14.
Tiếng trống rầm rập từ bốn phía pháp trường trung tâm kinh thành nện xuống mặt đất, âm thanh khô khốc, dồn dập vang lên như những nhát b.úa gõ thẳng vào tâm trí của hàng vạn người dân đang vây kín xung quanh. Làn gió hanh hao của buổi chiều tà cuốn theo bụi cát vàng, tạt mạnh vào những tấm biểu ngữ bằng vải thô ghi rõ tội trạng treo dọc các cột gỗ. Không khí nơi đây ngột ngạt, căng thẳng đến mức ngay cả tiếng chim sẻ thông thường cũng không dám cất lên.
"Tránh đường! Kẻ phản quốc áp giải đến nơi!"
Tiếng quát tháo của viên quan giám trảm x.é to.ạc bầu không khí. Từ phía xa, một chiếc xe tù bằng gỗ thô, rỉ sét, do hai con bò gầy guộc kéo chậm rãi tiến vào trung tâm pháp trường. Trông thấy kẻ ngồi bên trong, người dân lập tức bùng nổ, hàng loạt gạch đá, trứng thối và rau nát bay như mưa trút xuống thùng xe.
Vương gia – kẻ từng một thời thét ra lửa mưu cầu đoạt vị, người mà ngay cả các hoàng thân quốc thích cũng phải cúi đầu kính cẩn – giờ đây đang ngồi rũ rượi trong bộ tù phục màu xám tro rách nát. Đôi tay hắn bị cùm c.h.ặ.t bởi những thanh gỗ nặng nề, mái tóc bạc phơ xõa xượi bết dính bùn đất, hoàn toàn không còn một chút phong thái ngạo mạn, uy nghiêm nào của ngày xưa cũ.
Nhược Vũ đứng ở góc đài quan sát, chiếc áo choàng lụa màu lam nhạt của nàng khẽ lay động trước gió. Nàng không biểu lộ một chút cảm xúc nào trên gương mặt, đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu, chăm chú theo dõi từng chuyển động của kẻ bại trận. Bên cạnh nàng, Tần Mộ Phong đứng thẳng tắp như một ngọn giáo, tay hắn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua hàng ngũ binh lính đang canh gác nghiêm ngặt.
Viên quan bộ Hình bước lên đài cao, mở cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng ra, giọng nói vang dội truyền khắp bốn phương tám hướng: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết! Vương gia triều đình mưu đồ bất chính, tư thông với ngoại địch biên cương, bí mật nuôi dưỡng tư binh tại thung lũng Hắc Lân nhằm mục đích mưu phản đoạt quyền. Nay bằng chứng đanh thép từ bức họa phản gián đã phơi bày toàn bộ tội trạng trước thiên hạ, chứng cứ rành rành, không thể chối cãi!"
Vương gia ngước đầu lên, đôi mắt hằn học nhìn chằm chằm vào cuộn thánh chỉ, giọng hắn khản đặc, điên cuồng gào thét: "Lũ vô lại! Giang sơn này vốn dĩ phải thuộc về ta! Các người dùng mưu hèn kế bẩn để hãm hại ta! Ta không phục!"
"Câm miệng! Kẻ phản nghịch còn dám lớn tiếng!" Viên quan giám trảm đập mạnh kinh đường mộc xuống bàn, cắt ngang tiếng gào rú tuyệt vọng của hắn.
Nhược Vũ bước từng bước chậm rãi xuống thềm đài quan sát, tiến lại gần chiếc xe tù. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, nàng đứng nhìn hắn qua những thanh gỗ thô, thái độ giữ đúng mực, điềm nhiên như đang đối diện với một ván cờ đã hạ màn.
"Vương gia, ngài nói ngài không phục sao?" Nhược Vũ nhấc ngón tay, khẽ phủi một hạt bụi vương trên tay áo. "Tư duy của một kẻ đứng trên cao như ngài luôn có một lỗ hổng rất lớn, đó là xem thường những thứ ngài cho là nhỏ bé. Ngài xem thường nữ nhân, xem thường kỹ nghệ thêu thùa, và ngài nghĩ rằng quyền lực, tiền bạc có thể che lấp toàn bộ dấu vết. Nhưng những con số ghi chép chi tiết về các hiệu cầm đồ, hiệu buôn rửa tiền của ngài thì không biết nói dối. Logic của sự thật luôn là thứ đập tan mọi sự ngạo mạn."
Vương gia bấu c.h.ặ.t đôi bàn tay gầy guộc vào thanh gỗ xe tù, toàn thân run lên bần bật vì nhục nhã và căm hận. Hắn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt – người đã tự tay dệt nên tấm vải liệm cho toàn bộ tham vọng bá chủ của hắn.
