Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 25



Lục Chiêu Nam lại tỏ ra rất bình tĩnh, bất kể đối phương bám đuổi ráo riết thế nào, anh ấy vẫn luôn chờ thời cơ rồi hóa giải một cách nhẹ nhàng.

Khi hiệp hai sắp kết thúc, Lục Chiêu Nam bật cao lên không trung, chuẩn bị hoàn thành động tác úp rổ tiêu chuẩn cuối cùng thì...

Yến Chính Dương đột ngột nhảy vọt tới từ phía sau, cố gắng đập quả bóng trên tay đối phương.

Lục Chiêu Nam theo bản năng muốn né tránh, hai người không biết va chạm thế nào mà cùng ngã nhào xuống đất.

Ngay sau đó, một tiếng hét t.h.ả.m thiết đầy đau đớn vang lên.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Tôi và Vũ Nhạc nhìn nhau đầy lo lắng.

Các cầu thủ trên sân vây quanh hai người họ.

Tôi nghe thấy có người trên sân nói: "Mau gọi 120 đi."

Có người bị thương sao?

Tôi bật dậy, chạy xuống phía dưới khán đài.

Nghĩ đến tiếng hét t.h.ả.m thiết vừa rồi, tim tôi như nhảy vọt lên tận cổ họng.

Không lẽ nào...

Tôi gạt đám đông đang vây quanh ra, lo lắng hét lớn:

"Lục Chiêu Nam, anh sao rồi?"

Không có ai trả lời tôi.

Tôi lại dùng sức chen vào bên trong.

"Lục Chiêu Nam?"

Người đang nằm trên đất là Yến Chính Dương, khuôn mặt cậu ta trông vô cùng đau đớn, thậm chí là vặn vẹo.

Sau khi nhìn thấy tôi, cậu ta ném về phía tôi một ánh nhìn vừa bi thương vừa đau đớn

Lúc này tôi mới chú ý thấy cổ tay của Yến Chính Dương bị bong gân nghiêm trọng, thậm chí đã biến dạng rõ rệt, có lẽ là kết quả của việc cổ tay tiếp đất trực tiếp.

Tôi không khỏi hoảng hốt.

Trời ạ, sao lại bị thương nặng thế này?

Giờ phải làm sao đây?

Nhưng còn Lục Chiêu Nam đâu?

Anh ấy có bị thương không?

"Lục Chiêu Nam."

Tôi lo lắng nhìn quanh bốn phía.

Cuối cùng, một giọng nói rẽ qua đám đông truyền đến.

"Tri Vi, anh không sao."

Nhìn thấy Lục Chiêu Nam xuất hiện bình an vô sự trước mặt, tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cũng được hạ xuống.

Lục Chiêu Nam lập tức nói lớn với đám đông:

"Xe cấp cứu chắc sắp đến rồi, mọi người tản ra một chút, đừng tụ tập lại một chỗ."

Mồ hôi dần rịn ra trên trán Yến Chính Dương. Vết thương của cậu ta thực sự khiến người ta phải rùng mình. Tôi nhìn cậu ta, trong phút chốc cũng không biết phải làm sao cho phải. May mà chẳng bao lâu sau, xe cấp cứu đã đến.

*

 Sau khi đến bệnh viện, bác sĩ trực ca nói vì xương bị lệch khá nghiêm trọng nên có thể phải phẫu thuật.

Lúc này tôi mới sực nhớ ra mình đã quên liên lạc với dì Yến, bèn vội vàng gọi điện thoại qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dì Yến lập tức lái xe chạy đến ngay.

Bác sĩ giải thích sơ qua cho dì ấy về quá trình phẫu thuật, thời gian hồi phục cũng như những tổn thương có thể phát sinh. Dì Yến lo âu ký vào bản cam kết.

Sau đó, chúng tôi đợi ngoài hành lang cho đến khi ca phẫu thuật kết thúc.

