Trường An Trường Tịch

Chương 3



Việc đầu tiên nó làm chính là nhường viện t.ử của ta cho Tô Vãn Ngưng ở.

 

Nó nói:

 

“Mẫu thân, sức khỏe Vãn di không tốt. Người là trưởng bối, nên bao dung một chút.”

 

Tiếng “mẫu thân” ấy gọi thật trơn tru.

 

Bây giờ nó đang được nhũ mẫu ôm trong lòng, khóc đến đầy mặt nước mũi.

 

Một vị tộc lão đành cứng đầu nói:

 

“Nếu ma ma trong cung cũng có mặt ở đây, vậy vừa hay làm chứng luôn. Trường Tịch không có con nối dõi, Thừa An là huyết mạch trong tộc. Để Lệnh Nghi nhận nó trước cũng coi như an ủi vong linh Trường Tịch.”

 

Ta nhìn đứa trẻ.

 

“Thi cốt còn chưa rõ ràng mà đã vội lập người thừa tự.”

 

Vị tộc lão nhíu mày.

 

Ta lại nói:

 

“Tạ gia là mong hắn c.h.ế.t hẳn rồi, hay biết chắc hắn không thể trở về?”

 

Cả linh đường chìm trong một mảnh tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.

 

Mẹ chồng quát lớn:

 

“Thẩm Lệnh Nghi!”

 

Ta xoay người nhìn bà.

 

“Con nói sai sao?”

 

Tộc lão tức đến mức chòm râu run lên.

 

“Đây là vì môn đình Hầu phủ!”

 

Ta bật cười.

 

“Thanh danh thì muốn ta giữ.”

 

“Người thừa tự thì muốn ta nuôi.”

 

“Tiết hạnh cũng muốn ta gánh.”

 

“Tạ gia thật biết chọn người.”

 

Sau tấm bình phong, lão phu nhân khép mắt lại.

 

Ma ma trong cung liếc nhìn đứa trẻ một cái nhưng không nói gì.

 

Thế nhưng bà không nói gì đã là đủ rồi.

 

Các tộc lão không dám ép thêm nữa.

 

Ta phân phó Trần ma ma:

 

“Niêm phong kho của hồi môn.”

 

Mẹ chồng lập tức nói:

 

“Phu quân con vừa mất, con đã tính toán chuyện tiền tài sao?”

 

Ta nhìn bà.

 

“Phu quân ta thi cốt chưa rõ, người thừa tự đã được bế tới tận nơi. Nếu ta không tính toán, có phải ngày mai Tạ gia sẽ mở luôn kho của hồi môn của ta để xây viện t.ử cho người thừa tự hay không?”

 

Sắc mặt bà lập tức tái trắng.

 

Ta không để ý nữa.

 

Trần ma ma dẫn người đi tới kho.

 

Chưa đến nửa canh giờ, bà đã quay trở lại.

 

Trên tay cầm quyển sổ của hồi môn.

 

“Tiểu thư, thiếu đồ.”

 

Mặt mẹ chồng lại đổi sắc.

 

Ta nhận lấy quyển sổ.

 

“Thiếu những gì?”

 

“Một cây trâm đuôi phượng bằng vàng ròng, một đôi khuyên tai Nam Châu, hai tấm vải Vân Cẩm. Ngoài ra còn có một khối ngọc bội Linh Lung, không ghi trong sổ sách nhưng vốn là vật ép đáy hòm của tiểu thư, đáng lẽ cũng phải nằm trong kho.”

 

Ta nhìn về phía quản sự kho.

 

Tên quản sự quỳ dưới đất, ấp úng mãi.

 

“Những món đó... là... là cô nương Vãn Ngưng mang đi rồi.”

 

Tô Vãn Ngưng.

 

Cái tên ấy cuối cùng cũng được chính miệng người Tạ gia nói ra.

 

Ta hỏi:

 

“Nàng ta mang đi đâu?”

 

Tên quản sự không dám nhìn ta.

 

“Giang Nam.”

 

Trong linh đường có nữ quyến ngẩng đầu lên.

 

Nghĩa muội của Tạ Trường Tịch là Tô Vãn Ngưng, trước cả ngày báo tang đã đến Giang Nam, còn mang theo trâm đuôi phượng và khuyên tai Nam Châu trong của hồi môn của ta.

 

Ta khép quyển sổ lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Quả là quy củ tốt.”

 

Mẹ chồng vội vàng giải thích:

 

“Vãn Ngưng thân thể yếu đuối, xuống Giang Nam dưỡng bệnh. Những món đồ đó chỉ là mượn dùng tạm.”

