Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 2



2. 

Tiếng gió đêm rít qua những khe cửa sổ của thư phòng phủ Tướng quân, mang theo hơi lạnh của sương sớm đầu mùa, va đập vào những tấm mành che bằng lụa mỏng tạo nên những âm thanh đơn điệu nhưng đầy ám ảnh. Tần Mộ Phong ngồi phía sau án thư gỗ mun đen bóng, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, nghiêm nghị của hắn một tầng sáng tối nhạt nhòa. Đôi bàn tay vốn quen nắm chuôi kiếm, giờ đây đang siết c.h.ặ.t lấy tệp hồ sơ vừa được trình lên. Hắn không nhìn vào những bản đồ tác chiến đã thuộc nằm lòng, mà đang nhìn vào khoảng không phía trước với ánh mắt trầm mặc đầy suy tư, thứ suy tư mà từ lâu đã không còn xuất hiện trong đầu vị Tướng quân nổi tiếng quyết đoán này.

Dưới chân hắn, một bóng đen quỳ rạp trên nền gạch lạnh lẽo. Đó là Ảnh Nhị, kẻ đứng đầu hệ thống ám vệ tinh nhuệ nhất phủ Tướng quân, người mà ngay cả gió thổi qua cũng khó lòng qua mắt được. Không khí trong phòng đặc quánh lại, chỉ còn nghe tiếng bấc nến cháy lách tách như những nhịp đập của sự chờ đợi.

"Đã điều tra xong chưa?" Giọng Tần Mộ Phong trầm đục, không chút gợn sóng, nhưng từng chữ thốt ra lại mang theo trọng lượng của một mệnh lệnh không thể chối từ.

Ảnh Nhị hơi cúi đầu, giọng báo cáo vô cùng cẩn trọng: "Bẩm Tướng quân, thuộc hạ đã thực hiện đúng như lời ngài dặn, lục tung mọi dấu vết trong quá khứ của phu nhân. Kết quả thu được... hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chúng ta. Mọi thông tin trước đây dường như chỉ là một màn sương mù dày đặc."

Tần Mộ Phong nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi đao quét qua kẻ đối diện, đôi đồng t.ử co rút lại: "Dự đoán? Những bức thư mật từ Nhược phủ gửi tới Vương phủ, những lần nàng ta lén lút xuất hiện tại các yến tiệc của lão ta... chẳng lẽ tất cả đều là giả? Ta muốn nghe sự thật, không phải những lời biện minh cho sự kém cỏi của các ngươi."

"Thưa, đó chính là điểm mấu chốt." Ảnh Nhị cung kính dâng lên một tệp tài liệu được sắp xếp tỉ mỉ, mỗi tờ giấy đều ghi chép lại những thông tin mà ngay cả mật thám cao cấp cũng chưa chắc tìm ra. "Sau khi truy vết kỹ lưỡng, chúng ta phát hiện những bức thư đó được giả mạo chữ viết của phu nhân bằng kỹ thuật rất tinh vi. Kẻ làm việc này không ai khác chính là thị nữ thân cận nhất của nàng, kẻ đã được Vương phủ mua chuộc từ lâu để cài cắm vào Nhược phủ. Chúng đã tìm cách bắt chước nét chữ, văn phong, thậm chí là cách dùng ấn chương để đ.á.n.h lạc hướng chúng ta. Còn những lần nàng xuất hiện tại các yến tiệc của Vương gia, thực chất là do Nhược phu nhân bị ép buộc phải mang theo nàng đi, nhưng mỗi lần đến nơi, phu nhân đều tìm cách giả vờ ngã bệnh hoặc lánh đi chỗ khác để tránh tiếp xúc với những kẻ phe phái Vương gia. Những tin đồn bất lợi về việc nàng ta là 'con cờ' của Vương gia đều được lan truyền từ những kẻ ghen ghét trong Nhược phủ, nhằm che đậy sự thật rằng Nhược tiểu thư vốn dĩ là người đứng ngoài mọi tranh đấu, bị mắc kẹt trong chính gia đình mình vì sự bảo thủ của người cha."

