Trường An Trường Tịch

Chương 5



Ta ngẩng mắt.

 

“Thần phụ cầu được hồi gia.”

 

Thọ An cung lập tức yên lặng.

 

Ngón tay Thái hậu nhẹ nhàng gõ lên mặt án.

 

“Sau khi hồi gia, thanh danh sẽ không dễ nghe.”

 

Ta đáp:

 

“Thanh danh có được từ việc canh giữ một chiếc quan tài trống, thần phụ cũng không muốn.”

 

Người nhìn ta, bỗng bật cười.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Đầu óc rất tỉnh táo.”

 

Ý chỉ của Thái hậu được ban xuống Hầu phủ ngay trong ngày.

 

Tạ gia phải giao ra thi cốt trong vòng ba tháng.

 

Trong ba tháng ấy không được ép ta nhận dải lụa trắng, không được lập người thừa tự, cũng không được động đến của hồi môn.

 

Thái hậu còn phái một vị ma ma thân cận ở lại Hầu phủ giám sát.

 

Lúc tiếp chỉ, sắc mặt mẹ chồng trắng như giấy.

 

Các vị tộc lão cũng không dám nhắc đến chuyện người thừa tự nữa.

 

Đêm hôm đó, mẹ chồng lại phái người ra khỏi thành đưa thư.

 

Lần này thư được viết càng gấp gáp hơn.

 

Nếu Tạ Trường Tịch còn không trở lại kinh thành...

 

Tước vị của Tạ gia, thanh danh của Hầu phủ, cùng danh tiếng của Tô Vãn Ngưng đều sẽ không giữ nổi.

 

Ta bảo Trần ma ma cứ để lá thư được gửi đi.

 

Bà hỏi:

 

“Tiểu thư không sợ hắn trở về rồi quay sang c.ắ.n ngược lại người sao?”

 

Ta ngồi dưới ánh đèn, nhìn tờ lễ đơn từ Giang Nam.

 

“Nếu hắn không trở về...”

 

“Vở kịch này còn diễn cho ai xem?”

 

Tin hồi âm từ Giang Nam đến rất nhanh.

 

Nửa tháng sau, phía sau Hầu phủ xuất hiện thêm mấy đội hộ vệ.

 

Mẹ chồng bắt đầu cho người thu dọn một viện t.ử cũ.

 

Nói là để chuẩn bị đón khách phương xa.

 

Ta không vạch trần.

 

Chỉ sai người lau dọn sạch sẽ chiếc quan tài trống.

 

Tạ Trường Tịch trở về rồi...

 

Thế nào cũng phải tận mắt nhìn xem linh đường của chính mình.

 

5

 

Tạ Trường Tịch trở về phủ vào ban đêm.

 

Mẹ chồng muốn đóng cửa đón hắn vào.

 

Nhưng ta đã mời ma ma bên cạnh Thái hậu, người của Thẩm gia cùng các nữ quyến trong tông tộc tới chứng kiến, lấy lý do Tạ gia đã tìm được tung tích của Thế t.ử, chuyện này đương nhiên nên để mọi người cùng biết.

 

Lúc Tạ Trường Tịch bước vào, cả đại sảnh đèn đuốc sáng trưng.

 

Hắn mặc áo choàng màu xám, sắc mặt trẻ hơn rất nhiều so với lần trở về phủ ở kiếp trước.

 

Bên cạnh còn có Tô Vãn Ngưng.

 

Nàng đội mũ che mặt, che khuất nửa dung nhan.

 

Nhưng cây trâm đuôi phượng bằng vàng ròng vẫn lộ ra bên mái tóc.

 

Là của hồi môn của ta.

 

Nhìn thấy cả đại sảnh đầy người, bước chân Tạ Trường Tịch rõ ràng khựng lại.

 

Sắc mặt mẹ chồng đầy vẻ hoảng loạn.

 

“Trường Tịch, con...”

 

Bà vừa mở miệng, Tạ Trường Tịch đã đưa tay ôm n.g.ự.c, thấp giọng nói:

 

“Mẫu thân, nhi t.ử bị trọng thương mất trí nhớ, ở Giang Nam dưỡng bệnh. Gần đây mới nhớ lại gia môn, chậm chạp chưa trở về, thực sự bất hiếu.”

 

Tô Vãn Ngưng cũng quỳ xuống theo.

 

“Đều là lỗi của Vãn Ngưng. Ca ca trọng thương hôn mê, ta sợ Hầu phủ lo lắng nên định đợi huynh ấy tỉnh lại mới báo tin. Nào ngờ kéo dài đến tận hôm nay.”

