Trường An Trường Tịch

Chương 7



Mà ta cũng đã làm tấm biển tiết phụ cho bọn họ suốt ba mươi năm.

 

Đời này, tấm biển ấy đã sụp đổ.

 

Cái gọi là tình sâu nghĩa nặng của bọn họ cũng tan vỡ rất nhanh.

 

Tạ Trường Tịch từng nhiều lần tới Thẩm gia cầu gặp ta.

 

Ta đều không gặp.

 

Lần cuối cùng, hắn sai người đưa tới một phong thư.

 

Trần ma ma hỏi:

 

“Tiểu thư có xem không?”

 

Lúc ấy ta đang kiểm kê điền trang.

 

“Không xem.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Bà đặt bức thư sang một bên.

 

Ta nghĩ ngợi rồi lại nói:

 

“Đem bản sao của tờ lễ đơn từ Giang Nam trả lại cho hắn.”

 

Trần ma ma bật cười.

 

“Vâng.”

 

Không lâu sau, Tạ Trường Tịch lại cho người mang tới dải lụa trắng.

 

Nói rằng giữ nó trong người quá chướng mắt.

 

Ta bảo người nguyên vẹn đưa trả về Tạ gia.

 

“Đó là thứ Thái hậu ban cho hắn.”

 

Không thể trả lại.

 

Cũng không thể tránh né.

 

Vậy cứ để hắn mỗi ngày đều nhìn thấy nó.

 

Sau khi trở về nhà, việc đầu tiên ta làm là chỉnh lý của hồi môn.

 

Điền trang. Cửa hiệu. Ngân phiếu. Rương hòm.

 

Kiếp trước, những thứ ấy từng chút một chảy vào Tạ gia.

 

Nuôi người thừa tự. Bù đắp cho Hầu phủ. Tu sửa từ đường. Dựng tiết phụ phường.

 

Đời này, không cần thứ nào nữa.

 

Ban đầu người Thẩm gia vẫn còn đôi chút lo lắng.

 

Sợ sau khi ta hồi gia sẽ bị người đời dị nghị.

 

Nhưng chính Thái hậu đã đích thân xé hôn thư, lại còn giáng tước Tạ gia.

 

Trong kinh thành chẳng còn ai dám công khai khinh nhục ta.

 

Sau lưng vẫn có người nói ta mệnh cứng, ép đến mức nhà chồng mất tước vị.

 

Nghe thấy những lời ấy, ta chỉ cười.

 

Trần ma ma hỏi:

 

“Tiểu thư không tức giận sao?”

 

Ta nhìn sổ sách của cửa hiệu.

 

“Bọn họ nói không đúng.”

 

Bà ngẩn người.

 

Ta đáp:

 

“Không phải ta ép.”

 

“Là Tạ Trường Tịch tự dùng một cỗ quan tài trống để đổi lấy kết cục ấy.”

 

Trần ma ma bật cười thành tiếng.

 

Ta không nói thêm gì nữa.

 

Ta không tái giá.

 

Mẫu thân từng hỏi ta một lần.

 

“Con vẫn còn trẻ.”

 

Ta đẩy một hộp khế ước đến trước mặt bà.

 

“Cứ xử lý đống cửa hiệu này trước đã.”

 

Mẫu thân mở ra xem.

 

Bên trong toàn là khế ước cửa hàng và ruộng đất năm xưa suýt bị Tạ gia nuốt mất.

 

Bà khẽ thở dài.

 

“Tính tình con thật giống ngoại tổ mẫu.”

 

Ta ngẩng đầu.

 

“Ngoại tổ mẫu năm đó cũng hòa ly sao?”

 

Mẫu thân sững người rồi bật cười.

 

“Bà ấy không hòa ly.”

 

“Bà ấy đuổi ngoại tổ phụ của con ra ở riêng trong viện phụ suốt hai mươi năm.”

 

Ta cũng bật cười theo.

 

Không lâu sau, ta cải tạo một tiệm tơ lụa cũ trong kinh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không bán gấm Vân Cẩm mà các quý phụ nhân thường mua.

 

Cũng không nhận những đơn hàng lớn kiểu Hầu phủ, nợ nần kéo dài nửa năm không thanh toán.

 

Tiệm chỉ chuyên may y phục cho nữ t.ử khi ra ngoài.