 

Ta hỏi:

 

“Nàng ta dưỡng bệnh, vì sao phải mang theo trâm đuôi phượng của tẩu tẩu?”

 

Mẹ chồng không đáp được.

 

Ta xé trang ghi chép những món đồ bị thiếu, giao cho ma ma trong cung.

 

“Phiền ma ma mang về cung cùng luôn.”

 

Ma ma nhận lấy, liếc qua một lượt.

 

“Nô tỳ sẽ trình bày đúng sự thật.”

 

Mẹ chồng vịn góc bàn, trước mắt tối sầm.

 

Tang sự này, bắt đầu từ dải lụa trắng, rồi đến quan tài trống, người thừa tự và của hồi môn.

 

Từng chuyện một đều sụp đổ ngay giữa linh đường.

 

Đêm hôm ấy, mẹ chồng phái tâm phúc ra khỏi thành.

 

Trần ma ma hỏi ta:

 

“Tiểu thư, có cần chặn lại không?”

 

Ta đứng dưới hành lang, nhìn người kia đội mưa rời đi từ cửa sau.

 

“Không cần chặn.”

 

Bà hơi chần chừ.

 

Ta nhìn ngọn đèn leo lét giữa màn mưa.

 

“Bà ta phải gửi tin đến Giang Nam.”

 

“Nếu không gửi tin...”

 

“Tạ Trường Tịch làm sao trở về được?”

 

3

 

Để đè ép chuyện quan tài trống, Tạ gia tổ chức pháp sự suốt bảy ngày.

 

Ngoài mặt nói là làm lễ an hồn cho Tạ Trường Tịch.

 

Thực chất là muốn các nữ quyến trong kinh thành nhìn thấy rằng Hầu phủ vẫn là gia tộc trung liệt, còn ta, vị Thế t.ử phu nhân này, vẫn đang canh giữ trước linh đường.

 

Ta phối hợp.

 

Ngày thứ nhất, mặc đồ tang quỳ trước linh đường.

 

Ngày thứ hai, cho người đem những vật dụng Tạ Trường Tịch thường dùng lúc sinh thời bày ra từng món một.

 

Bội kiếm. Sách cũ. Bút lông sói.

 

Một chiếc ban chỉ đã dùng đến cũ mòn.

 

Bày được một nửa, ta ngẩng đầu hỏi mẹ chồng:

 

“Ngọc bội thanh ngọc của chàng đâu?”

 

Sắc mặt mẹ chồng khựng lại.

 

“Đánh mất ngoài chiến trường rồi.”

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Ta bảo Trần ma ma mang sổ ghi chép xuất nhập kho tới.

 

“Mẫu thân nhớ nhầm rồi. Ngày Tô Vãn Ngưng rời kinh, nàng ta đã mang ngọc bội thanh ngọc đi.”

 

Các nữ quyến trong tông tộc lập tức nhìn sang.

 

Khối ngọc bội thanh ngọc của Tạ Trường Tịch, cả kinh thành đều biết.

 

Thuở nhỏ hắn thể trạng yếu ớt, Hầu gia đặc biệt đến chùa cầu một khối ngọc bình an cho hắn.

 

Sau năm mười hai tuổi, hắn luôn mang theo bên người.

 

Ngọc bội tùy thân của người đã t.ử trận, vậy mà lại ở trong tay nghĩa muội.

 

Những ngón tay của mẹ chồng siết c.h.ặ.t.

 

“Lúc Vãn Ngưng rời kinh, Trường Tịch vẫn chưa gặp chuyện. Nó chỉ mang theo để cầu bình an thôi.”

 

Ta khẽ gật đầu.

 

“Nghĩa muội xuống Giang Nam dưỡng bệnh, muốn đeo ngọc bội tùy thân của huynh trưởng để cầu bình an.”

 

“Nếu mẫu thân thấy thỏa đáng, vậy thì cứ là thỏa đáng.”

 

Lời này vừa thốt ra, mấy vị phu nhân bên cạnh đều cúi đầu.

 

Có những chuyện, dù không nói toạc ra cũng đã đủ khó coi.

 

Ngày thứ ba, quà đáp lễ từ Giang Nam được đưa tới.

 

Hầu phủ vốn muốn ngăn lại.

 

Nhưng người của Trần ma ma đã chặn được trước.

 

Đó là một tờ lễ đơn của Tống gia ở Giang Nam.

 

Tống gia là danh môn vọng tộc tại Giang Nam.