Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 16



15.

Tiếng cối xay lúa vang lên rộn rã từ phía phiên chợ sớm ngoại thành, hòa cùng tiếng hò kéo lưới đầy sinh lực của phu đò bên bến sông. Ánh bình minh rực rỡ dội xuống những mái ngói rêu phong của vương triều vừa trải qua cơn sương nếm mật, dát một lớp vàng ròng lộng lẫy lên những con đường lát đá xanh phẳng tắp của kinh thành. Khói bếp nhà ai bay lên bảng lảng, quyện với mùi bánh ngô nướng thơm nồng, xua tan cái lạnh giá cuối cùng của mùa đông năm ngoái. Giang sơn lúc này đại định, bách tính bốn phương an cư lạc nghiệp, đi đến đâu cũng thấy nụ cười rạng rỡ của một thời kỳ thịnh trị bắt đầu khai mở.

"Đơn hàng gấm thêu thượng hạng gửi cho thương hội phía Nam đã bốc dỡ lên thuyền chưa?"

Nhược Vũ đứng giữa đại sảnh rộng lớn của tổng viện Nghệ Thêu Quốc Gia, bàn tay lướt qua những sấp vải lụa thô vừa được nhuộm màu tươi tắn. Giọng nói của nàng không lớn nhưng đanh gọn, mang theo sự quản lý bài bản và chuẩn xác của một tư duy hiện đại.

"Thưa trưởng viện, tất cả ba mươi kiện gấm hoa mây đều đã được đóng dấu niêm phong của Bộ Hộ, giờ ngọ ba khắc sẽ thuận gió xuôi dòng." Một vị nữ quan quản sự cung kính cúi đầu, tay ôm cuốn sổ sách dày cộm dâng lên. "Đây là báo cáo thu chi tháng này của mười hai phân hiệu thêu vừa lập tại các châu phủ phía Tây. Nhờ có phương pháp tính toán cân đối luân chuyển của người, dòng tiền không hề bị ứ đọng một đồng nào."

Nhược Vũ đón lấy cuốn sổ, ngón tay thanh mảnh lật từng trang, mắt phượng quét nhanh qua những cột số dài dằng dặc. Nàng gật đầu, đặt nhẹ cuốn sổ xuống mặt bàn gỗ t.ử đàn nhẵn bóng: "Tốt lắm. Nhắc nhở các tú nương ở phân hiệu, chúng ta không tranh cãi vô nghĩa với các phường thêu tư nhân về giá cả. Hãy dùng chất lượng đường kim hai mặt và độ chính xác của họa tiết để nói chuyện. Logic của thương trường rất đơn giản: sản phẩm tối ưu sẽ tự động đào thải những thứ kém chất lượng."

Vị nữ quan mỉm cười khâm phục rồi lui ra ngoài. Nhược Vũ bước tới bên khung cửa sổ lớn nhìn xuống đường phố kinh kỳ nhộn nhịp. Hiện tại, danh tiếng của cái tên Nhược Vũ đã vượt qua ranh giới của một phủ Tướng quân, vang xa khắp thiên hạ từ vùng biên thùy hẻo lánh cho đến tận kinh đô ngoại quốc. Những tú nương nghèo khó trước đây chỉ biết thêu thùa nuôi thân qua ngày, nay dưới sự dẫn dắt và bảo trợ của nàng, họ đã có thể đứng thẳng lưng kiếm tiền bằng chính sức lao động minh bạch của mình, không còn bị phụ thuộc hay coi thường. Vinh quang của đường kim mũi chỉ đã thực sự trở thành một thế lực kinh tế, một biểu tượng cho sự tự chủ của nữ nhi thời đại này.

Bịch. Bịch.

Tiếng bước chân nặng nề, trầm ổn vang lên từ phía lối đi lót t.h.ả.m. Tần Mộ Phong khoác trên người bộ trường bào màu đen thêu chỉ bạc hình kỳ lân, thanh trường kiếm hộ quốc đeo bên hông khẽ va chạm nhẹ vào ngọc bội phát ra những tiếng đanh gọn. Sự lạnh lùng, nghiêm nghị trên gương mặt vị Đại tướng quân bấy lâu nay bỗng chốc tan biến khi hắn nhìn thấy bóng dáng thanh mảnh của người vợ đang đứng tắm mình trong ánh nắng ban mai.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Hoàng đế vừa phê duyệt tấu chương của Bộ Binh," Tần Mộ Phong bước tới đứng sát sau lưng nàng, hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi truyền qua làn áo mỏng khiến Nhược Vũ khẽ nghiêng đầu nhìn lại. Hắn hạ thấp giọng, ánh mắt dừng trên hàng mi thanh tú của nàng lâu hơn bình thường. "Lực lượng tuần tra biên giới phía Tây sẽ được tăng cường gấp đôi theo đúng sơ đồ điểm nghẽn địa hình mà nàng đã vạch ra lần trước. Các tướng lĩnh biên phòng đều gửi thư bái tạ, họ nói những điểm bố phòng đó vô cùng chuẩn xác, giúp giảm thiểu tối đa sức lực của binh sĩ khi canh gác."