Tần Mộ Phong lật giở từng trang tài liệu. Hắn vốn là người đa nghi, luôn coi mọi thông tin đều là biến số cho đến khi chính tay hắn kiểm chứng. Nhưng những gì Ảnh Nhị trình bày hoàn toàn logic, các mảnh ghép bắt đầu khớp nối lại với nhau một cách đáng sợ, khiến hắn chợt nhận ra mình đã bị dắt mũi một cách ngoạn mục.

"Còn một điều nữa," Ảnh Nhị tiếp tục, giọng đầy vẻ kinh ngạc hiếm thấy. "Chúng ta còn phát hiện ra, ba năm qua, dưới danh nghĩa một người thêu thùa bình thường, phu nhân đã bí mật dùng số tiền ít ỏi của mình để gửi vào những trại tế bần ở phía Tây thành. Nàng ta không chỉ thêu thùa giỏi, mà còn có cách quản lý tài chính vô cùng thông tuệ, khiến số tiền nhỏ đó xoay vòng nuôi sống hàng chục gia đình nghèo khó. Những người dân ở đó chỉ biết có một vị tiểu thư nhân hậu, không ai biết đó là nàng, nếu không phải lần này thuộc hạ truy tìm quá sâu, chắc chắn sẽ không bao giờ phát hiện ra."

Thư phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Tần Mộ Phong buông cuốn sổ xuống, tựa người ra phía sau. Trong đầu hắn, những lời nói của Nhược Vũ trong tân phòng đêm qua bắt đầu hiện về, từng câu từng chữ như xoáy sâu vào tâm trí hắn, vạch trần cái tôi ngạo mạn của một vị Tướng quân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Nếu ta thật sự là gián điệp, liệu ta có chọn cách gả bán công khai, dưới sự chứng kiến của hàng trăm vị khách... Chàng đang dùng tiêu chuẩn của chiến trường để đối đãi với người vợ mới cưới. Điều đó chẳng những không giải quyết được vấn đề, mà còn khiến chàng trở nên hèn nhát trong chính ngôi nhà của mình."

Lời nói đó của nàng quá đỗi thẳng thắn, quá đỗi bình tĩnh. Trong thế giới của hắn, nữ nhân thường chỉ biết khóc lóc, cầu xin hoặc dùng những chiêu trò mờ ám để tranh sủng. Nhưng Nhược Vũ thì khác. Nàng như một ván cờ khó mà càng giải lại càng thấy ẩn chứa những quân cờ đầy uy lực. Nàng không cần sự bao bọc, cũng chẳng cần thanh minh cho sự trong sạch của mình trước một kẻ vốn đang lăm le lấy mạng nàng. Nàng dùng kết quả để đ.á.n.h mặt hắn.

Tần Mộ Phong đứng dậy, bước ra khỏi thư phòng, vô thức hướng về phía khuê phòng nơi Nhược Vũ đang nghỉ ngơi. Cánh cửa tân phòng khép hờ, ánh nến bên trong đã lịm dần, chỉ còn lại một chút ánh sáng vàng vọt hắt ra từ khe cửa. Hắn tiến lại gần, nhìn vào bên trong. Nhược Vũ đang ngồi bên bàn, nàng dường như vẫn chưa ngủ. Dưới ánh nến mờ ảo, nàng đang cầm b.út vẽ, tập trung cao độ trên một mảnh vải lụa trắng, những nét vẽ uyển chuyển như đang thêu dệt nên một thế giới riêng của chính nàng.

Bỗng nhiên, một chi tiết nhỏ lọt vào tầm mắt hắn. Dưới ánh nến, trên đầu ngón tay thanh mảnh của Nhược Vũ vẫn còn lưu lại vài vệt mực đen. Đó là vết mực mà nàng đã dính phải khi cố gắng vẽ một mẫu thêu mới, một họa tiết vừa tinh tế vừa sắc sảo mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác. Sự tập trung của nàng khi đó dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào và đầy sát khí bên ngoài.

