Ánh trăng dần lặn, trời bắt đầu hửng sáng. Nhược Vũ đặt kim xuống, thở dài một tiếng thỏa mãn. Nàng đã hoàn thành xong bức thêu, một tác phẩm hoàn hảo cho ngày mai. Nàng đứng dậy, bước ra cửa sổ nhìn về phía chân trời. Một ngày mới bắt đầu, và cùng với nó là những cơ hội mới để nàng khẳng định vị thế của mình. Nhược Vũ, phu nhân của Tần Mộ Phong, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Cuộc chiến này, nàng sẽ là người chiến thắng. Cuối cùng, mọi thứ đều sẽ đi theo hướng mà nàng mong muốn. Không ai có thể ngăn cản nàng, cũng không ai có thể làm lung lay ý chí của nàng. Bởi vì, nàng là Nhược Vũ, người duy nhất nắm giữ sự thật trong tay. Nàng đã sẵn sàng, đã đợi chờ, và đã chuẩn bị kỹ càng. Ngày mai, cả thế giới này sẽ biết đến tên của nàng, một người phụ nữ không bao giờ cúi đầu, một người phụ nữ sẽ mãi mãi là bất bại.
5.
Tiếng lách cách của thoi đưa trên khung cửi vang lên đều đặn trong xưởng thêu riêng của Nhược Vũ tại hậu viện phủ Tướng quân. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc, chiếu lên những cuộn chỉ ngũ sắc đang được cuộn gọn gàng, tạo thành một khung cảnh yên bình đến lạ thường. Nhược Vũ đang tập trung cao độ vào họa tiết cánh bướm trên khung vải, đôi bàn tay thanh mảnh, trắng nõn di chuyển linh hoạt, từng mũi kim rơi xuống đều tăm tắp, không chút xao động. Đối với nàng, mỗi tác phẩm không chỉ là nghệ thuật, mà là một cách để định tâm trước những cơn sóng ngầm đang chực chờ ập đến.
Bất thình lình, không khí trong xưởng thêu thay đổi. Tiếng bước chân nặng nề, uy quyền vang lên từ phía cửa chính, phá tan sự tĩnh mịch. Một toán lính mang giáp bạc, tay cầm trường thương bước vào trước, dàn hàng hai bên lối đi. Theo sau đó là một bóng người cao lớn, khoác trường bào màu tím sẫm, thêu chỉ vàng hình rồng cách điệu, bước vào cùng với đám tùy tùng đông đúc. Đó là Vương gia – kẻ đang nuôi dã tâm đoạt vị, người mà ngay cả Hoàng đế cũng phải dè chừng ba phần. Hắn mang theo hơi thở của sự ngạo mạn, của kẻ luôn tin rằng mọi vật trên đời đều có thể dùng quyền thế để ép buộc.
Nhược Vũ buông cây kim xuống, đứng dậy, tà áo lụa khẽ chuyển động. Nàng chậm rãi hành lễ, tư thế chuẩn mực nhưng không mang chút khúm núm: "Thần nữ Nhược Vũ tham kiến Vương gia. Không biết ngọn gió nào đã đưa Vương gia đến tận xưởng thêu nhỏ bé này?"
Vương gia không nhìn nàng, đôi mắt sắc lạnh lướt qua những bức tranh thêu treo trên tường, từ bức "Mẫu Đơn Phú Quý" đến những tấm bình phong tinh xảo. Hắn dừng lại ở gương mặt bình thản của Nhược Vũ, nụ cười trên môi hắn không chạm đến đáy mắt, đầy sự khinh miệt và ngạo mạn.
"Nhược tiểu thư không cần đa lễ. Danh tiếng của nàng trong kinh thành hiện nay đang nổi như cồn. Người ta đồn rằng đôi tay nàng có thể dệt nên cả giang sơn. Ngay cả ta cũng không thể không chú ý đến một nghệ nhân tài hoa như vậy."