Nhược Vũ thu hồi tầm mắt từ cửa sổ, quay người đối diện với hắn, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy sự tin cậy: "Ta chỉ dùng phương pháp phân tích xác suất và khoảng cách địa lý dựa trên thói quen di chuyển của ngựa chiến để tìm ra những tọa độ tối ưu nhất. Các vị tướng quân có công thực thi, ta không dám nhận cái lạy này."

"Nàng lúc nào cũng dùng những từ ngữ kỳ lạ như 'xác suất', 'tọa độ' để giải thích cho những kỳ tích của mình," Tần Mộ Phong khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và ấm áp dành riêng cho nàng. Hắn đưa bàn tay to lớn, vương đầy vết chai sạn nắm lấy đôi bàn tay thanh mảnh mềm mại của nàng, giữ c.h.ặ.t trong lòng bàn tay mình. "Nhưng dù nàng giải thích thế nào, giang sơn này có được sự thái bình ngày hôm nay, bách tính có được miếng ăn cái mặc ấm no, một nửa công lao thuộc về đường kim mũi chỉ của nàng."

"Vậy nửa công lao còn lại thuộc về ai?" Nhược Vũ nhướng mày hỏi ngược lại, ánh mắt mang theo nét tinh quái hiếm thấy.

"Thuộc về thanh kiếm này của ta," Tần Mộ Phong dứt khoát đáp, tay trái hắn chạm nhẹ vào chuôi kiếm bên hông, hào khí ngút trời của một vị chủ soái bất bại trỗi dậy mạnh mẽ. "Vương gia đã gục ngã ở bến sông biên thùy, nhưng những bộ tộc du mục phía Bắc vẫn luôn nhòm ngó sự trù phú của trung nguyên. Ta sẽ tiếp tục huấn luyện binh sĩ, canh giữ từng tấc đất của vương triều này, đảm bảo không một gót ngựa ngoại bang nào có thể giẫm đạp lên sự yên bình của phường thêu của nàng."

Nhược Vũ nhìn thẳng vào sự kiên định, dứt khoát trong mắt hắn. Tư duy hiện đại của nàng trước đây luôn nhìn mọi mối quan hệ bằng con mắt hoài nghi, cho rằng tình cảm là biến số dễ thay đổi và không đáng tin cậy nhất trên đời. Nhưng sau bao nhiêu sóng gió sinh t.ử, sau cái cách người đàn ông này luôn đứng chắn trước mặt nàng giữa làn mưa tên xối xả ở Hắc Lân, hay cách hắn dung túng, tôn trọng mọi quyết định lập dị của nàng trước đại điện kinh thành... nàng biết ván cược tình cảm này nàng đã thắng tuyệt đối. Hắn không cần hiểu hết thế giới cũ của nàng, nhưng hắn dùng toàn bộ sinh mạng và binh quyền để bảo vệ thế giới mới mà nàng đang xây dựng ở đây.

"Chàng định khi nào lại xuất quân tuần tra?" Nhược Vũ nhẹ nhàng hỏi, ngón tay nàng khẽ siết ngược lại bàn tay to lớn của hắn.

"Tháng sau, ta sẽ đi dọc biên giới phía Bắc một chuyến," Tần Mộ Phong cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng và lưu luyến. "Lần này đi có lẽ mất nửa năm. Nhược Vũ, nàng ở lại kinh thành một mình, có cảm thấy cô độc nữa không?"

Nhược Vũ lắc đầu, đôi mắt phượng rực sáng ánh lửa của sự tự tin và hoài bão lớn lao: "Ta có mười hai phân hiệu thêu cần quản lý, có hàng ngàn tú nương cần dạy bảo, và quan trọng nhất... ta có một hệ thống logic vững chắc để vận hành cuộc sống của mình. Khoảng cách địa lý vài ngàn dặm không thể làm thay đổi một hệ quy chiếu đã được định vị sẵn. Chàng cứ đi đi, ta ở kinh thành sẽ vì chàng mà dệt nên một mạng lưới hậu cần vững chắc nhất về mặt kinh tế."

