Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 24



Thật ra tôi có thể đoán được Yến Chính Dương định làm gì, nhưng làm vậy thực sự chỉ là phí công vô ích.

Hai người chúng tôi trò chuyện bâng quơ vài câu thì điện thoại của tôi vang lên.

Nghe điện thoại xong, tôi nói với cậu ta một tiếng rồi lên lầu thay quần áo, trang điểm nhẹ rồi đi xuống.

"Muốn ra ngoài sao?" Yến Chính Dương hỏi.

"Ừm."

"Để tôi đưa cậu đi."

"Không cần, có người đến đón tôi rồi."

Yến Chính Dương gật đầu, không nói gì thêm.

Một lúc sau, Lục Chiêu Nam đến.

Anh ấy vào nhà chào hỏi mẹ tôi, khi nhìn thấy Yến Chính Dương, biểu cảm rõ ràng là sững lại.

Đến cả mẹ tôi cũng bắt đầu cảm thấy khó xử.

"Chiêu Nam, con định đưa Vi Vi đi chơi đúng không, mau đi đi, tầm này vẫn chưa nóng lắm đâu."

Hôm nay Lục Chiêu Nam lái một chiếc SUV.

Hai chúng tôi vừa lên xe, cửa sau cũng truyền đến một tiếng động rõ rệt.

Quay đầu lại nhìn, Yến Chính Dương thế mà cũng leo lên, ngồi chễm chệ ở ghế sau.

Tôi hoàn toàn cạn lời.

"Yến Chính Dương, cậu làm gì vậy?"

"Không phải là muốn ra ngoài sao, vừa hay hôm nay tôi cũng rảnh, vậy thì đi cùng đi. Lục Chiêu Nam, anh chắc không hẹp hòi thế chứ?"

Lục Chiêu Nam liếc mắt nhìn anh ta, vẻ mặt vẫn rất tự nhiên.

"Dĩ nhiên là không."

"Được, vậy đi thôi."

*

Rạp chiếu phim.

Tôi với tâm trạng phức tạp, vừa c.ắ.n ống hút vừa nhìn chằm chằm vào màn hình lớn.

Yến Chính Dương và Lục Chiêu Nam lần lượt ngồi ở hai bên trái phải của tôi.

Thật sự quá đỗi gượng gạo.

Định lấy ít bắp rang bơ để giảm bớt không khí căng thẳng, kết quả là cả hai bên đều đưa tới trước mặt tôi.

Haiz.

May mà buổi sáng rạp phim không đông người lắm.

Vì là một bộ phim trinh thám, tôi nhất thời hứng chí, nhỏ giọng cùng Lục Chiêu Nam đoán xem ai là hung thủ.

"Chắc là vợ cũ của ông ta, bà ta có động cơ gây án."

"Tại sao không phải là cô bạn gái hiện tại, nhìn rất khả nghi, vả lại còn có tiền sử bệnh tâm thần nữa." Yến Chính Dương ở bên cạnh xen vào.

"Có muốn cá cược không?" Lục Chiêu Nam hỏi cậu ta.

"Cược thì cược."

"Cược cái gì?"

"Anh muốn cược cái gì thì cược cái đó."

Tôi đỡ trán.

Hai người các anh có thể bớt trẻ con đi một chút được không?

Kết quả, hung thủ quả nhiên là người vợ cũ.

Bước ra khỏi phòng chiếu.

Lục Chiêu Nam nhướng mày nhìn Yến Chính Dương.

Yến Chính Dương hết cách, đành phải đi về phía cậu nhân viên soát vé.

"Anh đẹp trai, có thể cho tôi xin WeChat được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu nhân viên đó cùng hai cô gái bên cạnh ngơ ngác nhìn cậu ta.

"Tại... tại sao?" Cậu nhân viên soát vé lắp bắp không nên lời.

Yến Chính Dương bất lực day day thái dương, nhìn về phía tôi và Lục Chiêu Nam.

