1.
Ánh nến đỏ rực trong tân phòng Phủ Tướng quân nhảy múa, hắt lên những họa tiết hỷ sự trên vách gỗ những cái bóng vặn vẹo. Phủ Tướng quân về đêm vốn đã tĩnh lặng, nay lại càng thêm phần âm u, tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập chậm rãi của người ngồi bên trong. Mùi nến thơm hòa lẫn với hương trầm thoang thoảng, nhưng không thể che lấp đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lấy không gian.
Nhược Vũ ngồi ngay ngắn trên mép giường. Chiếc khăn trùm đầu màu đỏ thêu kim tuyến vốn là gông cùm trói buộc người phụ nữ, nhưng lúc này, nó đã nằm gọn dưới chân nàng. Lớp trang điểm đậm nhạt trên gương mặt được nàng tẩy rửa sạch sẽ từ lâu, để lộ ra những đường nét thanh tú nhưng sắc sảo, đôi mắt phượng trong veo như nước hồ thu, ẩn chứa sự tĩnh lặng mà một tiểu thư khuê các thời đại này không bao giờ có được. Nàng là Nhược Vũ, kẻ đã linh hồn xuyên không đến đây, mang theo tư duy logic của thế kỷ 21, đối diện với một cuộc hôn nhân sắp đặt đầy cạm bẫy.
Nàng không đợi. Nàng không cầu nguyện cho một đêm động phòng hoa chúc trong mơ. Nàng chỉ đang chờ đợi một người đàn ông – người chồng danh chính ngôn thuận, đồng thời cũng là đối tượng nguy hiểm nhất mà nàng phải đối diện từ khi xuyên đến đây: Tần Mộ Phong, Đại tướng quân nắm giữ binh quyền, kẻ nổi tiếng với sự đa nghi và tàn nhẫn trên sa trường.
Cạch.
Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy mạnh. Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi m.á.u tanh nhàn nhạt và áp lực bức người của kẻ cầm binh quyền trong tay.
Tần Mộ Phong bước vào. Hắn mặc y phục hỷ đỏ sẫm, nhưng gương mặt lại lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm. Trên tay hắn không phải là cây gậy vén khăn hỷ, mà là một thanh trường kiếm vẫn còn vương chút khí lạnh của kim loại. Hắn đóng cửa, tiếng chốt cửa vang lên khô khốc, báo hiệu một cuộc đối thoại không có chỗ cho sự khoan nhượng.
Hắn đi thẳng đến trước mặt nàng, mũi kiếm sáng loáng chĩa thẳng vào yết hầu trắng ngần của Nhược Vũ. Ánh thép phản chiếu vào đôi mắt của hắn, lạnh lẽo và vô tình.
"Khách khứa đã về hết, không cần phải diễn màn kịch e lệ nữa." Giọng Tần Mộ Phong trầm thấp, uy nghiêm, mang theo sự tàn nhẫn đặc trưng của kẻ chinh chiến sa trường. "Nhược Vũ, nàng có biết tại sao thanh kiếm này của ta lại nằm ở đây không?"
Nhược Vũ ngẩng đầu, ánh mắt không hề có lấy một tia gợn sóng. Nàng không lùi lại, cũng không thốt ra lời van xin, chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà vừa nguội xuống bàn. Động tác của nàng thong dong, ung dung như thể nàng đang ngồi thưởng trà trong một buổi chiều yên ả chứ không phải đang đối diện với cái c.h.ế.t.
"Tướng quân vất vả rồi. Đêm tân hôn mà cầm kiếm vào phòng, không biết là chàng đang muốn 'động phòng' hay muốn 'thanh lý môn hộ' đây?"
Tần Mộ Phong nheo mắt, sát khí trên người hắn càng nồng đậm hơn. Hắn tiến thêm một bước, mũi kiếm hơi ấn mạnh vào da thịt nàng, một vệt m.á.u đỏ tươi rỉ ra, nổi bật trên làn da trắng sứ.
"Nàng rất bình tĩnh." Hắn gằn giọng, từng chữ một như nhát d.a.o. "Đừng giả vờ ngây thơ. Ai cũng biết nàng là con gái của Nhược gia, là quân cờ mà Vương gia đặt vào phủ ta để dò la mật báo. Nàng nghĩ mình có thể qua mắt được ta bằng vẻ ngoài nhu nhược đó sao?"
Hắn ném một xấp giấy tờ lên bàn, tiếng giấy chạm mặt gỗ khô khốc vang lên.
"Đây là danh sách những lần nàng qua lại với ám vệ của Vương phủ trong vòng nửa năm qua. Còn đây là bức thư nàng gửi vào kinh thành vào đúng ngày đính hôn. Tất cả đều là nét chữ của nàng. Nàng còn gì để chối cãi?"
