Tần Mộ Phong nhìn nàng, sự tin tưởng trong mắt hắn đã lên đến đỉnh điểm. Hắn biết, mình đã chọn đúng người, đã tin đúng người. Một sự liên minh đã hình thành, mạnh mẽ và không thể lay chuyển. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách, cùng nhau phá vỡ những âm mưu, và cùng nhau tạo nên một chương mới cho lịch sử.
Đêm đó, trong không gian yên bình của phủ Tướng quân, họ đã cùng nhau xây dựng nên một kế hoạch mà Vương gia không bao giờ có thể lường trước được. Sự kết hợp giữa trí tuệ hiện đại của Nhược Vũ và sự dũng mãnh của Tần Mộ Phong đã tạo ra một sức mạnh phi thường. Họ đã sẵn sàng, và mọi thứ đã bắt đầu diễn ra theo đúng ý đồ của họ. Những ngày tháng tươi đẹp đang chờ đợi, và sự thật sẽ sớm được sáng tỏ.
Nhược Vũ nằm xuống, cảm thấy một sự bình yên hiếm hoi. Nàng không còn lo lắng, không còn sợ hãi. Nàng biết, bên cạnh nàng đã có một người đồng đội đáng tin cậy. Và cùng nhau, họ sẽ thay đổi vận mệnh của cả kinh thành. Cuộc chơi này, nàng chính là người làm chủ. Không gì có thể cản trở nàng. Nàng đã sẵn sàng, và chiến thắng đang nằm trong tầm tay của nàng. Cuối cùng, mọi thứ sẽ kết thúc theo cách nàng muốn. Mọi người sẽ phải ngả mũ trước tài năng và bản lĩnh của nàng.
6.
Ánh trăng vắt ngang qua khung cửa gỗ, chiếu lên mặt bàn lớn giữa xưởng thêu, nơi bản đồ địa hình biên cương phía Tây đang được trải ra. Nhược Vũ cầm chiếc đèn dầu, ánh sáng vàng vọt quét qua những dãy núi hiểm trở và các con suối uốn lượn. Tần Mộ Phong đứng đối diện, tay chống lên mép bàn, đôi mắt trầm tĩnh lướt theo từng ngón tay đang di chuyển của nàng.
"Vương gia không phải kẻ ngốc," Nhược Vũ khẽ nói, giọng nàng đều đều, lạnh lùng như đang phân tích một bài toán hình học. "Hắn sẽ không dễ dàng tin vào một bức tranh thêu nếu nó không có các ký hiệu xác thực. Muốn hắn tin, chúng ta phải tạo ra một hệ thống mật mã giả đủ tinh vi, khiến hắn tưởng rằng mình đã chiếm được bí mật cốt lõi của phủ Tướng quân."
Tần Mộ Phong nhìn nàng, sự tôn trọng ẩn hiện trong ánh mắt. "Hệ thống mật mã của quân đội ta không thể bị làm giả. Nhưng với hắn, chỉ cần một vài ký hiệu mang tính quy ước mà hắn từng thu thập được từ trước là đủ để hắn c.ắ.n câu."
Nhược Vũ gật đầu, nàng lấy từ trong hộp đồ nghề ra một cuộn tơ tằm nhuộm màu đặc biệt. Màu sắc của sợi tơ này nhìn qua thì giống hệt những sợi tơ thường, nhưng khi đưa ra ánh trăng hoặc soi dưới ánh nến đặc thù, nó sẽ phản xạ một màu xanh nhạt lạ lùng.
"Đây là tơ được nhuộm bằng dịch của loài hoa lạ, chỉ phản ứng với một loại hương liệu nhất định mà ta tình cờ biết được," Nhược Vũ khẽ xoay cuộn tơ trên tay. "Chúng ta sẽ dùng những sợi tơ này để thêu các ký hiệu giả định vị trí quân lương và kho v.ũ k.h.í. Nếu hắn dùng t.h.u.ố.c thử thông thường, hắn sẽ thấy những vị trí này hoàn toàn khớp với những gì hắn mong đợi. Nhưng thực tế, đây chính là tọa độ của một chiếc l.ồ.ng sắt đang chờ hắn lao vào."
Tần Mộ Phong nhướng mày, nhìn chằm chằm vào những sợi tơ trong tay nàng: "Tọa độ này... nếu hắn mang theo mười vạn quân, hắn sẽ bị bao vây trong khe núi Hắc Lân. Nhưng làm thế nào để đảm bảo hắn sẽ đi theo đúng lộ trình đó?"
Nhược Vũ đặt bản đồ xuống, ngón tay vạch ra một đường đi duy nhất trên sơ đồ.
"Hắn có dã tâm đoạt vị, hắn muốn đ.á.n.h nhanh thắng nhanh. Chúng ta sẽ thả một tin giả qua một tên nội gián mà ta đã biết rõ trong phủ, rằng có một toán quân tiếp viện sẽ vận chuyển lương thảo qua khe núi Hắc Lân vào ngày mười lăm. Hắn sẽ tham lam, và sự tham lam đó chính là sợi dây thừng siết cổ hắn."
Tần Mộ Phong nhìn nàng, sự kinh ngạc trong lòng hắn không còn là thoáng qua nữa. Hắn là một vị tướng cầm quân mười năm, nhưng chiến lược mà người phụ nữ trước mặt đưa ra lại sắc bén và tàn nhẫn đến mức khiến hắn phải kinh ngạc. Nàng không dùng gươm giáo, nàng dùng nghệ thuật và tâm lý để điều khiển kẻ địch.
"Nàng học những chiến thuật này ở đâu?" Hắn hỏi, giọng điệu xen lẫn sự tò mò chân thành.
