Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 9



8.

Màn sương mù dày đặc tại khe núi Hắc Lân, âm thanh ch.ói tai như tiếng quỷ khóc thần sầu giữa rừng già. Mặt đất dưới chân hàng vạn quân binh rung chuyển, đá lở tung tóe. Đây không còn là cuộc hành quân hộ tống lương thảo tĩnh lặng như ban đầu, mà đã trở thành một địa ngục trần gian rực đỏ màu m.á.u.

Tần Mộ Phong cưỡi trên lưng ngựa chiến, bộ giáp bạc sáng loáng giờ đây đã nhuốm đầy bùn đất và những vết m.á.u khô khốc. Hắn vung thanh trường kiếm, từng nhát c.h.é.m đều mạnh mẽ, quyết đoán, hạ gục kẻ địch ngay lập tức. Nhưng quân địch quá đông, chúng từ trên những vách đá dựng đứng lao xuống như lũ cuốn, tạo thành vòng vây siết c.h.ặ.t lấy đội hình của hắn.

"Tướng quân! Quân địch đông gấp ba chúng ta, chúng đ.á.n.h từ ba phía! Chúng ta sắp không cầm cự nổi nữa!" Viên phó tướng vừa hét lên vừa gạt phăng một mũi thương của địch, trên mặt đầy những vết c.h.é.m.

Tần Mộ Phong không hề quay đầu lại, đôi mắt hắn sắc lạnh như chim ưng, quét qua cục diện hỗn loạn. Hắn biết rõ Vương gia đã cài cắm quân mai phục ngay tại điểm yếu nhất của địa hình này. Nếu không thể phá vỡ thế bao vây trong vòng một khắc, toàn bộ quân đội sẽ bị tiêu diệt sạch. Đúng lúc đó, từ chiếc xe ngựa bọc sắt ở trung tâm đội hình, một bóng người mảnh khảnh lao ra như một mũi tên.

Nhược Vũ vận y phục nam t.ử gọn gàng, tay cầm một cuộn tơ tằm đặc biệt được nhuộm bằng loại t.h.u.ố.c thử huỳnh quang mà nàng đã dày công điều chế. Giữa làn tên bay đạn lạc, nàng không chút sợ hãi. Nhược Vũ nhảy lên nóc xe ngựa, đôi mắt phượng sắc bén quan sát từng hướng di chuyển của những tên tướng lĩnh cầm đầu địch quân.

"Bên trái, ba tên tướng địch đang chỉ huy đội cung thủ!" Nhược Vũ quát lớn, giọng nói trong veo nhưng chứa đựng uy lực khiến quân sĩ xung quanh phải chú ý.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nàng phóng mạnh cuộn tơ. Những sợi tơ mỏng manh như tơ nhện nhưng lại có độ bền kinh ngạc bay v.út lên không trung, vướng thẳng vào vai áo và mũ giáp của ba tên tướng địch đang đứng trên gò đất cao. Khi ánh hoàng hôn chiếu rọi qua lớp sương, những sợi tơ này phản chiếu một ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ.

"Bắn! Theo dấu xanh!" Tần Mộ Phong lập tức hiểu ý, hắn hét lớn mệnh lệnh.

Hàng trăm cung thủ của Tần Mộ Phong đồng loạt xoay hướng, mũi tên xé gió lao thẳng vào những mục tiêu đang phát sáng. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, ba tên tướng địch ngã ngựa, đội hình cung thủ của quân địch ngay lập tức hỗn loạn.

Vương gia, từ trên đỉnh núi nhìn xuống, gương mặt bỗng chốc tái mét. Hắn gào lên: "Sao chúng lại biết được vị trí của tướng lĩnh ta? Bản đồ thêu của ta đâu?"

Nhược Vũ không dừng lại. Nàng liên tiếp tung ra những sợi tơ đ.á.n.h dấu, lần lượt từng chỉ huy quân địch, từng điểm đặt máy b.ắ.n đá đều lộ diện dưới ánh nhìn sắc bén của nàng. Mỗi một vệt xanh nhạt xuất hiện là một tên tướng địch đổ xuống. Quân Tần Mộ Phong như có được đôi mắt thần, cứ thế mà càn quét, biến thế bị động thành chủ động một cách ngoạn mục.

