Trong Tiệc Đính Hôn, Sau Khi Say Xỉn, Anh Gọi Lên Một Cái Tên Không Phải Tên Tôi

Chương 7



“Anh sai rồi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh không phải vì Ôn Ngâm mà đ.á.n.h mất tôi. Anh là tự thua chính bản thân mình đấy.”

“Ý em là sao?”

“Ý tôi là, anh chưa bao giờ dám sống thật với con người mình trước mặt tôi cả.”

Tôi siết c.h.ặ.t vạt áo măng tô bên mình.

Gió đêm thổi qua, mang theo cái se lạnh buốt giá.

“Trước mặt Ôn Ngâm, anh là một Giang Dư An biết làm thơ, chịu dầm mưa, bất chấp mọi thứ trên đời. Còn trước mặt tôi, anh lại khoác lên mình chiếc mặt nạ Giang Dư An hoàn mỹ, đúng mực, không bao giờ mắc sai sót. Anh coi cô ấy là tình yêu đích thực, còn coi tôi là sự lựa chọn an toàn cho một cuộc hôn nhân. Anh chưa từng nghĩ tới một điều...”

“Rằng biết đâu tôi cũng sẽ rung động trước một Giang Dư An biết làm thơ kia.”

“Thế nhưng anh chưa từng trao cho tôi cơ hội đó.”

“Chưa từng có một lần.”

Bó hoa trên tay anh ta rơi rụng xuống đất.

Những cánh hoa hồng tan tác rải rác khắp nơi.

Tôi dứt khoát quay người bước vào lối xuống ga tàu điện ngầm.

Anh ta không đuổi theo nữa.

Anh ta không dầm mưa.

Anh ta chỉ đứng ở phía sau, gọi với theo một tiếng thật lớn.

“Trình Dữ!”

Tôi vẫn sải bước tiến về phía trước.

“Trình Dữ, anh xin lỗi em!”

Tôi không hề quay đầu lại lấy một lần.

Luồng gió từ đường hầm tàu điện ngầm lùa vào, thổi tung làn tóc tôi.

Ngay khoảnh khắc cửa tàu khép c.h.ặ.t lại.

Tôi nhìn thấy hình bóng phản chiếu của chính mình trên ô cửa kính.

Gương mặt hoàn toàn không có nước mắt.

Biểu cảm vô cùng bình thản, an yên.

Khóe môi thậm chí còn khẽ nhếch lên một chút.

Đó không phải là một nụ cười vui sướng.

Mà là cảm giác... được cởi trói hoàn toàn rồi.

Đêm hôm ấy trở về nhà, tôi mở máy tính xách tay lên.

Tiếp tục viết nốt bản báo cáo thẩm định chuyên sâu còn dang dở.

Bản báo cáo viết cho chính bản thân tôi.

Ở dòng cuối cùng của bản báo cáo, tôi chọn định dạng in đậm, phóng to cỡ chữ, rồi in ra giấy, dán nó lên cánh cửa tủ lạnh.

 

“Kết luận: Đối tượng (Trình Dữ) đã đạt được sự trưởng thành cá nhân và kịp thời cắt lỗ trong mối quan hệ trước đó. Đề xuất: Chấp nhận thực tế chia tay, bắt đầu cuộc sống độc thân chất lượng cao. Người ký tên: Trình Dữ. Ngày ký: Hôm nay.”

 

Tôi chụp lại một bức ảnh rồi gửi cho Chu Hạm.

Cậu ấy nhắn lại ngay lập tức.

“Cậu đỉnh thực sự đấy bạn tôi ơi. Ha ha ha ha ha.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Tớ chia sẻ cái này được không? Tớ muốn gửi cho tất cả đám chị em vẫn còn đang lụy tình ngoài kia tỉnh ngộ.”

Tôi bảo.

“Tùy cậu. Cứ tự do chia sẻ đi.”

Thế là cậu ấy đăng ngay lên vòng bạn bè.

Dòng chú thích đi kèm: Bạn thân tớ sau khi chia tay tự viết cho mình một bản báo cáo thẩm định chuyên sâu, khuyên chân thành các chị em cũng nên học tập theo nhé.

 

 15

Sau khi hủy hôn, tôi chuyển đến một ngôi nhà mới.