"Vương gia quá khen," Nhược Vũ đáp lại, thái độ giữ đúng mực, không khiêm nhường quá độ, cũng chẳng tỏ ra khiếp sợ. "Chỉ là chút kỹ nghệ mọn của nữ nhi, không dám làm phiền đến sự quan tâm của Vương gia."
Vương gia tiến tới, vung tay ra hiệu cho tùy tùng. Một cuộn bản đồ cũ kỹ, da thuộc đã ngả màu được trải ra trên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng. Hắn nhìn Nhược Vũ, ánh mắt dò xét như muốn nhìn thấu tâm can nàng, muốn tìm kiếm một chút sợ hãi hay chần chừ. "Ta có một đơn hàng đặc biệt muốn nàng thực hiện. Đây là địa hình biên cương phía Tây. Ta cần nàng thêu nó lên một bức bình phong, tỉ mỉ từng con đường, từng con suối, từng điểm chốt chặn của binh sĩ. Nàng có đủ khả năng không?"
Nhược Vũ liếc nhìn bản đồ, rồi lại nhìn Vương gia. Nàng giả vờ ngơ ngác, đôi lông mày khẽ chau lại, ra vẻ một khuê nữ chỉ biết thêu thùa: "Vương gia, địa hình quân sự vốn là cấm kỵ, thần nữ chỉ là một nữ t.ử, không biết gì về binh lược, liệu có làm hỏng đại sự của ngài không? Huống chi, việc này nếu đến tai Tướng quân..."
Vương gia cười lớn, bước tới sát gần, giọng nói đầy sự uy h.i.ế.p, mang theo áp lực của kẻ đứng trên cao: "Chỉ cần nàng làm theo đúng những gì vẽ trên đây. Một bức tranh thêu quân sự, không phải là một chiến lược. Hay là... nàng sợ Tướng quân trách tội? Nàng nên nhớ, ở cái kinh thành này, quyền lực của Tướng quân cũng có lúc phải nhún nhường trước những người có vị thế cao hơn."
Nhược Vũ khẽ cúi đầu, lộ ra vẻ lúng túng giả tạo, những ngón tay siết c.h.ặ.t tà áo: "Vương gia đã nói vậy, thần nữ đâu dám chối từ. Đơn hàng này, thần nữ nhận."
Vương gia hài lòng gật đầu, liếc nhìn nàng một lần nữa như thể đang đ.á.n.h giá một quân cờ tiềm năng, rồi xoay người rời đi cùng đám tùy tùng. Trước khi bước ra cửa, hắn quay lại, ánh mắt nheo lại đầy ẩn ý: "Nhược tiểu thư thông minh thế này, hẳn là sẽ biết lựa chọn bên nào để đứng vững trong cái kinh thành đầy sóng gió này."
Khi bóng dáng Vương gia khuất hẳn, không gian xưởng thêu trở lại vẻ tĩnh lặng. Nhược Vũ mới từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng không còn chút ngây thơ nào, thay vào đó là sự lạnh lùng và sắc bén của một người đang nắm giữ thế chủ động.
Cạch.
Một bóng người từ trong góc xưởng thêu bước ra. Tần Mộ Phong đứng đó, gương mặt hắn lạnh lẽo như sương đêm, tay đặt lên chuôi kiếm. Hắn đã theo dõi toàn bộ cuộc đối thoại từ phía sau bức bình phong, đôi mắt hắn lúc này chứa đựng sự kinh ngạc trước cách nàng đối đáp với Vương gia.
"Hắn muốn lấy được bản đồ chi tiết của hệ thống phòng thủ biên giới," Tần Mộ Phong nói, giọng trầm đục, mang theo nỗi lo lắng của một người cầm quân. "Đây là cách hắn thăm dò quân tình mà không cần đ.á.n.h động đến quân đội. Hắn thực sự đã đi một nước cờ quá táo bạo."
Nhược Vũ bước lại gần bàn, tay chạm vào bản đồ địa hình mà Vương gia vừa để lại. "Hắn ngạo mạn quá mức. Hắn cho rằng một người phụ nữ như ta sẽ chẳng hiểu gì về ý nghĩa quân sự của những đường nét này. Hắn muốn ta thêu, vì bức thêu có thể dễ dàng mang qua các trạm kiểm soát mà không ai nghi ngờ. Hắn không hề biết rằng, chính sự xem thường đó sẽ là nấm mồ chôn c.h.ặ.t tham vọng của hắn."