 

Vạt váy ngắn hơn một chút.

 

Ống tay hẹp hơn một chút.

 

Bên hông có thể giấu túi bạc.

 

Bên trong còn có túi ngầm để đựng khế ước và con dấu.

 

Khi lô hàng đầu tiên hoàn thành, chưởng quỹ còn do dự.

 

“Tiểu thư, kiểu dáng này e rằng không đủ nhã nhặn.”

 

Ta cầm một bộ lên xem.

 

“Tiện lợi là được.”

 

Ngày khai trương cửa hiệu, khách đến không nhiều.

 

Nhưng có vài cô nương xuất thân từ gia đình thương hộ lén mua hai bộ.

 

Một tháng sau, khi các nữ quyến trong kinh thành đi du xuân, đã có người mặc y phục của cửa hiệu ta.

 

Ống tay gọn gàng. Không quét đất. Đi lại cũng rất thuận tiện.

 

Có người cười nhạo nàng không giống khuê tú danh gia.

 

Nàng lập tức lấy từ túi ngầm trong áo ra một cuốn sổ.

 

Đứng ngay dưới hành lang hoa, tính toán rõ ràng khoản lợi nhuận của cửa hiệu nhà mình.

 

Từ hôm đó, việc làm ăn của cửa hiệu bắt đầu khởi sắc.

 

Trần ma ma ngồi sau quầy thu ngân phiếu, cười đến mức khóe mắt đầy nếp nhăn.

 

“Tiểu thư à, chuyện này thực tế hơn xây tiết phụ phường nhiều.”

 

Ta đang xem lô vải mới được đưa tới.

 

“Tiết phụ phường đâu thể dùng làm cơm ăn.”

 

Trần ma ma tiếp lời:

 

“Cũng chẳng thể đựng khế ước.”

 

Ta cúi đầu bật cười.

 

Câu nói ấy truyền ra ngoài.

 

Trong kinh thành lại xuất hiện thêm một câu chuyện vui.

 

Người ta bảo:

 

“Vị cô nương hồi gia của Thẩm gia nói rằng tiết phụ phường không đựng được khế ước.”

 

Khi nghe được chuyện ấy, ta đang đối chiếu sổ sách.

 

Không có gì đáng để tức giận.

 

Bị người đời cười mà truyền miệng.

 

Còn tốt hơn bị người đời khóc lóc dựng thành một tấm biển.

 

8

 

Bên phía Tạ gia lại càng náo loạn hơn.

 

Sau khi bị giáng tước, bổng lộc ít đi.

 

Nhưng chi tiêu trong tộc vẫn không giảm.

 

Mẹ chồng bị tước cáo mệnh.

 

Những vị phu nhân từng thường xuyên qua lại cũng dần dần không còn tới cửa.

 

Tô Vãn Ngưng không được lấy danh nghĩa nữ quyến Tạ gia đi dự tiệc nữa.

 

Đến cả việc ra ngoài cũng ít hẳn.

 

Không nhịn được, nàng lại đeo một lần ngọc trai Nam Châu, không phải đôi của ta mà là đôi nàng tự mua.

 

Vậy mà vẫn bị người ta cười nhạo giữa phố.

 

“Tô cô nương lại đang đeo của hồi môn của ai vậy?”

 

Về đến nhà, nàng đập phá cả một phòng đồ đạc.

 

Mẹ chồng tức đến phát run, lập tức cắt tiền tiêu hàng tháng của nàng.

 

Tô Vãn Ngưng lại khóc lóc chạy đi tìm Tạ Trường Tịch.

 

Ban đầu hắn vẫn che chở cho nàng.

 

Nhưng sau đó quản sự phòng thu chi tới báo rằng tiền chi tiêu của viện Tô Vãn Ngưng trong một tháng bằng nửa Hầu phủ.

 

Hắn im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng chỉ nói:

 

“Cứ chi theo quy chế.”

 

Đêm đó Tô Vãn Ngưng khóc rất dữ dội.

 

“Chàng cũng chán ghét ta rồi sao?”

 

Tạ Trường Tịch không trả lời.

 

Nàng chỉ vào chiếc hộp đựng dải lụa trắng trên bàn.

 

Đó chính là dải lụa Thái hậu ban trả lại.

 

Tạ Trường Tịch vẫn luôn đặt trong thư phòng.