Nằm ở phía bên kia khu Bân Giang.

Căn hộ gồm một phòng ngủ, một phòng khách, ánh nắng ngập tràn vô cùng ấm áp.

Ngày chuyển nhà, Chu Hạm đến phụ tôi một tay.

Cậu ấy vừa dọn dẹp khui các thùng đồ, vừa lướt điện thoại di động.

“Trình Dữ, cậu đã xem Weibo chưa?”

“Tớ chưa xem. Có chuyện gì thế?”

“Hôm qua Ôn Ngâm đăng một bài viết mới, dù đã ẩn tên cậu đi nhưng đọc kiểu gì cũng biết là đang viết về cậu đấy.”

Tôi ghé sát đầu sang nhìn xem sao.

Weibo của Ôn Ngâm viết:

“Gần đây mình có quen biết một cô gái. Vị hôn phu của cô ấy bấy lâu nay thầm thương trộm nhớ mình, thế nhưng khi cô ấy tìm đến gặp mình, không hề có những màn chất vấn gay gắt, cũng chẳng có khóc lóc om sòm, suốt cả buổi nói chuyện tư duy logic rành mạch y như một luật sư thực thụ vậy. Mỗi một câu hỏi cô ấy đặt ra cho mình đều được lên đề cương rõ ràng. Trò chuyện với cô ấy xong, mình chợt nhận ra rằng, phụ nữ sống bản lĩnh, cá tính như cô ấy mới thực sự tuyệt vời làm sao. Có những kẻ ngốc nghếch đã đ.á.n.h mất viên ngọc trai quý giá chỉ để nhặt về một mắt cá vô giá trị. Ý mình nói viên ngọc trai ở đây không phải là bản thân mình đâu nhé, mình chỉ là một viên bi ve tầm thường mà thôi, cô ấy mới thực sự là viên ngọc trai vô giá kia. Chúc cho cô ấy sau này sẽ gặp được một người đàn ông thực lòng yêu thương, sẵn sàng làm thơ và chỉ viết riêng cho một mình cô ấy mà thôi.”

Tôi đọc đi đọc lại dòng trạng thái ấy hai lần.

“Cô ấy viết văn cũng hay đấy chứ.”

Chu Hạm lập tức chọc tôi: “Trọng điểm là câu cuối cùng kìa bà nội!”

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, trả lại điện thoại cho Chu Hạm rồi tiếp tục khui thùng đồ tiếp theo.

 

 16

Một tháng sau.

Tôi tình cờ gặp mẹ của Giang Dư An trong thang máy của tòa nhà văn phòng.

Công ty của bà nằm ngay tòa nhà bên cạnh.

“Trình Dữ đấy ư?”

Tôi khẽ gật đầu chào.

“Cháu chào bác ạ.”

Trông bà ấy có phần tiều tụy, phờ phạc hẳn đi.

“Thằng Dư An dạo gần đây tinh thần sa sút tệ lắm. Nó sụt mất năm ký liền. Công việc cũng gặp trục trặc, bộ phận của nó bị xếp hạng bét trong kỳ đ.á.n.h giá cuối năm của công ty, cái ghế giám đốc của nó e là cũng khó mà giữ nổi rồi.”

Tôi không lên tiếng, chỉ giữ im lặng.

“Trình Dữ à, hai đứa dù sao cũng có với nhau bốn năm tình nghĩa. Con xem có thể nào...”

“Thưa bác.”

Tôi khéo léo ngắt lời bà.

“Bác có từng tự hỏi xem tại sao cuộc sống của anh ấy hễ thiếu đi con là mọi thứ lại lập tức đổ sụp xuống không?”

Bà sững sờ.

“Bởi vì anh ấy chưa bao giờ thực sự tự lập cả. Anh ấy chỉ là khoác lên mình cái vỏ bọc tự lập bên ngoài mà thôi. Cuộc sống của anh ấy, công việc của anh ấy, cho đến những kế hoạch tương lai, tất thảy đều được xây dựng dựa trên nền móng ‘có một người vợ phù hợp gồng gánh và chống đỡ phía sau’. Thế nhưng trên thực tế...”

Thang máy báo hiệu đã đến tầng cần xuống.