Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 8



7.

Tiếng tù và vang lên trầm đục từ phía xa, x.é to.ạc màn sương mù dày đặc bao phủ lấy rừng rậm phía Tây kinh thành, báo hiệu đoàn quân hộ tống lương thảo đã chính thức xuất phát. Những bước chân ngựa đều đặn nện xuống mặt đất ẩm ướt, tạo nên một âm thanh trầm hùng như nhịp đập của một con mãnh thú đang vươn mình. Sương mù buổi sớm còn chưa tan hẳn, bao phủ lấy rừng rậm một tầng trắng xóa, ẩm ướt, khiến tầm nhìn của đoàn quân bị hạn chế đáng kể.

Tần Mộ Phong đứng trước ngựa chiến, gương mặt lạnh lùng như đá tảng, đôi mắt chim ưng sắc bén quét qua hàng ngũ tướng lĩnh đang đứng chờ lệnh. Hắn đang chuẩn bị lên yên thì một bóng dáng thanh mảnh, vận bộ y phục nam t.ử gọn gàng, sải bước từ trong xe ngựa ra. Nhược Vũ bước tới trước mặt hắn, mái tóc b.úi cao gọn gàng, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, không có lấy một chút do dự hay vẻ yếu đuối thường thấy của nữ nhi nơi chiến trường.

"Ta đi cùng đoàn quân này."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Lời vừa dứt, không khí xung quanh như đông cứng lại. Các tướng lĩnh, những người đã theo Tần Mộ Phong vào sinh ra t.ử trên hàng trăm chiến trường, không khỏi sững sờ. Một vị tướng già, râu tóc bạc phơ, gương mặt hằn những vết sẹo của năm tháng, bước ra chắn lối, giọng đầy vẻ bất mãn và nghiêm nghị: "Phu nhân, đây là chiến trường, nơi tên bay đạn lạc, không phải chốn hậu viên để người dạo chơi hay bày trò thêu thùa! Chiến trường là nơi chỉ dành cho nam nhi, không phải chỗ cho nữ t.ử bước chân tới. Xin người hãy mau ch.óng quay về phủ, đừng để Tướng quân phải phân tâm vì những chuyện vặt vãnh này!"

Nhược Vũ không hề tức giận. Nàng từ tốn bước tới gần tấm bản đồ quân sự lớn được trải trên chiếc bàn gỗ dựng dội ngay giữa đội hình quân ngũ. Ánh mắt nàng xoáy sâu vào những đường nét uốn lượn trên bản đồ, tay nàng khẽ lướt qua những dãy núi hiểm trở.

"Các vị tướng quân," Nhược Vũ lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng mang theo sự uy nghiêm lạ kỳ, khiến vị tướng già kia cũng phải khựng lại. "Các ngài nhìn vào đây. Đây là nơi Vương gia chọn làm điểm phục kích. Nếu đoàn quân đi theo lộ trình dự kiến, chúng ta sẽ lọt vào lòng chảo khe núi Hắc Lân. Đó là một cái bẫy hoàn hảo. Nhưng nếu ta đi cùng, ta có thể sửa đổi lộ trình của toán quân tiếp viện giả để dẫn dụ hắn sâu hơn vào bẫy, đồng thời điều chỉnh lại đội hình chiến đấu ngay tại điểm nghẽn của địa hình này bằng kỹ thuật họa đồ địa chấn mà ta đã chuẩn bị sẵn."

"Thêu thùa mà cũng đòi bàn chuyện quân cơ sao?" Một vị tướng trẻ khinh khỉnh cười, tay đặt lên chuôi kiếm, thái độ vô cùng coi thường. "Phu nhân, chúng ta cầm kiếm từ nhỏ, chưa từng nghe có chuyện thêu thùa có thể giúp người thắng trận. Chuyện quân quốc đại sự, mong phu nhân đừng đùa nghịch."

Nhược Vũ nâng tách trà lên, nhấp một ngụm rồi đặt xuống bàn, âm thanh đanh gọn vang lên như một tiếng chuông báo t.ử. Nàng ngước mắt, nhìn thẳng vào gã tướng trẻ, ánh mắt nàng sắc lẹm, khiến hắn bất giác lùi lại một bước.

"Nếu đây chỉ là thêu thùa, thì tại sao bức bình phong quân sự kia lại khiến Vương gia tin tưởng tuyệt đối đến mức điều động toàn bộ tinh nhuệ của hắn ra khỏi kinh thành? Ta có thể dự đoán chính xác thời điểm hắn tấn công, địa điểm hắn xuất hiện và cả hướng rút lui của hắn. Còn các ngài, nếu không có ta, các ngài có nắm chắc phần thắng mà không tổn thất một binh một tốt nào không? Hay các ngài thà chọn cách đ.á.n.h cược mạng sống của mười vạn quân sĩ vào sự may rủi, thay vì tin vào một kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng?"

