Trường An Trường Tịch

Chương 4



Trên lễ đơn ghi rõ:

 

“Tạ phu nhân họ Tô mạnh khỏe. Trâm đuôi phượng được tặng trong tiệc thưởng mai hôm trước vô cùng tinh mỹ. Nay gửi chút lễ mọn đáp tạ nhã ý của Tạ phu nhân.”

 

Tạ phu nhân họ Tô.

 

Ta nhìn mấy chữ ấy, đầu ngón tay nhẹ nhàng đè lên mép giấy.

 

Kiếp trước, ta thủ tiết ba mươi năm.

 

Tô Vãn Ngưng ở Giang Nam làm Tạ phu nhân ba mươi năm.

 

Bọn họ uống trà, ngắm mai, du hồ.

 

Người ngoài đều tưởng nàng mới là thê t.ử của Tạ Trường Tịch.

 

Còn ta ở kinh thành, thay bọn họ canh giữ chiếc quan tài trống.

 

Pháp sự vẫn tiếp tục.

 

Tiếng tụng kinh từ bên ngoài linh đường vọng vào.

 

Ta đặt tờ lễ đơn ấy trước quan tài.

 

Sắc mặt mẹ chồng đại biến.

 

“Đó là cái gì?”

 

Ta đáp:

 

“Quà đáp lễ từ Giang Nam gửi tới.”

 

Bà đưa tay định cướp lấy.

 

Trần ma ma lập tức ngăn lại.

 

Ta mở rộng lễ đơn, hướng về phía mọi người trong đại sảnh.

 

“Các vị phu nhân cũng giúp ta nhìn xem.”

 

“Trong kinh thành có một Tạ phu nhân đang canh giữ quan tài trống.”

 

“Ở Giang Nam lại có một Tạ phu nhân đeo trâm đuôi phượng của ta.”

 

“Rốt cuộc ai mới là thật?”

 

Trong đại sảnh không một ai lên tiếng.

 

Lão phu nhân ngồi ở ghế trên siết c.h.ặ.t cây gậy trong tay.

 

Sắc mặt nữ quyến Hầu phủ khó coi vô cùng.

 

Mẹ chồng nghiến răng nói:

 

“Người Giang Nam viết linh tinh, không tính là thật.”

 

Ta ngước mắt nhìn bà.

 

“Nếu chỉ là hạ nhân viết nhầm, vì sao quà đáp lễ lại dùng ấn ký của Hầu phủ?”

 

Phía sau lễ đơn còn kèm theo một tờ hồi chấp.

 

Trên đó đóng dấu tư ấn của Hầu phủ.

 

Ta không nhận ra con dấu ấy.

 

Nhưng lão phu nhân nhận ra.

 

Bà đột nhiên nhìn chằm chằm mẹ chồng.

 

Mặt mẹ chồng trắng bệch.

 

Các nữ quyến trong tông tộc đồng loạt lùi lại một bước.

 

Ai cũng hiểu.

 

Tô Vãn Ngưng ở Giang Nam không đơn thuần là dưỡng bệnh.

 

Hầu phủ biết rõ nàng được người ta gọi là Tạ phu nhân, thậm chí còn ngầm cho phép.

 

Ta đặt tờ lễ đơn vào trong quan tài, đè lên đoạn tay áo rỗng kia.

 

“Nếu Tạ gia nói ta là quả phụ của người đã khuất...”

 

“Vậy vị Tạ phu nhân ở Giang Nam kia là ai?”

 

Trong linh đường chỉ còn tiếng mõ gõ.

 

Từng tiếng. Từng tiếng một.

 

Như đang gõ vào tận xương cốt của Tạ gia.

 

Mẹ chồng chống tay lên bàn, giọng nói run rẩy.

 

“Thẩm Lệnh Nghi, con nhất định phải hủy hoại Tạ gia sao?”

 

Ta nhìn bà.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Tạ gia tự hủy mình trước.”

 

Lão phu nhân lại gõ mạnh cây gậy xuống đất.

 

Lần này...

 

Bà không còn lên tiếng che đậy cho mẹ chồng nữa.

 

“Cất lễ đơn đi.”

 

Ta đáp:

 

“Không cất. Cứ để trong quan tài.”

 

Lão phu nhân nhìn ta.

 

Ta cũng nhìn lại bà.

 

Một lúc sau, bà khép mắt.

 

“Tùy con.”

 

Cuối cùng nước mắt của mẹ chồng cũng rơi xuống.

 

Bà không khóc vì Tạ Trường Tịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cũng không khóc vì ta.

