Bảy ngày trôi qua rất nhanh. Sáng sớm ngày thứ bảy, ánh bình minh lần nữa phủ xuống Thủy Nguyệt Sơn.
Linh vụ lững lờ trôi giữa các đỉnh núi, tiếng chim hót vang vọng khắp tông môn. Đệ tử ngoại môn đã sớm thức dậy luyện công, nội môn đệ tử cũng bắt đầu vận chuyển linh lực hấp thu thiên địa linh khí.
Chỉ riêng một căn phòng trong khu vực Đan Phòng vẫn im lìm như cũ. Lưu Phong còn đang ngủ. Nếu là ở Trái Đất thì giờ này hắn đã phải dậy chuẩn bị đi học, đi làm, sống theo giờ giấc bị xã hội đè ép tới mức không thở nổi. Nhưng nơi này là thế giới tu tiên, không ai quản hắn ngủ lúc nào, cũng chẳng ai bắt hắn dậy đúng giờ.
Những thứ đời trước không làm được thì hiện tại hắn muốn làm cho bằng hết, ngủ nướng chính là một trong số đó.
Giờ Thìn đã tới mà hắn vẫn ngủ rất ngon.
ẦM!!!
Cánh cửa phòng bị một cước đá tung.
Lưu Phong còn chưa kịp mở mắt thì một chưởng đã đánh thẳng tới mặt. Bản năng sinh tồn lập tức bộc phát. Hắn lăn mạnh sang bên cạnh né đi một cách cực kỳ thuần thục, cả người còn chưa tỉnh ngủ hẳn đã vô thức bật dậy ôm chăn cảnh giác.
Hắn còn tưởng lại có sát thủ tới tìm mình, nhưng vừa mở mắt nhìn thấy thân ảnh váy đỏ quen thuộc đứng trước cửa thì sắc mặt lập tức méo xệch.
Liễu Như Yên đứng đó, tóc dài buông nhẹ sau lưng, thần sắc lạnh nhạt như cũ. Chỉ là lần này không có hỏa lực, cũng không có ý định thiêu hắn thành than đen.
Lưu Phong âm thầm thở phào một hơi. Không có lửa, tốt, cực kỳ tốt, hắn không phải kiểu người thích bị ngược.
"Ngủ tới giờ này?" Liễu Như Yên lạnh lùng mở miệng.
Lưu Phong cố nặn ra nụ cười gượng gạo.
"Chào sư phụ..."
"Ai là sư phụ ngươi?" Liễu Như Yên nhíu mày. "Gọi trưởng lão."
Lưu Phong đổi giọng cực nhanh.
"Chào trưởng lão."
Liễu Như Yên hừ lạnh một tiếng.
"Bảy ngày đã tới, một nén nhang sau tới Đan Phòng gặp ta, ta muốn kiểm tra ngươi."
Nói xong nàng xoay người rời đi, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ để lại cánh cửa mở toang cùng gió lạnh thổi vào phòng. Lưu Phong ngồi trên giường ngẩn người hồi lâu rồi mới ôm đầu ngã ngược trở lại.
"Đời này đúng là chạy không thoát công nghệ sinh học..."
Người vừa đi thì người khác lại tới. Không lâu sau Mạn Thanh bưng nước nóng bước vào phòng. Nàng biết hắn thích ngủ nướng nên chưa bao giờ tới quá sớm, cũng biết hắn vừa bị Liễu Như Yên đánh thức nên lúc tiến vào còn cố nhịn cười.
"Đệ dậy rồi à?"
Lưu Phong liếc nàng một cái.
"Muốn cười thì cười đi."
Mạn Thanh lập tức quay mặt sang chỗ khác, bả vai run run. Nước nóng rất nhanh được đặt xuống bên cạnh. Thật ra người tu tiên từ khi bước vào Luyện Khí cảnh đã không còn quá để ý nóng lạnh. Nước ấm hay nước lạnh đều không khác biệt quá lớn, nhưng những thói quen thuộc về phàm nhân đôi khi lại khiến người ta cảm thấy mình vẫn còn sống như một con người bình thường.
Lưu Phong nhìn làn hơi nóng bốc lên từ chậu nước, ánh mắt vô thức dịu lại vài phần.
"Cảm ơn tỷ."
Mạn Thanh chỉ mỉm cười nhẹ rồi đi chuẩn bị y phục cho hắn.
Sau nửa nén nhang, hai người cùng đi tới Đan Phòng. Dọc đường không ai nói gì quá nhiều. Chỉ có tiếng gió núi thổi qua khe đá cùng mùi dược hương thoang thoảng lan khắp không gian.
Đan Phòng vẫn yên tĩnh như cũ. Liễu Như Yên đang ngồi bên cạnh bàn trà, thần thái thong dong, trước mặt là hai quyển sách nhập môn cùng vài loại linh dược cấp thấp. Không có khách sáo, cũng không có nói chuyện phiếm, nàng trực tiếp khảo nghiệm.
Từ hình dáng dược liệu, dược tính tương sinh tương khắc, cách phân biệt linh thảo theo niên đại cho tới nguyên lý ngưng hỏa luyện đan. Câu hỏi liên tiếp được đưa ra gần như không ngừng nghỉ.