Câu hỏi của nàng như một cái tát vào lòng tự trọng của các tướng lĩnh. Họ nhìn nhau, gương mặt lộ rõ sự khó xử. Họ là những chiến binh, lòng kiêu hãnh của họ không cho phép một người phụ nữ chỉ đạo, nhưng những gì nàng nói lại hoàn toàn chính xác.

Tần Mộ Phong im lặng quan sát. Trong lòng hắn, sự tôn trọng dành cho nàng đã vượt lên trên mọi định kiến. Hắn vốn dĩ đã nhìn thấu năng lực của nàng qua những lần trao đổi mật mã, và hắn biết, nàng không bao giờ nói điều mình không làm được.

"Các vị tướng quân," Tần Mộ Phong lên tiếng, giọng nói trầm hùng, đầy uy quyền, khiến mọi tiếng bàn tán xung quanh lập tức im bặt. "Phu nhân nói không sai. Vương gia đã c.ắ.n câu, và kẻ nắm giữ sợi dây câu đó chính là nàng ấy. Nếu không có nàng ấy, chúng ta không thể thắng một trận vẻ vang như ta mong muốn. Ta tin vào phu nhân. Tất cả các người, nghe lệnh, hộ tống phu nhân lên xe ngựa, xuất phát ngay lập tức!"

Đoàn quân bắt đầu di chuyển. Nhược Vũ ngồi trong xe ngựa, tay không rời khỏi chiếc hộp gỗ đựng kim chỉ và bản đồ. Nàng bình tĩnh đọc vị từng cung đường, điều chỉnh lại vị trí của các toán quân thông qua ám hiệu tơ lụa mà nàng đã bố trí dọc đường. Sự điềm tĩnh của nàng lan tỏa ra xung quanh, khiến những người lính cận vệ vốn đang lo âu cũng trở nên bình tâm hơn hẳn.

Đúng như dự đoán, khi đoàn quân tiến đến giữa lòng chảo của khe núi Hắc Lân, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Một tiếng huýt sáo xé không gian vang lên. Từ trên cao, hàng ngàn mũi tên lửa bay xuống như mưa, xen lẫn với tiếng hò reo của quân địch. Đoàn quân của Tần Mộ Phong lập tức hỗn loạn, các tướng lĩnh mất phương hướng, lộ rõ sự hoảng hốt trước đòn tấn công bất ngờ.

"Bị phục kích rồi! Đội hình tan rã rồi!" Tướng lĩnh phía trước hét lớn.

Quân địch từ trên núi tràn xuống như thác lũ, khí thế ngút trời. Vương gia, từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nở một nụ cười ngạo mạn. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắn tin vào bức bản đồ thêu mà Nhược Vũ đã đưa cho hắn. Hắn tin rằng mình đã dồn được Tần Mộ Phong vào đường cùng.

Nhưng đúng lúc sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm, Nhược Vũ đứng trên chiếc xe ngựa, chiếc áo choàng màu xanh lam bay phần phật trong gió bụi. Nàng đứng đó, dáng người tuy mảnh mai nhưng lại mang theo một uy lực khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải kinh sợ. Nàng quan sát kỹ hướng di chuyển của quân địch, đợi chờ thời khắc chúng lọt sâu vào vùng trũng nhất của lòng chảo.

Tần Mộ Phong giữ vững tay cương, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía xe ngựa. Hắn đã sẵn sàng. Chỉ chờ tín hiệu từ nàng.

Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng ánh lên sự sắc lạnh. Đây chính là lúc. Nàng bình tĩnh giơ tay lên, ra một ám hiệu đặc biệt bằng mảnh lụa đỏ trên tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngay lập tức, từ khắp các phía, quân mai phục của Tần Mộ Phong xuất hiện, chặn đứng mọi ngả đường rút lui của quân địch.

"G.i.ế.c!" Tần Mộ Phong hét lớn, rút kiếm xông vào trận chiến.

Bức tranh mà Nhược Vũ đã "thêu" lên chiến trường này giờ đây đã biến thành một cái bẫy c.h.ế.t người. Những vị trí mà Vương gia cho là an toàn trên bản đồ thực chất lại là nơi quân của Tần Mộ Phong đã mai phục từ trước. Mọi đường tiến, đường lui của quân địch đều nằm trong lòng bàn tay của nàng.

Vương gia trên đỉnh núi bỗng chốc hoảng loạn. Hắn không hiểu tại sao quân của hắn lại rơi vào vị trí bất lợi nhanh đến vậy. Hắn nhìn xuống, thấy quân của mình đang bị bao vây c.h.ặ.t chẽ. Sự ngạo mạn trong hắn biến thành nỗi sợ hãi. Hắn nhận ra mình đã bị lừa, một cú lừa ngoạn mục.