Họ dắt tay nhau bước ra phía ban công rộng lớn của tổng viện, nơi có thể bao quát toàn bộ hoàng thành cổ kính đang bừng sáng dưới ánh mặt trời. Gió lộng thổi tới, làm tà áo lam của nàng và vạt bào đen của hắn quấn quýt vào nhau không rời. Từ phía dưới đường lớn, tiếng rao hàng của dân chúng, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vang vọng lên, tạo thành một khúc nhạc thái bình thịnh trị chân thực nhất.

Nhược Vũ khẽ nghiêng đầu, tấm lưng mảnh mai tựa nhẹ vào bờ vai vững chãi, rộng lớn của Tần Mộ Phong. Nàng cảm nhận được nhịp đập tim trầm ổn của hắn qua lớp áo lụa, cảm nhận được một sự bình yên tuyệt đối bấy lâu nay nàng tìm kiếm sau khi xuyên không đến thế giới xa lạ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ván cờ quyền lực đã khép lại, những kẻ phản diện ngạo mạn đều đã phải nhận lấy kết cục bi t.h.ả.m tương xứng, và giờ đây, trước mắt họ là một trang sử hoàn toàn mới do chính tay hai người họ viết nên. Một người đứng ở tiền tuyến bảo vệ biên cương, một người ở hậu phương kiến thiết kinh tế, họ là sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh và trí tuệ, giữa đao kiếm và tơ lụa.

Nàng ngước nhìn khoảng trời bao la rộng lớn phía trước, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang vọng giữa gió xuân:

"Chàng cầm kiếm bảo vệ giang sơn."

"Ta cầm kim thêu nên thịnh thế."

 

---HOÀN----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

VẪN LẠC THANH KHÔNG

Thể loại: Hiện đại, thương trường, chiếm hữu độc hại, ngược tra, sảng văn, BE (giả c.h.ế.t / Kim thiền thoát xác).

[VĂN ÁN]

Năm Bạch gia phá sản, cha nhảy lầu tự sát, mẹ hóa điên, Phó Cận Ngôn xuất hiện như một đấng cứu thế.

Anh ta ném trước mặt tôi một bản hợp đồng, đổi lại sự an toàn của mẹ tôi bằng tự do của tôi. Anh ta tịch thu điện thoại, cài chip định vị vào lắc chân của tôi, lắp camera giám sát mọi ngóc ngách, muốn tôi biến thành một chú chim bạch yến hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta.

Mỗi đêm, anh ta bóp cằm tôi, ánh mắt đỏ ngầu đầy sự chiếm hữu vặn vẹo: "Dao Dao, 5 năm trước em chê tôi nghèo hèn, hủy bỏ hôn ước. Giờ đây, ngoài tôi ra, em không còn ai cả. Có c.h.ế.t em cũng phải làm con ma của một mình tôi."

Tôi không khóc, không nháo, ngoan ngoãn dâng lên sự phục tùng tuyệt đối khiến anh ta mê muội, ngỡ rằng bản thân đã thuần hóa được con mồi.

Cho đến ngày Phó thị bị thanh tra toàn diện, cảnh sát kinh tế bao vây tòa nhà 80 tầng.

Tôi diện chiếc váy cưới trắng muốt do chính tay anh ta thiết kế, đứng bên rìa sân thượng lộng gió. Phó Cận Ngôn phát điên quỳ sụp dưới chân tôi, khóc nghẹn cầu xin tôi bước vào.

Tôi ném trả lại chiếc nhẫn, mỉm cười nói: "Phó Cận Ngôn, anh tự tay lập mưu bức t.ử cha tôi, giam cầm tôi. Hôm nay, tôi dùng mạng sống này để táng tận Phó thị, đóng đinh anh vào cột trụ hối hận vĩnh viễn. Hãy sống tiếp và chịu sự t.r.a t.ấ.n này đi."

Khi anh ta lao ra, tất cả những gì nắm được chỉ là một vạt áo cưới rách mướp.

Áng mây rực rỡ từ trời cao rơi rụng, tìm lại bầu trời tự do tự tại. Còn kẻ điên kia chính thức bước vào địa ngục trần gian không ngày mãn hạn.