"Nhược Vũ! Con ả độc địa này!" Vương gia nghiến răng kèn kẹt, giọng nói tràn đầy sự nguyền rủa. "Ngươi cấu kết với Tần Mộ Phong để hủy hoại ta! Nếu không có bức bình phong c.h.ế.t tiệt của ngươi, tư binh của ta đã sớm đạp bằng kinh thành này! Ngươi nghĩ ngươi thắng sao? Ngươi chỉ là một công cụ của Tần Mộ Phong mà thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tần Mộ Phong từ phía sau bước tới, thân hình cao lớn của hắn đổ bóng xuống chiếc xe tù, che chở hoàn toàn cho Nhược Vũ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết, nhìn Vương gia bằng sự khinh bỉ tột độ: "Vương gia, đến nước này rồi mà ngài vẫn muốn ly gián sao? Bản tướng quân đối với Nhược Vũ là sự tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào trí tuệ của nàng. Còn ngài, kẻ dùng thuộc hạ như công cụ, dùng Liễu Yên như phế vật, kết cục ngày hôm nay hoàn toàn là do ngài tự tay gặt lấy."
Viên quan bộ Hình tiếp tục đọc phần sau của thánh chỉ, thanh âm đanh gọn vang lên như một bản án t.ử hình đối với danh dự của một vương tôn: "Tội trạng của Vương gia cực kỳ nghiêm trọng, nhưng niệm tình hoàng tộc, bệ hạ khai ân miễn tội c.h.ế.t, phế bỏ hoàn toàn tước vị, tịch thu toàn bộ gia sản, đày làm phu khuên vác khổ sai tại bến sông biên thùy phía Tây suốt đời, vĩnh viễn không được ân xá!"
"Phế bỏ tước vị... Làm phu khuân vác?" Vương gia thốt lên, đôi mắt trợn ngược, gương mặt xám ngoét như tro tàn.
Đối với một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực, quen sống trong vinh hoa phú quý và coi thường thường dân như hắn, việc phải lột bỏ bộ long bào lộng lẫy để khoác lên mình mảnh áo vải thô, dùng đôi vai từng gánh vác đại kế để khuân vác những kiện hàng nặng nề tại bến sông bẩn thỉu, chịu đựng sự sai bảo, sỉ nhục của đám cai ngục... hình phạt này còn tàn khốc, nhục nhã hơn cả việc c.h.é.m đầu gấp trăm lần. Đó chính là một cú vả mặt văn minh, triệt để dẫm nát lòng tự trọng của hắn xuống vũng bùn dơ bẩn nhất.
"Không! G.i.ế.c ta đi! Tần Mộ Phong, ngươi bảo Hoàng đế g.i.ế.c ta đi!" Vương gia điên cuồng đập đầu vào thanh gỗ xe tù, m.á.u tươi chảy ra hòa cùng bụi bẩn trên mặt, trông t.h.ả.m hại vô cùng. "Ta là vương gia! Ta không làm phu dịch! Ta không bao giờ làm phu dịch!"
Nhược Vũ nhàn nhạt nhìn cảnh tượng điên loạn trước mắt. Nàng không hề có sự đắc thắng, cũng không có lấy một chút thương hại. Đối với nàng, đây chỉ là kết quả hiển nhiên của một phương trình logic mà kẻ đi sai nước cờ phải tự mình gánh chịu trách nhiệm.
"Vương gia, ngài tự phụ cả đời, xem thường bách tính, xem thường những người lao động chân tay." Nhược Vũ nâng tầm mắt, nhìn ra phía con sông kinh thành đằng xa, nơi những phu khuân vác đang miệt mài làm việc dưới cái nắng gay gắt. "Bây giờ, ngài sẽ được nếm trải chính cuộc sống mà ngài từng cho là hạ đẳng. Đó là sự công bằng của thiên lý."
Đám lính cai ngục lao tới, dứt khoát lôi Vương gia ra khỏi xe tù, xích chân hắn vào một sợi xích sắt nặng nề, ép hắn phải quỳ xuống đất để tiến hành thủ tục đóng dấu ấn tội nhân lên bả vai. Tiếng gào thét, khóc lóc của hắn bị nhấn chìm hoàn toàn trong tiếng reo hò, hoan hô dậy sóng của hàng vạn người dân kinh thành. Mọi quyền lực, mọi tham vọng đoạt vị bấy lâu nay của hắn bấy giờ chính thức tan thành mây khói.
Tần Mộ Phong nhìn sang Nhược Vũ, ánh mắt hắn dừng trên gương mặt điềm tĩnh của nàng lâu hơn bình thường, giọng thấp thoáng sự ấm áp: "Ván cờ này, chúng ta kết thúc trọn vẹn rồi. Từ nay về sau, kinh thành sẽ không còn ai dám đe dọa đến sự bình yên của nàng nữa."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhược Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng vô cùng lý trí. Nàng hiểu rằng, sự sụp đổ của Vương gia và Liễu Yên chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho vị thế độc lập của nàng tại thế giới cổ đại này. Nàng đã tự tay mở ra con đường sống cho chính mình, bằng trí tuệ, bằng logic và bằng sự vinh quang của đường kim mũi chỉ.
Nàng đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu làn gió mát của buổi chiều tà, cảm nhận sự tự do thực sự đang lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Kẻ thù đã ngã xuống, công lý đã được thực thi, và ván cờ quyền lực đầy m.á.u này đã chính thức khép lại.
Nhược Vũ quay người rời đi.
Không hề ngoảnh lại.