Nhược Vũ liếc nhìn những tờ giấy kia, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười châm biếm. Nàng không nhìn xấp bằng chứng đó, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Mộ Phong, ánh mắt ấy chứa đựng một sự khinh bỉ nhẹ nhàng nhưng sắc bén.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Chàng nói ta là gián điệp?" Nhược Vũ đứng dậy, tư thế ung dung, bình thản như thể mũi kiếm đang đặt trên cổ nàng chẳng qua chỉ là một món đồ trang trí vô hại. "Nếu ta thật sự là gián điệp của Vương gia, liệu kẻ đứng sau lưng ta có ngu xuẩn đến mức đưa một con cờ vào phủ Tướng quân dưới sự giám sát của hàng trăm quan khách, dưới ánh nhìn của mật thám các phe phái triều đình không? Việc gả ta vào đây hoàn toàn là một nước cờ công khai, mục đích chính là để ép chàng phải nghi ngờ ta, ép chàng phải hành động sai lầm trong đêm nay. Tướng quân, chàng thông minh như vậy, tại sao lại dễ dàng rơi vào cái bẫy tâm lý sơ đẳng này?"
Tần Mộ Phong khựng lại một nhịp. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của nàng nằm ngoài dự tính của hắn. Hắn đã gặp qua hàng nghìn quân địch, kẻ run rẩy van xin, kẻ ngoan cố chống cự, nhưng chưa từng thấy ai đối diện với mũi kiếm của hắn bằng sự phân tích logic lạnh lùng như vậy.
"Cái bẫy tâm lý?" Hắn cười lạnh, gằn từng chữ. "Nàng đang cố phủ nhận những bằng chứng rành rành này sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bằng chứng?" Nhược Vũ bước tới gần hơn, khoảng cách giữa yết hầu nàng và mũi kiếm chỉ còn chưa đầy một tấc. "Những bức thư đó, chữ viết giống ta nhưng nét b.út lại quá cứng nhắc, người hiểu về thêu thùa và thư pháp như ta chỉ cần liếc mắt là biết đó là đồ giả. Còn chuyện qua lại với ám vệ? Chàng có bao giờ tự hỏi, nếu ta thật sự muốn truyền tin, tại sao lại phải chọn những địa điểm công cộng mà ngay cả người giúp việc trong phủ cũng biết? Tướng quân, chàng quá đa nghi, dẫn đến việc nhìn đâu cũng thấy kẻ địch. Nhưng nếu chàng g.i.ế.c ta đêm nay, chẳng phải chính là giúp Vương gia loại bỏ một mối nghi ngờ để ông ta đưa một người khác có năng lực hơn, kín kẽ hơn vào đây sao?"
Trong căn phòng vắng, tiếng hít thở của Tần Mộ Phong trở nên nặng nề. Hắn vốn dĩ là người đặt đại cục lên trên hết, sự trung quân ái quốc đã thấm vào m.á.u thịt hắn. Những lời của Nhược Vũ không chỉ là lời bao biện, chúng có cấu trúc, có lập luận, và quan trọng nhất là chúng đ.á.n.h trúng vào sự kiêu ngạo của một vị Tướng quân luôn tự phụ vào năng lực quan sát của mình.
Hắn nhìn nàng. Ánh mắt nàng không có sự trốn tránh, không có nỗi sợ hãi của kẻ yếu thế, cũng không có vẻ khúm núm của kẻ bị buộc tội. Đó là ánh mắt của một người đứng trên cao, đang nhìn thấu những ván cờ tồi tệ mà hắn đang chơi.
"Nếu không phải là người của Vương gia, thì nàng là ai?" Tần Mộ Phong thu bớt lực ở cánh tay, nhưng mũi kiếm vẫn chưa rời đi. "Tại sao Nhược gia lại gả một nữ nhân có tư duy sắc bén như nàng cho ta?"
"Ta chỉ là ta. Một người phụ nữ không thích bị người khác điều khiển, và càng không thích việc bị đem ra làm quân cờ cho bất cứ ai." Nhược Vũ nâng đôi mắt bình thản nhìn hắn. "Chàng muốn một người vợ an phận thủ thường, nhưng lại chọn phải ta. Đây là số phận, hoặc là sự sắp đặt của kẻ khác. Nhưng dù là gì, cách chàng đối xử với ta đêm nay chỉ cho thấy chàng đang hoảng loạn, không phải vì ta, mà vì chàng đang sợ hãi việc mất kiểm soát trong chính căn phủ này."