 

Nàng khóc rất động lòng người.

 

Nếu không có chiếc quan tài đặt giữa đại sảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu không có tờ lễ đơn nằm trên bàn.

 

Thì câu chuyện ấy suýt nữa đã giống thật.

 

Ta ngồi một bên, không ngắt lời.

 

Đợi bọn họ khóc xong mới bảo Trần ma ma đem đoạn tay áo rỗng kia lên.

 

“Nếu Thế t.ử đã trở về, vậy cũng nên nhìn thử di vật của chính mình.”

 

Sắc mặt Tạ Trường Tịch lập tức cứng đờ.

 

Ta lại bảo người mang tờ lễ đơn từ Giang Nam tới.

 

“Còn cả thứ này nữa.”

 

Khi nhìn thấy mấy chữ “Tạ phu nhân họ Tô”, ánh mắt hắn khựng lại.

 

Ta hỏi:

 

“Nếu Thế t.ử thật sự mất trí nhớ, vậy vì sao Tống gia ở Giang Nam lại gọi nàng ta là Tạ phu nhân?”

 

Tô Vãn Ngưng vội vàng đáp:

 

“Tẩu tẩu hiểu lầm rồi. Người Giang Nam không biết nội tình, thấy ca ca và ta đi cùng nhau nên mới tùy tiện gọi như vậy. Ta cũng đã giải thích, chỉ là bọn họ không chịu nghe.”

 

Ta gật đầu.

 

“Vậy cây trâm đuôi phượng thì sao?”

 

Theo bản năng, tay Tô Vãn Ngưng chạm lên mái tóc.

 

Ma ma của Thái hậu ngước mắt.

 

“Tháo xuống.”

 

Cung nhân lập tức tiến lên.

 

Tô Vãn Ngưng lùi nửa bước.

 

Tạ Trường Tịch đưa tay ngăn lại.

 

“Đó là đồ cũ của Vãn Ngưng.”

 

Ta nhìn hắn.

 

“Đó là cây trâm đuôi phượng bằng vàng ròng bị thất lạc trong sổ của hồi môn của ta. Quản sự kho của Tạ gia đã xác nhận, chính Tô Vãn Ngưng mang nó đi vào ngày rời kinh.”

 

Môi Tạ Trường Tịch mím c.h.ặ.t.

 

Ta ra hiệu cho Trần ma ma mở một bức họa.

 

Đó là chân dung trong một buổi tiệc thưởng mai của các quý phụ nhân Giang Nam.

 

Tô Vãn Ngưng ngồi ở vị trí cao nhất giữa đám nữ quyến.

 

Bên tóc mai cài chính cây trâm đuôi phượng ấy.

 

Trên người khoác áo choàng bằng gấm Vân Cẩm.

 

Bên cạnh bức họa đề mấy chữ:

 

“Họa đồ thưởng mai của Tạ phu nhân.”

 

Cả đại sảnh lặng ngắt.

 

Sắc mặt Tô Vãn Ngưng trắng bệch.

 

Ma ma của Thái hậu lại lên tiếng:

 

“Tháo.”

 

Lần này không ai dám ngăn cản nữa.

 

Cung nhân tháo cây trâm xuống, đặt lại bên cạnh ta.

 

Mái tóc của Tô Vãn Ngưng bung ra một nửa, rũ xuống vai vô cùng chật vật.

 

Tạ Trường Tịch nhìn ta, giọng nói trầm hẳn xuống.

 

“Lệnh Nghi, nàng nhất định phải làm đến mức này sao?”

 

Ta ngẩng đầu.

 

“Ta, vị chính thất còn sống sờ sờ ở đây, vậy chàng đang bảo vệ vị Tạ phu nhân nào?”

 

Sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

 

Thẩm Chiếu đứng bên cạnh cười lạnh.

 

“Tạ Thế t.ử trọng thương mất trí nhớ, nhưng lại không hề ảnh hưởng đến việc để nghĩa muội làm Tạ phu nhân ở Giang Nam.”

 

Tô Vãn Ngưng vừa khóc vừa lắc đầu.

 

“Không phải như vậy. Huynh trưởng bệnh nặng không thể rời người chăm sóc, ta theo hầu nhiều năm nên người ngoài mới hiểu lầm.”

 

Ma ma của Thái hậu nhìn Tạ Trường Tịch.

 

“Thế t.ử có muốn tự mình vào cung giải thích với Thái hậu hay không?”

 

Tạ Trường Tịch trầm mặc hồi lâu.

 

“Thần đi.”