Hắn đã từng đ.á.n.h giá nàng là một gián điệp, một con cờ, một nguy cơ cần loại bỏ. Nhưng nhìn dáng vẻ nàng bây giờ – điềm nhiên, tự tại, với đôi tay lấm lem mực vì niềm đam mê nghệ thuật thêu thùa – hắn cảm thấy một sự hổ thẹn hiếm hoi dâng lên trong lòng. Sự đa nghi vốn là tấm khiên vững chắc nhất của hắn trên sa trường, nay lại trở nên lạc quẻ trước người phụ nữ này. Nàng không giống những tiểu thư khuê các sống bằng hơi thở của gấm vóc, cũng không giống những sát thủ ẩn mình sau lớp mặt nạ nhu mì. Nàng là một cá thể độc lập, sắc sảo và đầy kiêu hãnh.

Tần Mộ Phong đứng lặng đi, hơi thở của hắn khựng lại một nhịp. Sự đa nghi thường trực trong lòng hắn vốn dĩ được xây dựng trên những toan tính lạnh lùng, nay lại bị một vết mực nhỏ và một người phụ nữ không giống với bất kỳ ai làm cho chao đảo. Lần đầu tiên trong đời, một người phụ nữ không thuộc về chiến trường, không thuộc về chính trị, lại khiến hắn cảm thấy mình cần phải tìm hiểu sâu hơn.

Sự tò mò, một loại cảm xúc mà hắn tưởng chừng đã chai sạn dưới sự khắc nghiệt của binh nghiệp, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn nhìn chăm chú vào vệt mực còn vương trên đầu ngón tay nàng, tự hỏi những đường chỉ kia sẽ dệt nên điều gì, và tâm trí người phụ nữ này còn giấu kín bao nhiêu bí mật khác.

Ánh mắt hắn dừng trên đầu ngón tay dính mực của nàng lâu hơn bình thường, trong lòng hắn không còn là sát khí mà là một sự khao khát được thấu hiểu người phụ nữ đang ngồi trước mặt. Đêm nay, lần đầu tiên kể từ khi nắm quyền, hắn cảm thấy sự tự tin về khả năng nhìn người của mình bị lung lay dữ dội. Hắn lặng lẽ đứng đó, quan sát từng cử động nhỏ của nàng. Những đường nét mềm mại trên gương mặt nàng, sự tập trung tuyệt đối của nàng khi đặt cây b.út xuống, và cả vẻ điềm tĩnh bao trùm lấy không gian xung quanh nàng. Nàng không hề biết hắn đang ở đó, hoặc có lẽ, nàng biết nhưng chẳng thèm bận tâm. Sự thờ ơ của nàng đối với hắn – một Tướng quân uy quyền – lại càng kích thích sự hiếu thắng và tò mò trong hắn lên đến đỉnh điểm.

Hắn chợt nhận ra, bức màn mà hắn tự tay dựng lên để ngăn cách mình với thế giới đã bị nàng nhẹ nhàng vén lên bằng chính phong thái của mình. Không cần giải thích, không cần thanh minh, nàng đã dùng sự thật để đ.á.n.h vào tư tưởng của hắn. Hắn tự hỏi, liệu mình có đang quá khắt khe khi áp đặt những định kiến lên một người phụ nữ tài hoa và kiên cường như vậy? Nhìn những mẫu thêu tinh xảo trên bàn, hắn thấy ở đó không chỉ là sự tỉ mỉ, mà còn là tâm hồn của một người có thể nhìn thấu những nét vẽ sắc sảo của thời cuộc. Hắn đứng trong bóng tối, thu hết mọi hình ảnh của nàng vào tầm mắt, lòng dấy lên những cảm xúc đan xen giữa sự ngưỡng mộ và một nỗi trăn trở khó tả.

"Nữ nhân này... rốt cuộc là người thế nào?" Hắn thì thầm, giọng nói tan biến vào hư không, đ.á.n.h dấu một sự thay đổi sâu sắc trong tâm thức của vị Tướng quân vốn dĩ sắt đá.