Nhược Vũ hơi khựng lại, ánh mắt thoáng chút xa xăm rồi nhanh ch.óng trở lại vẻ bình thản thường ngày. "Có những thứ không cần phải học, chỉ cần đặt mình vào vị trí của kẻ địch, nhìn thế giới bằng đôi mắt của kẻ đó, chàng sẽ thấy điểm yếu của chúng hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết."
Tần Mộ Phong im lặng, hắn hiểu đây không phải là câu trả lời toàn diện, nhưng hắn không còn ý định dò hỏi sâu hơn. Sự tin tưởng giữa hai người họ đã vượt qua những nghi kị tầm thường.
"Nếu làm theo kế hoạch này, Vương gia sẽ huy động toàn bộ tinh nhuệ," Tần Mộ Phong bắt đầu triển khai các phương án quân sự dựa trên bản đồ của nàng. "Ta sẽ bố trí mật thám ở các điểm chốt, nhưng phải làm sao để hắn không nghi ngờ khi thấy sự vắng mặt của quân ta ở những nơi trọng yếu khác?"
"Đó là lúc diễn xuất lên ngôi," Nhược Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. "Chàng hãy cho rút quân một cách rầm rộ, làm như chàng đang gặp khủng hoảng lương thực hoặc đang phải đối phó với một cuộc nổi loạn giả tạo ở biên giới phía Đông. Khi con mồi thấy kẻ thù đang yếu thế, hắn sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội ngàn vàng đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tần Mộ Phong đứng thẳng người, ánh mắt hắn trở nên nóng rực. Hắn nhìn bức tranh thêu dần hoàn thiện, từng đường chỉ thêu đã trở thành một phần của một chiến dịch quân sự quy mô lớn.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Kế hoạch này không một tì vết." Hắn thừa nhận, giọng điệu đầy sự trân trọng.
Nhược Vũ đứng dậy, hai người nhìn nhau qua bàn bản đồ. Trong ánh nến chập chờn, khuôn mặt nàng hiện lên nét cương nghị hiếm thấy. Nàng không phải là một bông hoa trong phủ Tướng quân, nàng là quân sư, là người bạn đồng hành cùng hắn bước vào chiến trường đẫm m.á.u.
"Đừng quên, chàng là người ra đòn kết liễu," Nhược Vũ nhắc nhở. "Ta chỉ là người giăng bẫy thôi."
Tần Mộ Phong tiến tới gần nàng hơn. Trong không gian nhỏ hẹp của xưởng thêu, hơi thở của họ gần nhau đến mức có thể cảm nhận được nhịp đập của đối phương. Sự tôn trọng giữa họ đã chuyển hóa thành một thứ gì đó gắn kết hơn, một sự cộng hưởng của những tâm hồn mạnh mẽ.
Hắn nhìn nàng, người phụ nữ đã khiến hắn từ kẻ đa nghi trở thành kẻ phục tùng. Sự sắc bén của nàng là món quà lớn nhất mà hắn nhận được trong cuộc hôn nhân đầy hoài nghi này.
Hắn chậm rãi tiến lại, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc vương trên trán nàng, ánh mắt dịu dàng đi đáng kể. Nhược Vũ không né tránh, nàng chỉ bình thản đón nhận cái nhìn ấy.
"Nếu chiến dịch này thành công, nàng muốn ta trả ơn như thế nào?" Hắn hỏi, một câu hỏi đùa nhưng cũng rất chân thành.
Nhược Vũ nhướng mày: "Ta không cần ân huệ. Ta chỉ muốn một phủ Tướng quân yên bình và một cộng sự đáng tin cậy. Nếu chàng làm được điều đó, đó chính là phần thưởng lớn nhất của ta."
Tần Mộ Phong nghe vậy, khóe môi hắn cong lên một nụ cười hiếm hoi. Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ, đầy trân trọng lên trán nàng. Nụ hôn không vồ vập, không d.ụ.c vọng, chỉ là một lời cam kết thầm lặng giữa hai chiến hữu trên cùng một chiến tuyến.
"Nàng là quân sư tài nhất của ta."
Dưới ánh nến lung linh, Nhược Vũ đứng bất động trong khoảnh khắc. Nụ hôn ấy nhẹ như cánh bướm, nhưng lại nặng tựa ngàn cân trong lòng nàng. Đây không phải là tình yêu sét đ.á.n.h, cũng không phải sự rung động phù phiếm của những cặp đôi trẻ. Đây là sự kết nối của hai con người đã tìm thấy ở đối phương sức mạnh để chinh phục thế giới.
Nàng ngước nhìn hắn, nụ cười trên môi nàng trở nên chân thật hơn bao giờ hết.
"Và chàng cũng là vị tướng quân mà ta tin tưởng nhất."
Không gian trong xưởng thêu như dừng lại. Những âm mưu, những trận chiến, những kẻ địch đang rình rập ngoài kia bỗng chốc trở nên xa xôi. Trong giây phút này, chỉ còn lại sự thấu hiểu giữa họ.
Tần Mộ Phong xoay người, thu lại tấm bản đồ, chuẩn bị cho ngày mai. Hắn biết, kể từ giờ phút này, vận mệnh của phủ Tướng quân, của cả kinh thành, và của cả hai người họ đã chính thức gắn liền với nhau.
"Ngày mai, ta sẽ bắt đầu rút quân phía Đông," hắn nói, ánh mắt kiên định. "Nàng hãy hoàn thiện bức thêu này thật nhanh. Thời gian không còn nhiều."
"Ta biết," Nhược Vũ đáp, ánh mắt nàng lại quay về phía khung vải. "Đêm nay, bức họa này sẽ xong. Ngày mai, kịch hay sẽ bắt đầu."