Một tiếng đồng hồ sau, ca mổ cuối cùng cũng xong. Mãi đến khi bác sĩ ra ngoài thông báo ca phẫu thuật rất thành công, bước tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi nghiêm ngặt và chú ý bảo vệ vết thương, mọi người mới hoàn toàn trút được gánh nặng.

Tôi cùng dì Yến vào thăm Yến Chính Dương. Sắc mặt cậu ta trông đã khá hơn nhiều, cổ tay được cố định bằng nẹp.

"Con trai, con thấy sao rồi?" Dì Yến vẻ mặt xót xa, hốc mắt đỏ hoe.

Yến Chính Dương lắc đầu: "Mẹ, con không sao."

"Có đói không, có muốn ăn gì không, để mẹ đi mua cho con."

Yến Chính Dương nhìn tôi, ánh mắt trầm lặng: "Vâng, con muốn uống chút cháo."

Nghe cậu ấy muốn uống cháo, dì Yến vội vã nói với tôi: "Vi Vi, con ở đây trông chừng Chính Dương giúp dì nhé, dì đi một lát rồi về ngay."

Tôi vội đáp: "Không sao đâu dì Yến, dì cứ đi đi ạ."

Sau khi dì Yến đi khỏi, phòng bệnh trở nên yên tĩnh. Tôi cảm thấy Yến Chính Dương có chút kỳ lạ, nhưng cụ thể là lạ ở đâu thì tôi lại không nói rõ được.

"Cậu có khát không? Có muốn uống nước không?"

Cậu ấy lắc đầu.

Tôi cũng không biết nên nói gì thêm.

"Cổ tay... còn đau không?"

Cậu ấy lại lắc đầu: "Không còn sớm nữa, lát nữa mẹ tôi đến thì cậu về đi."

Tâm trạng Yến Chính Dương có vẻ rất tồi tệ, có lẽ là không muốn bị ai làm phiền. Tôi khựng lại một chút: "Ờ."

Nghe tôi đáp "ờ", Yến Chính Dương đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang.

Ánh mắt cậu ta sắc lẹm, lại dường như xen lẫn một tia đau đớn. Tôi không khỏi ngẩn người.

"Tại sao lại là Lục Chiêu Nam?"

"Hả?"

"Rõ ràng người bị thương nặng hơn là tôi, Lục Chiêu Nam chẳng hề hấn gì, vậy mà tại sao cậu lại hốt hoảng gọi tên anh ta như thế?" Yến Chính Dương như đang chất vấn, lại như đang trách móc tôi.

"Tôi nằm trên đất, tay đau muốn c.h.ế.t, vậy mà cậu lại cứ luôn miệng gọi Lục Chiêu Nam. Từ Tri Vi, cậu có bao giờ nghĩ đến cảm giác của tôi không? Khoảnh khắc đó tôi còn thấy khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t."

Hóa ra cậu ta đang nói về chuyện này.

Khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t sao?

Thế nhưng, những gì cậu ta đang trải qua, tôi cũng đã từng nếm trải rồi.

"Yến Chính Dương, lúc cậu cõng Tống Thi xuống núi, lúc cậu cho tôi leo cây để đi xem phim với cô ta, cái cảm giác mà cậu vừa nói, tôi cũng đã từng trải qua rồi."

Cậu ta sững sờ im bặt.

Tôi thong thả nói tiếp: "Chính cậu là người đã đẩy mối quan hệ của chúng ta đến bước đường này."

Hai người nhìn nhau.

Rất lâu sau, Yến Chính Dương thẫn thờ cúi đầu, giọng nói không giấu nổi vẻ bi thương lạc lõng:

"Cậu thực sự... đã buông bỏ tôi rồi đúng không?"

"Đúng vậy, tôi đã nói với cậu rồi mà."

Lại im lặng một hồi lâu.

"Muộn rồi, bảo Lục Chiêu Nam đưa cậu về đi."