởi vì những điều anh ta làm đều là những màn độc thoại nội tâm vô nghĩa của riêng anh ta thôi.”

Cô ấy nhấp một ngụm trà ngọt.

“Cái ngày anh ta mang ô đến cho tớ, tớ đang ở trong thư viện cùng bạn trai của mình. Anh ta gửi WeChat tới tớ thậm chí còn chẳng buồn lướt mắt qua. Lúc anh ta đi làm thêm còng lưng tích cóp tiền mua vé đi Tây Tạng, tớ lại đang bận rộn đi đu ca nhạc cùng đám bạn cùng phòng. Còn bài thơ anh ta viết ấy, tớ có lội lại lịch sử trò chuyện cũ xem thử, hóa ra đúng ngày hôm đó tớ đang bận than thở đồ ăn nhà ăn dạo này chán quá. Cả cái câu thơ ‘Thế gian đâu thể vẹn đôi đường’ gửi sang, tớ đọc chẳng hiểu gì sứt, cứ ngỡ là mấy câu triết lý sáo rỗng trên mạng nên cũng lờ đi luôn.”

Cô ấy nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn.

“Cậu hiểu chưa? Không phải do anh ta không tốt. Mà là bởi vì tất cả những gì anh ta làm đều sai lệch hướng đi hoàn toàn rồi. Người duy nhất cảm động trước những hành động đó chỉ có chính bản thân anh ta mà thôi.”

Cô ấy đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Trong chuyện tình cảm, việc tự làm bản thân cảm động là thứ vô dụng nhất trên đời. Phải làm cho đối phương cảm động thì mới được tính.”

Tôi im lặng suy ngẫm một lát rồi khẽ mỉm cười.

“Cậu ngoài đời khác xa so với những gì tớ tưởng tượng đấy.”

“Thế trước kia cậu nghĩ tớ là người thế nào?”

“Một cô nàng nghệ sĩ mơ mộng, thanh cao thoát tục, không vướng bụi trần. Giống hệt phong cách trên vòng bạn bè của cậu vậy.”

Cô ấy nghe xong liền phá lên cười sảng khoái.

“Vòng bạn bè á? Ôi dào, đó chỉ là hình tượng xây dựng trên mạng xã hội thôi cậu ơi. Con người thật của Ôn Ngâm này sau khi đi chụp hình mệt rã rời cả người chỉ muốn nằm ườn ra giường, cầm điện thoại lướt xem mấy cái video hài nhảm trên mạng thôi.”

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Cậu cũng thích xem mấy video đấy à?”

“Ôi bạn ơi, mấy thứ nhảm nhí, hài hước đó mới chính là chân ái mang lại niềm vui đích thực cho cuộc sống đấy nhé!”

Hai chúng tôi nâng ly chạm vào nhau.

Những giọt trà ngọt màu trắng sữa khẽ b.ắ.n ra ngoài.

Hai người phụ nữ, ở giữa lòng thành phố nằm trên độ cao hơn ba nghìn bảy trăm mét so với mực nước biển này, đã có những tràng cười vô cùng sảng khoái.