Tần Mộ Phong c.h.é.m đứt một vòng vây, cưỡi ngựa lao thẳng về phía Nhược Vũ. Hắn vươn tay, tóm lấy cánh tay nàng, kéo nàng lên phía sau lưng ngựa ngay khi một mũi thương địch vừa đ.â.m sượt qua chỗ nàng đứng.

"Nàng điên rồi! Sao lại tự đưa mình vào tầm tên như vậy?" Tần Mộ Phong gầm lên, nhưng trong giọng nói lại chứa đựng sự lo lắng tột độ.

Nhược Vũ ôm lấy eo hắn, tay vẫn nắm c.h.ặ.t cuộn tơ, môi nở một nụ cười đầy kiêu hãnh: "Không vào hang hổ, sao bắt được hổ con? Nhìn kìa, Vương gia đang hoảng loạn rồi!"

Đúng như lời nàng nói, Vương gia đang mất kiểm soát. Hắn nhìn thấy đoàn quân tinh nhuệ của mình bị tiêu diệt từng bộ phận, nhìn thấy những "ký hiệu" mà chính hắn từng nghĩ là "mật mã chiến thắng" nay lại trở thành bia ngắm cho quân Tần Mộ Phong. Hắn sai lầm vì đã tin vào bức bình phong thêu kia, tin vào bản đồ quân sự mà nàng đã "dệt" nên.

"Tướng quân! Đánh úp thẳng vào trung tâm!" Nhược Vũ thúc giục.

Tần Mộ Phong hiểu ý, hắn thúc ngựa lao thẳng về phía vị trí chỉ huy của Vương gia. Quân địch bị đ.á.n.h bất ngờ bởi sự táo bạo này, lớp lớp hàng ngũ tan vỡ. Tần Mộ Phong như một cơn lốc, thanh kiếm trong tay hắn như t.ử thần gặt hái mạng sống của quân địch.

Cả chiến trường giờ đây nằm dưới sự điều khiển của họ. Những toán quân địch vốn hùng hổ phục kích, giờ đây trở thành lũ thú bị dồn vào đường cùng. Nhược Vũ liên tục đưa ra những chỉ dẫn: "Đội tiên phong lệch sang phải! Chặn đường rút lui ở khe núi phía Đông!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kế hoạch phản gián của họ đã đạt đến đỉnh điểm. Vương gia, trong cơn tuyệt vọng, buộc phải tháo chạy cùng toán tàn quân ít ỏi, bỏ lại sau lưng cả công trình tham vọng mà hắn đã dày công xây dựng.

Tiếng reo hò chiến thắng vang vọng khắp khe núi Hắc Lân. Mặt trời vừa lặn hẳn, bóng tối bao trùm lấy chiến trường đầy xác người. Tần Mộ Phong cho dừng ngựa lại ở một vị trí cao hơn, nơi quân địch không thể tấn công tới. Hai người họ, sau một hồi t.ử chiến, vẫn còn thở dốc. Mồ hôi hòa cùng bụi bẩn trên mặt, nhưng ánh mắt cả hai vẫn rực sáng hào quang của kẻ chiến thắng.

Tần Mộ Phong xuống ngựa, cẩn thận đỡ nàng xuống theo. Hắn nhìn thấy vai áo nàng bị một vết cắt, m.á.u đang rỉ ra. Hắn vội vàng xé dải vải trắng, băng bó cho nàng, đôi bàn tay của kẻ cầm quân dũng mãnh giờ đây run run vì xót xa.

"Ta không sao," Nhược Vũ khẽ nói, nụ cười vẫn hiện hữu trên môi. "Trận này, Vương gia đã hoàn toàn bị lừa."

"Nàng là quân sư tài nhất, cũng là người phụ nữ gan dạ nhất mà ta từng gặp." Tần Mộ Phong nhìn sâu vào đôi mắt nàng, không còn chút nghi ngờ nào nữa. Hắn biết, kể từ giờ phút này, nàng không chỉ là vợ hắn, mà là người cùng hắn nắm giữ vận mệnh của triều đại.