Tần Mộ Phong im lặng. Lần đầu tiên, một nữ nhân dám dùng từ "hoảng loạn" để miêu tả về hắn. Cơn giận dữ ban đầu bị thay thế bởi sự tò mò, một thứ tò mò đang len lỏi trong tâm trí hắn giống như cách một vị tướng quân lần đầu đối diện với một trận đồ khó giải.
Không khí trong phòng vẫn còn sự căng thẳng, nhưng sát khí đã vơi đi vài phần. Nhược Vũ đưa bàn tay thon dài, không chút run rẩy, nắm lấy lưỡi kiếm sắc bén.
Hắn bất ngờ vì hành động ấy, đôi tay nàng mềm mại nhưng lại có lực nắm vô cùng chắc chắn. Tần Mộ Phong nhìn nàng, sự nghi hoặc dần bị lấn át bởi một cảm giác lạ lẫm. Nàng không giống bất kỳ người phụ nữ nào hắn từng biết. Họ thường chọn cách che giấu, hoặc là phục tùng, hoặc là chống cự bằng sự yếu đuối. Còn nàng, nàng chống lại hắn bằng sự thật, bằng bằng chứng, và bằng một lý trí thép.
"Nàng không sợ c.h.ế.t?" Hắn hỏi, giọng điệu đã bớt đi vẻ đe dọa.
Nhược Vũ cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. "C.h.ế.t? Ở đâu cũng có c.h.ế.t cả. Nhưng c.h.ế.t vì một sự nghi ngờ ngớ ngẩn thì thật đáng tiếc."
Nàng dùng một lực dứt khoát, đẩy mũi kiếm khỏi cổ mình, mặc cho lưỡi kim loại lạnh lẽo lướt qua da thịt tạo thành một vết xước nhỏ. Vết m.á.u đỏ tươi nhạt nhòa chảy xuống, nàng vẫn chẳng buồn liếc nhìn.
Nàng đứng thẳng người, đối diện với hắn, không chút e dè.
"Muốn sống chung thì phải tin tưởng. Không tin, ta ngủ thư phòng. Chàng tự đi mà điều tra."
Nàng quay lưng, đi thẳng về phía cánh cửa phòng. Mỗi bước chân của nàng đều vững chãi, nhịp nhàng, thể hiện một tâm thế không hề bị d.a.o động. Tần Mộ Phong nhìn theo bóng lưng nàng, lần đầu tiên trong lòng hắn xuất hiện một cảm giác hụt hẫng đến lạ kỳ.
Đêm tân hôn, hắn bước vào với ý định kết thúc một quân cờ nguy hiểm, nhưng người phụ nữ đó lại khiến hắn cảm thấy rằng, cuộc chơi này, hắn mới là kẻ đang mất thế chủ động. Tần Mộ Phong sững sờ. Lần đầu tiên trong đời, hắn không biết phải làm gì tiếp theo với một người phụ nữ.
Cánh cửa khép lại sau lưng nàng. Tần Mộ Phong vẫn đứng đó, thanh kiếm trong tay dường như nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn nhìn ra phía cửa, nơi ánh trăng hắt vào những tia sáng nhạt nhòa, lòng hắn đột nhiên trỗi dậy một sự tò mò mãnh liệt về người vợ mới cưới này.
"Nhược Vũ..." Hắn lẩm bẩm cái tên ấy trong miệng.
Hắn vốn là một vị tướng luôn cẩn trọng trong từng bước đi, luôn phân tích địch thủ trước khi ra tay. Nhưng lần này, địch thủ – nếu có thể gọi nàng là vậy – lại hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn. Mọi thông tin hắn nắm được trước đây, mọi bằng chứng hắn tin tưởng đều trở nên vô nghĩa trước sự tự tin và tư duy logic của nàng.
Có lẽ, cuộc hôn nhân này không đơn giản như hắn nghĩ. Và có lẽ, con cờ mà hắn cho là nguy hiểm ấy, lại là quân cờ mạnh nhất trên bàn cờ của hắn. Tần Mộ Phong đặt kiếm xuống bàn, hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm không ngủ, không chỉ vì những mối nguy từ bên ngoài, mà còn vì người phụ nữ vừa bước ra khỏi căn phòng này.
Hắn cần phải điều tra, cần phải biết rõ hơn về Nhược Vũ. Sự đa nghi trong hắn, thay vì tiêu tan, nay lại chuyển hóa thành một thứ gì đó khác – một sự thôi thúc muốn khám phá, muốn bóc tách từng lớp mặt nạ của nàng, xem bên trong rốt cuộc là gì. Tần Mộ Phong nhìn vào vệt m.á.u trên lưỡi kiếm, rồi nhìn sang phía cửa, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Cuộc đối đầu này, mới chỉ là bắt đầu.