Nhược Vũ đứng trên xe ngựa, dõi theo từng chuyển động của trận chiến. Nàng không cần cầm kiếm, vì sự điều binh khiển tướng của nàng còn sắc bén hơn ngàn mũi gươm. Từng tốp quân địch bị tiêu diệt, từng chốt chặn bị phá vỡ. Vương gia, kẻ từng tự hào về sự khôn ngoan của mình, giờ đây chỉ còn biết tháo chạy trong sự nhục nhã.

Trận chiến kết thúc nhanh ch.óng hơn dự tính. Tần Mộ Phong quay lại nhìn Nhược Vũ, ánh mắt hắn tràn đầy sự thán phục. Hắn biết, nếu không có nàng, chiến thắng này là không thể.

Nhược Vũ hạ tay xuống, mỉm cười nhẹ. Mọi thứ đã diễn ra đúng như những gì nàng đã thêu dệt.

Chiến trường lặng dần, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi. Sự im lặng đầy uy quyền bao trùm lấy chiến địa. Các tướng lĩnh, những người từng nghi ngờ nàng, giờ đây nhìn nàng với ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng và kinh sợ. Nàng đã chứng minh được rằng, không cần phải cầm gươm mới có thể thắng một trận chiến.

Vương gia đã chạy thoát, nhưng sự thất bại này đã để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trên sự nghiệp của hắn. Và quan trọng hơn, nó đã chứng minh sức mạnh của "quân sư" Nhược Vũ.

Nhược Vũ bước xuống xe ngựa, đi bộ giữa chiến trường đầy bụi bặm. Nàng dừng lại trước mặt Tần Mộ Phong, người giờ đây đã lấm lem vết m.á.u nhưng ánh mắt vẫn rực sáng.

"Ngài thấy sao?" Nàng hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đanh thép.

Tần Mộ Phong không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nắm lấy tay nàng, ánh mắt hắn dành cho nàng không còn là cái nhìn của một Tướng quân dành cho một người vợ, mà là cái nhìn của một người đồng đội dành cho một người quân sư đã cùng mình làm nên kỳ tích.

"Nàng là quân sư tài nhất của ta."

Trong cái nhìn ấy, Nhược Vũ cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ. Họ đã chiến thắng, và đây mới chỉ là bắt đầu. Những ngày tháng phía trước, họ sẽ cùng nhau tạo nên những điều kỳ diệu, và không ai có thể làm thay đổi vận mệnh của họ. Chiến trường đã chứng minh bản lĩnh của nàng, và giờ đây, cả kinh thành sẽ sớm biết đến tên tuổi của người phu nhân Đại tướng quân bất bại.

Và nàng, Nhược Vũ, sẽ mãi mãi là người làm chủ cuộc chơi. Một ván cờ đã thắng, và còn nhiều ván cờ khác đang chờ đợi. Nhưng nàng không sợ, bởi bên cạnh nàng đã có Tần Mộ Phong. Sự đồng điệu này, sự liên minh này, sẽ là bệ đỡ vững chắc cho họ trong cuộc chiến giành lại công lý.

Nàng đứng nhìn về phía mặt trời đang dần ló dạng. Một ngày mới bắt đầu, và một tương lai mới đang mở ra. Nàng đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Với sự tự tin và bản lĩnh của mình, nàng chắc chắn sẽ vượt qua mọi khó khăn.

Và cuộc chơi này, Nhược Vũ đã chiến thắng. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng. Không một chút do dự, không một chút lo âu. Nàng đã làm được, và nàng đã làm rất tốt. Nàng đã chứng minh được vị thế của mình, và nàng đã khẳng định được sức mạnh của người phụ nữ trong phủ Tướng quân.

Cuối cùng, mọi chuyện đã kết thúc theo đúng cách mà nàng muốn. Không còn sự nghi ngờ, không còn sự coi thường. Chỉ còn lại sự nể trọng và tin tưởng. Và Nhược Vũ, người phụ nữ tài hoa, đã trở thành linh hồn của quân đội. Một huyền thoại mới đã ra đời trên chiến trường Hắc Lân.

Mọi thứ đều hoàn hảo. Mọi thứ đều tuyệt vời. Nàng nhìn Tần Mộ Phong, mỉm cười một cách kiêu hãnh. Cuộc đời này, cuối cùng cũng đã thuộc về nàng. Nàng sẽ viết nên chương mới của chính mình, một chương đầy những chiến thắng và niềm vui.

Cuối cùng, mọi thứ đều tốt đẹp. Nàng đã làm được, và nàng đã chiến thắng. Nhược Vũ mỉm cười, một nụ cười của người chiến thắng thực sự. Không còn gì có thể làm khó nàng nữa. Mọi thứ đều đã nằm trong tay nàng. Và nàng đã sẵn sàng cho tất cả.