6
Yến tiệc được tổ chức tại ngoại điện của Thọ An cung.
Ngoài mặt là Thái hậu mở tiệc giúp Tạ Trường Tịch áp kinh sau khi trở về kinh thành.
Nhưng trên thực tế, gần như toàn bộ các quý phụ nhân trong kinh đều có mặt.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Hôm nay Tô Vãn Ngưng mặc y phục màu nhạt.
Nhưng trên cổ áo vẫn thêu những đường chỉ bạc tinh xảo.
Trên tóc còn cài một cây trâm Nam Châu.
Có lẽ nàng nghĩ cây trâm đuôi phượng đã bị lấy lại, đổi sang cây khác sẽ không bị nhận ra.
Nhưng đôi ngọc trai Nam Châu ấy là của hồi môn do chính mẫu thân ta chuẩn bị cho ta.
Ta đã nhìn thấy.
Nhưng không lên tiếng.
Đợi đến khi Thái hậu hỏi, ta mới nói:
“Cây trâm Nam Châu ấy cũng là vật trong của hồi môn của thần phụ.”
Trong điện lập tức yên lặng.
Sắc mặt Tô Vãn Ngưng trắng bệch.
“Tẩu tẩu, ta không biết...”
Thái hậu lạnh nhạt nói:
“Tháo xuống.”
Cung nhân bước tới.
Nước mắt Tô Vãn Ngưng lập tức rơi xuống.
“Thái hậu nương nương, nhiều năm nay Vãn Ngưng ở Giang Nam chăm sóc ca ca. Ăn mặc dùng độ đều đã lẫn lộn với nhau. Có lẽ hạ nhân lấy nhầm.”
Thái hậu nhìn nàng.
“Nếu ăn mặc dùng độ đều lẫn lộn với nhau, vậy vì sao để chính thất ở kinh thành canh giữ một chiếc quan tài trống?”
Tô Vãn Ngưng quỳ dưới đất, không đáp được.
Tạ Trường Tịch định mở miệng.
Một ánh mắt của Thái hậu lập tức ép hắn im lặng.
“Thế t.ử muốn thay nàng ta nói sao?”
Môi Tạ Trường Tịch khẽ động, cuối cùng vẫn cúi đầu.
Cây trâm Nam Châu bị tháo xuống, đặt bên cạnh ta.
Ta nhìn hai món trang sức đã mất nay tìm lại được.
Kiếp trước...
Có lẽ chúng cũng ở trên người Tô Vãn Ngưng.
Nàng đeo của hồi môn của ta, làm Tạ phu nhân ở Giang Nam.
Còn ta khoác dải lụa trắng, làm tấm biển tiết phụ cho nàng.
Thái hậu nhìn ta.
“Thẩm thị, con có điều gì muốn cầu?”
Ta đứng dậy quỳ xuống, lấy hôn thư ra.
“Thần phụ cầu được hoàn trả hôn thư.”
Tạ Trường Tịch đột nhiên nhìn về phía ta.
“Lệnh Nghi!”
Ta không nhìn hắn.
“Tạ Thế t.ử vẫn còn sống, vậy mà Hầu phủ lại phát tang cho hắn. Thần phụ không phải quả phụ, cũng không còn là thê t.ử. Giang Nam đã có một vị Tạ phu nhân. Danh phận ở kinh thành này, thần phụ không dám chiếm nữa.”
Thái hậu nhận lấy hôn thư.
Người không lập tức xé bỏ.
“Ba ngày sau, Tạ gia mang gia phả, hôn thư và dải lụa trắng vào cung.”
Ba ngày sau.
Người của Tạ gia quỳ kín trong Thọ An cung.
Đoạn tay áo rỗng. Bản tấu xin phong tiết phụ. Lễ đơn từ Giang Nam. Sổ của hồi môn. Bức họa thưởng mai.
Tất cả đều được đặt trước mặt Thái hậu.
Thái hậu hỏi Tạ Trường Tịch:
“Thứ nào là thật?”
Hắn quỳ trên mặt đất, sắc mặt xám xịt.
“Thần có nỗi khổ riêng.”
Ta nhìn hắn.
“Nếu có nỗi khổ riêng...”