Tần Mộ Phong nhìn nàng, sự tôn trọng trong mắt hắn giờ đây đã sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn bước lại gần, nhìn vào những đường nét uốn lượn trên bản đồ, rồi nhìn Nhược Vũ: "Nếu nàng làm ra bức thêu này, hắn sẽ có được bản đồ thực tế. Nếu nàng không làm, hắn sẽ có lý do để nghi ngờ nàng không nghe lời và tìm cách thủ tiêu nàng. Đây là một ván cờ khó."
Nhược Vũ nhìn thẳng vào mắt hắn, nụ cười trên môi nàng trở nên rạng rỡ và tinh quái: "Vậy tại sao chúng ta không vẽ cho hắn một con đường... dẫn thẳng vào chỗ c.h.ế.t? Tại sao không biến 'đơn hàng' này thành một cái bẫy hoàn hảo?"
Tần Mộ Phong sững người trong chớp mắt, rồi một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn. Hắn hiểu ý nàng. Đây không phải là làm một tấm bản đồ quân sự, đây là giăng một cái bẫy treo tường. Hắn cảm nhận được sự nhạy bén và tư duy đột phá của nàng, một sự kết hợp giữa tài năng thêu thùa bậc thầy và một trí tuệ sắc bén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hắn muốn bản đồ chi tiết?" Nhược Vũ tiếp tục, ngón tay vạch trên bản đồ. "Ta sẽ thêu bức này. Từng đường kim mũi chỉ sẽ là những điểm mấu chốt, nhưng ta sẽ thay đổi những vị trí của các chốt chặn biên giới. Khi hắn dùng tấm bản đồ này để ra lệnh hành quân, toàn bộ quân lực của hắn sẽ rơi vào ổ phục kích mà chúng ta đã dàn sẵn tại khe núi Hắc Lân."
Tần Mộ Phong gật đầu, vẻ mặt đầy sự tán thưởng: "Nàng thực sự đã thấu hiểu tâm lý hắn. Hắn cần thông tin nhanh, hắn cần sự chính xác. Hắn sẽ không có thời gian để kiểm chứng bản đồ của nàng ngay lập tức vì quân đội của hắn đã bắt đầu di chuyển theo những mục tiêu gần nhất. Hắn sẽ tin vào những gì hắn thấy trên bức tranh thêu."
"Hắn là kẻ tham vọng, chính sự tham vọng đó sẽ làm hắn mù quáng." Nhược Vũ lấy một mảnh vải thêu, bắt đầu chuẩn bị kim chỉ. "Ta sẽ thêu bức này. Từng đường kim mũi chỉ sẽ là những nhát d.a.o dành cho kẻ dám xem thường phụ nữ."
Tần Mộ Phong bước tới, đôi tay hắn đặt lên bàn, cúi xuống sát gần nàng. Hắn nhìn vào những đường nét thêu đang dần hình thành dưới tay Nhược Vũ, cảm giác được sự ăn ý tuyệt đối. Hai người họ, một người là Tướng quân cầm quân, một người là nghệ nhân thêu thùa, nay đã hợp thành một cặp cộng sự ăn ý nhất.
"Ta sẽ hỗ trợ nàng," Tần Mộ Phong hạ thấp giọng, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Mọi thông tin về vị trí thực của quân đội ta sẽ được gửi đến đây, để nàng thay đổi những điểm mấu chốt trên bức thêu. Ta sẽ đảm bảo rằng những tin tức giả này được 'rò rỉ' đến tai Vương gia một cách tự nhiên nhất."
Nhược Vũ ngẩng đầu, ánh mắt họ chạm nhau. Trong cái nhìn ấy không còn sự nghi kị của đêm tân hôn, mà là sự tin tưởng của hai đồng minh đang đứng trên một bàn cờ.