Cuối cùng, anh ta đành cứng đầu nói tiếp:

"Không có gì, thấy cậu rất đẹp trai, hôm nào có thể mời cậu đi ăn một bữa không?"

Hai cô gái bên cạnh phun cả coca ra ngoài.

Vẻ mặt cậu nhân viên soát vé đầy kinh hãi.

Tôi thực sự không nỡ nhìn tiếp.

Lục Chiêu Nam lộ rõ vẻ mặt đắc thắng, đôi mắt cong lên ý cười.

Trên đường về.

Yến Chính Dương đột nhiên nói: "Lâu rồi không chơi bóng, tối nay làm một trận không?"

Lục Chiêu Nam dường như cũng có hứng thú.

"Được, ở đâu?"

"Chỗ cũ, nhà thi đấu."

Mặc dù cả hai đều tỏ ra thản nhiên như không có gì.

Nhưng tôi luôn cảm thấy không khí trong xe đang vô cùng căng thẳng, như giương cung bạt kiếm.

*

 Tôi đem chuyện Lục Chiêu Nam và Yến Chính Dương tối nay sẽ đ.á.n.h bóng kể cho Vũ Nhạc nghe.

"Thật hay giả vậy, hai người họ không phải là đang đối đầu nhau đấy chứ?"

Nhớ lại bầu không khí lúc đó, tôi thở dài.

Hai người này có khi là đối đầu thật rồi.

"Yến Chính Dương đúng là kiểu truy thê hỏa táng tràng điển hình tên nhóc này bỏ mặc cậu bao nhiêu năm, cũng có ngày hôm nay. Theo tớ thấy, cậu tuyệt đối đừng để ý đến cậu ta."

"Tớ đã nói với cậu ta là tớ không còn thích cậu ta nữa rồi, nhưng hình như cậu ta không lọt tai chữ nào."

Vũ Nhạc im lặng một lát, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

"Đúng rồi, tối nay họ thi đấu ở đâu, mau nói cho tớ biết, tớ muốn đi xem trận chiến này."

...

Vừa ăn tối xong.

Vũ Nhạc đã vội vã kéo tôi đến nhà thi đấu.

Có lẽ vì đang là kỳ nghỉ hè nên người đến đây khá ít.

Trên sân bóng.

Thành viên hai đội đều đã thay xong đồng phục, đội của Lục Chiêu Nam là màu đỏ, còn Yến Chính Dương là màu trắng.

"Ơ, Chu Tư Tề cũng ở đây kìa." Vũ Nhạc vui vẻ nói.

Tôi định thần nhìn lại, Chu Tư Tề quả nhiên đang ở phía dưới, cùng đội với Lục Chiêu Nam.

Bên phía Yến Chính Dương phần lớn là bạn học cũ của cậu ta.

"Có phải đội nào thua thì người đó, Lục Chiêu Nam hay Yến Chính Dương, sẽ phải rút lui khỏi mối tình tay ba này không?" Vũ Nhạc thuận miệng hỏi.

Tôi...

Trận đấu nhanh ch.óng bắt đầu.

Lúc đầu, không khí trên sân vẫn còn khá hòa hợp.

Nhưng theo thời gian trôi qua, tỉ số của hai đội bám đuổi sát sao, cục diện cũng trở nên căng thẳng hơn.

"Yến Chính Dương rõ ràng là đang nhắm vào Lục Chiêu Nam mà, đúng là sự ghen tuông khiến con người ta phát điên." Vũ Nhạc tặc lưỡi cảm thán.

Trên sân, Yến Chính Dương quả thực đang tìm mọi cách kìm kẹp Lục Chiêu Nam, phòng thủ gắt gao, gần như khóa c.h.ặ.t tầm mắt vào một mình anh ấy.

Đến cả thành viên đội mình cũng thường xuyên nhìn về phía Yến Chính Dương.