Chiến trường dần lặng đi, chỉ còn tiếng những con ngựa đang thở dốc. Xung quanh họ, quân lính đang thu dọn chiến trường, nhìn về phía hai người với ánh mắt ngưỡng mộ sâu sắc. Nhược Vũ không cần phải phô trương, sự bình tĩnh và trí tuệ của nàng đã thuyết phục được lòng người.

Tần Mộ Phong nhìn ra phía chân trời, nơi bóng tối đang lan tràn, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô biên. Hắn đã suýt mất tất cả, nhưng chính nàng đã cứu hắn. Hắn không còn là Tướng quân đơn độc chiến đấu với sự nghi kị của chính mình, hắn giờ đây đã có một người bạn đồng hành thực thụ.

Nhược Vũ tiến lại gần, dựa vào vai hắn, cảm nhận sự vững chãi của người đàn ông đã cùng mình vượt qua cửa t.ử. Họ đứng đó, giữa những xác người ngổn ngang, giữa những tiếng than khóc của kẻ bại trận và tiếng hoan hô của người thắng cuộc. Sự đối lập giữa sống và c.h.ế.t, giữa chiến thắng và thất bại, tất cả đều nhỏ bé trước sự gắn kết của hai con người này.

Họ đứng đó, như một biểu tượng của sự kiên cường và trí tuệ. Chiến thắng ngày hôm nay không chỉ là kết quả của binh lực, mà là chiến thắng của lòng tin. Họ đã cùng nhau đối mặt với cái c.h.ế.t, và họ đã cùng nhau sống sót.

Tần Mộ Phong đưa tay ôm lấy vai nàng, kéo nàng sát vào lòng mình. Cảm giác ấm áp từ cơ thể đối phương khiến họ quên đi cái lạnh lẽo của t.ử địa. Đây chính là hạnh phúc, một hạnh phúc được tôi luyện qua m.á.u và nước mắt.

Nhược Vũ nhìn lên những vì sao đang dần lộ diện sau làn khói lửa, nàng biết rằng, chặng đường phía trước sẽ vẫn còn nhiều chông gai. Vương gia sẽ không dừng lại, những âm mưu khác vẫn sẽ nảy sinh. Nhưng với người đàn ông này bên cạnh, nàng không còn sợ hãi bất cứ điều gì.

"Chúng ta sẽ thắng," Nhược Vũ khẽ nói.

"Ta tin nàng," Tần Mộ Phong đáp lại, ánh mắt hắn dịu dàng hơn bao giờ hết.

Họ đứng đó, giữa chiến trường, dựa lưng vào nhau, mặc kệ thế giới ngoài kia đang xoay vần, mặc kệ những kẻ thù đang âm mưu trong bóng tối. Đối với họ, giây phút này, sự hiện diện của người kia mới là điều quý giá nhất.

Sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng gió lùa qua vách núi. Và trong sự tĩnh lặng đó, tình yêu của họ lại càng thêm đậm sâu. Đó chính là phần thưởng ngọt ngào nhất sau một cuộc chiến tàn khốc.

Vương gia đã trúng bẫy, kế hoạch đã thành công. Và giờ đây, họ đã có thể nhìn về phía tương lai. Một tương lai không còn sự nghi kỵ, chỉ còn lại sự thấu hiểu và cùng nhau xây dựng một ngày mai tươi sáng.

Họ đứng đó, tựa vào nhau, giữa chiến trường đầy xác người, nhưng trái tim họ lại tràn đầy sự sống. Họ đã chiến thắng cái c.h.ế.t, đã vượt qua thử thách, và đã tìm thấy nhau. Đó chính là sự thật. Và họ, những người chiến thắng, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Không còn nghi ngờ, không còn toan tính. Chỉ còn lại tình yêu. Một tình yêu được xây dựng từ những giây phút cận kề sinh t.ử. Và đó chính là tình yêu đích thực.

Nhược Vũ mỉm cười. Nàng đã làm được, và nàng đã làm rất tốt. Nàng đã chứng minh được giá trị của mình, và nàng đã tìm thấy tình yêu đích thực. Cuộc đời nàng, từ nay về sau, sẽ chỉ còn là những ngày tháng hạnh phúc bên người đàn ông nàng yêu.

Họ đứng đó, dựa lưng vào nhau giữa chiến trường.