"Đối với kẻ thù, chúng ta là một." Nhược Vũ nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một lời thề nguyền.
Họ nhìn nhau, hiểu rõ đây là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc phản công chống lại Vương gia. Mọi sự chuẩn bị đã sẵn sàng. Một kế hoạch tinh vi đang được dệt nên trên từng sợi chỉ, từng mũi kim. Vương gia nghĩ hắn đang nắm được một con cờ trong tay, nhưng hắn không biết rằng, hắn đang tự tay dệt nên tấm vải liệm cho chính tham vọng của mình.
Trong không gian yên ắng của xưởng thêu, chỉ còn tiếng kim chỉ va chạm, mỗi mũi kim xuống vải đều mang theo một ý chí sắt đá. Nhược Vũ tập trung cao độ, sự nhạy bén của nàng khiến Tần Mộ Phong không khỏi ngạc nhiên. Hắn chưa từng thấy ai có thể thêu nhanh và chuẩn xác đến vậy, mà lại còn tính toán từng li từng tí về chiến lược quân sự ngay trên vải.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Bức thêu này sẽ mất bao lâu?" Tần Mộ Phong hỏi, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve tấm vải lụa.
"Ba ngày." Nhược Vũ đáp gọn gàng. "Ta cần sự tập trung tuyệt đối. Trong ba ngày này, phủ Tướng quân phải được phong tỏa, không một kẻ nào được phép lảng vảng gần xưởng thêu của ta."
"Ta sẽ tự tay canh giữ." Tần Mộ Phong khẳng định. "Không một con ruồi nào có thể lọt qua."
Đêm xuống, ánh trăng chiếu rọi vào xưởng thêu. Hai bóng người in trên bức tường trắng, một người đang miệt mài thêu thùa, người kia đứng canh gác bên cạnh, tạo nên một bức tranh về sự đồng điệu hiếm có. Họ đã không còn khoảng cách, chỉ còn lại sự thấu hiểu sâu sắc.
Nhược Vũ không chỉ thêu họa tiết, nàng đang thêu lên đó một chiến dịch. Nàng hiểu rõ Vương gia sẽ nhìn gì, cần gì và tin vào điều gì. Từng con đường, từng chốt chặn đều được nàng tính toán kỹ lưỡng để đ.á.n.h lừa thị giác của kẻ thù.
Ba ngày trôi qua, bức tranh dần hoàn thiện. Từng bông hoa, từng rặng cây, từng dòng suối đều được thêu sắc sảo. Nhưng ẩn sau những họa tiết mỹ lệ ấy là một bản đồ c.h.ế.t ch.óc. Nhược Vũ đặt những mũi kim cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm.
"Đã xong." Nàng nhìn bức bình phong, cảm thấy một sự hài lòng tràn đầy.
Tần Mộ Phong tiến lại gần, nhìn kỹ bức thêu. Bức họa tráng lệ, đầy nghệ thuật, trông không hề có vẻ gì là liên quan đến chiến tranh. Hắn gật đầu, sự thán phục hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Thật là một kỳ công. Ngay cả ta, nếu không biết trước, cũng không thể nhận ra đây là bản đồ quân sự."
Nhược Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. "Đó chính là sự lợi hại của thêu thùa. Nó có thể giấu kín sự thật dưới vẻ bề ngoài lộng lẫy nhất."
Họ biết, trò chơi đã bắt đầu. Vương gia sẽ sớm nhận được "lễ vật" này. Và khi hắn ta nhận ra bức tranh không chỉ là tranh thêu, thì cũng là lúc hắn ta đã đặt chân vào cái bẫy không lối thoát.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. Không cần nói thêm điều gì, họ hiểu rõ trách nhiệm và vai trò của mình trong kế hoạch này. Vương gia, kẻ ngạo mạn ấy, sẽ phải trả giá đắt cho tham vọng của mình. Và Nhược Vũ, cùng với Tần Mộ Phong, sẽ cùng nhau bước đến chiến thắng.
"Cá đã c.ắ.n câu." Nhược Vũ thầm thì.