“Vậy vì sao người phải chịu khổ lại là ta?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt như bị thứ gì đó đ.â.m trúng.
Thái hậu cầm lấy hôn thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trước mặt toàn bộ mọi người trong điện.
Xé đôi.
Tiếng giấy rách rất khẽ.
Nhưng lại xé toang gông xiềng đã trói buộc ta suốt ba mươi năm.
“Chuẩn cho Thẩm thị hồi gia.”
Mẹ chồng mềm nhũn người, phục xuống mặt đất.
Thái hậu lại nhìn về dải lụa trắng.
“Nếu Tạ gia thích dải lụa trắng đến vậy...”
“Ban trả lại cho Tạ Trường Tịch.”
Cung nhân đặt dải lụa trắng trước mặt hắn.
Nhìn dải lụa ấy, sắc mặt hắn trắng bệch như người c.h.ế.t.
Thái hậu lạnh giọng:
“Tô Vãn Ngưng không được ghi tên vào gia phả Tạ gia, không được lấy danh nghĩa nữ quyến Tạ gia tham dự yến tiệc.”
“Hầu phủ lừa dối quân thượng, báo tang giả, giáng tước một bậc.”
“Hầu phu nhân bị tước cáo mệnh.”
“Tạ Trường Tịch trong ba năm không được lĩnh binh.”
Tô Vãn Ngưng khóc ngất trên mặt đất.
Mẹ chồng liên tục dập đầu.
Chỉ có Tạ Trường Tịch là không nhúc nhích.
Ta nhặt lại cây trâm đuôi phượng cùng cây trâm Nam Châu của mình, cất vào hộp.
Lúc bước ra khỏi Thọ An cung, trời quang nắng đẹp.
Thẩm Chiếu đứng chờ dưới bậc thềm.
“Về nhà?”
Ta gật đầu.
“Về nhà.”
Phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.
“Lệnh Nghi.”
Ta dừng bước nhưng không quay đầu lại.
Tạ Trường Tịch nói:
“Năm đó ta chỉ muốn bảo vệ Vãn Ngưng.”
“Nàng ấy không thể gả cho ta. Nếu ở lại kinh thành, sẽ bị người đời bàn tán.”
Ta khẽ bật cười.
“Vậy nên chàng để ta thay nàng ấy bị người đời bàn tán sao?”
Giọng hắn nghẹn lại.
“Ta không ngờ nàng sẽ khổ đến thế.”
Lúc này ta mới quay đầu nhìn hắn.
“Chàng đã nghĩ tới.”
Hắn sững người.
Ta nói:
“Chỉ là chàng cảm thấy... ta có thể nhẫn nhịn.”
Sắc mặt hắn từng chút một trở nên xám xịt.
Ta không nói thêm gì nữa.
Chỉ cùng Thẩm Chiếu bước ra khỏi cổng cung.
Không hề ngoảnh đầu lại.
7
Sau khi Tạ gia bị giáng tước, trong tộc tiếng oán than nổi lên khắp nơi.
Bọn họ không dám trách Thái hậu.
Cũng không dám trách Thẩm gia.
Vì thế tất cả đều quay sang trách Tạ Trường Tịch.
Mẹ chồng cũng bắt đầu trách Tô Vãn Ngưng.
Nghe nói bà chỉ thẳng vào mặt Tô Vãn Ngưng mà mắng, rằng nếu không vì nàng ta, Tạ Trường Tịch đã không giả c.h.ế.t rời kinh, Hầu phủ cũng sẽ không trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ban đầu Tô Vãn Ngưng chỉ biết khóc.
Về sau nàng cũng bắt đầu oán trách.
“Nếu năm đó chàng trực tiếp đưa ta đi thật xa, hà tất còn phải trở về kinh?”
Nàng chất vấn Tạ Trường Tịch như vậy.
Còn Tạ Trường Tịch lại trách nàng ở Giang Nam quá mức phô trương, đeo của hồi môn của ta đi dự yến tiệc, nhận lễ vật với danh nghĩa “Tạ phu nhân”.
Hai người ngày nào cũng cãi vã.
Kiếp trước, lúc bọn họ trở về, môn đình Tạ gia vẫn còn đó.