 

Bà khóc vì thể diện của Tạ gia.

 

4

 

Ngày thứ tư, trong cung truyền chỉ.

 

Thái hậu triệu ta nhập cung.

 

Sau khi biết tin, mẹ chồng vội vàng đến tìm ta.

 

Sự mệt mỏi trên mặt bà đã không thể che giấu được nữa, nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ của Hầu phu nhân.

 

“Lệnh Nghi, sau khi vào cung, chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói, trong lòng con phải tự biết.”

 

Lúc ấy ta đang thay y phục.

 

Trần ma ma đứng bên thắt đai lưng cho ta.

 

Ta nhìn bà qua gương đồng.

 

“Xin mẫu thân chỉ dạy.”

 

Mẹ chồng trầm giọng:

 

“Trường Tịch vì nước t.ử trận, thi cốt trong quan tài không đầy đủ là chuyện của quân doanh.”

 

“Tờ lễ đơn của Tô Vãn Ngưng chỉ là người Giang Nam hiểu lầm.”

 

“Nếu con làm lớn chuyện trước mặt Thái hậu, Tạ gia mất mặt thì Thẩm gia cũng chẳng đẹp đẽ gì.”

 

Ta xoay người lại.

 

“Mẫu thân muốn con nói rằng mình tự nguyện thủ tiết sao?”

 

Giọng bà dịu đi đôi chút.

 

“Chỉ cần con biết cách nói khéo.”

 

“Tạ gia sẽ không bạc đãi con.”

 

“Người thừa tự có thể nhận muộn hơn, kho của hồi môn cũng để con quản trước.”

 

“Quản trước?”

 

Sắc mặt bà cứng đờ.

 

Ta khẽ cười.

 

“Hóa ra đến tận bây giờ mẫu thân vẫn còn nhớ thương của hồi môn của con.”

 

Mẹ chồng tức giận.

 

“Thẩm Lệnh Nghi, đừng quên con đã gả vào Tạ gia!”

 

“Con không quên.”

 

Ta giơ tay để Trần ma ma khoác ngoại bào lên người.

 

“Cho nên con mới muốn vào cung hỏi xem cuộc hôn sự này của Tạ gia còn tính hay không.”

 

Mẹ chồng chắn ngay trước cửa.

 

“Con dám!”

 

Ta nhìn bà.

 

“Mẫu thân định ngăn cản thánh chỉ của cung đình sao?”

 

Sắc mặt bà thay đổi liên tục, cuối cùng đành lùi sang một bên.

 

Thái hậu tiếp kiến ta tại Thọ An cung.

 

Người đã cao tuổi nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc.

 

Sau khi ta hành lễ, người không lập tức cho ta đứng dậy.

 

“Chuyện Tạ gia gây ra, ai gia đã nghe nói rồi.”

 

Ta quỳ trên mặt đất.

 

“Thần phụ sợ hãi.”

 

“Con muốn thủ tiết không?”

 

Câu hỏi ấy vô cùng trực tiếp.

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

“Nếu phu quân thật sự đã mất, thần phụ không dám phụ hôn thư.”

 

“Nhưng Tạ gia có quan tài không t.h.i t.h.ể, còn Giang Nam lại có một vị Tạ phu nhân.”

 

“Thần phụ nguyện thủ tiết vì người chồng thật sự đã khuất.”

 

“Chứ không dám thủ tiết vì một chiếc quan tài trống giả dối.”

 

Thái hậu nhìn ta hồi lâu.

 

Ma ma bên cạnh lần lượt đặt lên bàn những bằng chứng liên quan đến quan tài trống, bản tấu xin phong tiết phụ, chuyện thất thoát của hồi môn và tờ lễ đơn từ Giang Nam.

 

Khi lật đến tờ lễ đơn ghi “Tạ phu nhân họ Tô”, sắc mặt Thái hậu trầm xuống.

 

“Con muốn gì?”

 

Ta cúi người.

 

“Thần phụ cầu ba việc.”

 

“Nói đi.”

 

“Thứ nhất, yêu cầu Tạ gia trong vòng ba tháng phải giao ra thi cốt xác thực của Thế t.ử.”

 

“Thứ hai, tạm hoãn việc lập người thừa tự.”

 

“Thứ ba, niêm phong toàn bộ của hồi môn của thần phụ. Nếu không có sự đồng ý của thần phụ, Tạ gia không được phép động đến.”

 

Thái hậu đặt tờ lễ đơn xuống.

 

“Nếu sau ba tháng vẫn không có thi cốt thì sao?”