Mạn Thanh đứng bên cạnh càng nghe càng kinh hãi. Những vấn đề này với đệ tử nhập môn căn bản đã vượt mức bình thường. Nhưng điều khiến nàng ngạc nhiên hơn là Lưu Phong trả lời được. Không nhanh không chậm. Không quá nổi bật. Nhưng cực kỳ ổn định.
Hắn biết mười chỉ nói tám, đủ để người khác thấy hắn có thiên phú nhưng sẽ không quá mức kinh thế hãi tục.
Ngày xưa hắn phải giấu giếm vì sợ bị chú ý, còn hiện tại đã là nội môn đệ tử, hắn không cần quá mức cẩn thận nữa, nhưng cũng tuyệt đối không ngu xuẩn tới mức phô bày toàn bộ bản thân.
Liễu Như Yên càng hỏi ánh mắt càng sâu thêm vài phần. Cuối cùng nàng đặt chén trà xuống, chậm rãi mở miệng.
"Vậy theo ngươi... ý nghĩa của Đan Đạo là gì?"
Không gian lập tức yên tĩnh. Một lát sau hắn mới chậm rãi trả lời.
"Đan là vật chết, đạo là sống, người tốt thì đan là cứu người, người xấu thì đan là thuốc độc."
Giọng hắn rất bình thản, giống như chỉ đang nói một quy luật tự nhiên đơn giản. Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Mạn Thanh mở to hai mắt. Trong suy nghĩ của nàng, luyện đan là cứu người, là trị thương, là hành thiện tích đức. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện dùng đan để giết người.
Nhưng Liễu Như Yên thì khác. Ánh mắt nàng khẽ dao động. Dù rất nhanh đã khôi phục bình thường nhưng nội tâm lại nổi lên từng đợt gợn sóng.
Tông môn có chính có tà, ngoài miệng ai cũng nói đạo nghĩa, nhưng thế giới này vốn không có tuyệt đối thiện ác. Đan có thể cứu người cũng có thể giết người, đó là sự thật. Mà Lưu Phong lại nói ra điều đó một cách tự nhiên tới mức giống như cây cỏ ven đường, nhìn đâu cũng thấy nhưng lại là đạo sinh tồn vốn tồn tại trong thiên địa.
Phải có sự chiêm nghiệm, sự sâu lắng của tâm hồn thì mới có thể nói ra nhẹ nhàng như vậy. Người như hắn nhìn qua rất bình thường, nhưng càng tiếp xúc càng khiến người khác cảm thấy sâu không thấy đáy.
Khoảng cách vô hình giữa hai người lúc này dường như được kéo gần lại một chút. Một loại đồng điệu rất nhạt khẽ rung lên nơi đáy lòng Liễu Như Yên. Nhưng đúng lúc ấy, nàng đột nhiên lạnh giọng.
"Ra đây, ngươi còn muốn trốn tới bao giờ?"
Không gian ngoài cửa hơi dao động, một thiếu nữ áo đen chậm rãi bước ra cúi đầu hành lễ.
"Đệ tử vô ý quấy rầy trưởng lão khảo nghiệm, xin phép cáo lui."
Liễu Như Yên thản nhiên nói.
"Về nói với tông chủ, Lưu Phong ta sẽ tự mình đào tạo, ta sẽ biến hắn thành đan sư thiên tài của tông môn."
Khóe môi nàng hơi cong lên, nụ cười đầy vẻ khoái chí. Thiếu nữ áo đen vô thức liếc nhìn Lưu Phong một cái. Đầu trọc, không lông mày, y phục trắng rộng thùng thình, khuôn mặt vẫn còn hơi đen do bị thiêu mấy ngày trước. Nhìn kiểu gì cũng giống một tên ngốc vừa bị kéo từ ngoại môn lên, nhưng không hiểu vì sao nàng lại cảm thấy người này cực kỳ nguy hiểm.
Sau khi thiếu nữ rời đi, Liễu Như Yên tiện tay quăng thêm cho Lưu Phong một túi trữ vật nhỏ cùng một đỉnh đan lô cấp thấp.
"Mang về, từ hôm nay bắt đầu luyện đan. Ba ngày nữa nếu ngay cả ngưng hỏa cũng làm không được thì ta sẽ tự tay dạy ngươi."
Khóe miệng Lưu Phong co giật dữ dội. Hắn thật sự không muốn biết cái gọi là "tự tay dạy" ấy đáng sợ tới mức nào.
Trên đường trở về, hắn ôm đan lô đi bên cạnh Mạn Thanh với vẻ mặt như mất hết hy vọng sống. Mạn Thanh nhịn cười tới mức bả vai run run.
"Đệ thật sự ghét luyện đan vậy sao?"
"Ghét."
"Cực kỳ ghét."
"Ta muốn cầm đao đi đánh nhau, không muốn ngồi nhìn cỏ cây cả ngày."
Mạn Thanh bật cười thành tiếng.
"Người khác muốn vào Đan Phòng còn không được, đệ lại giống như bị ép bán thân."
Lưu Phong nghe xong mặt càng đen hơn.
"Ta vốn là bị ép thật mà..."
Trời dần tối. Sau khi trở về phòng thì Mạn Thanh cũng rời đi tiếp tục công việc thường ngày, căn phòng lần nữa trở nên yên tĩnh.
Lưu Phong ngồi trước đỉnh đan lô cũ màu đen trên bàn, càng nhìn càng thấy đau đầu. Đời trước học công nghệ sinh học năm năm, xuyên không rồi lại phải học luyện đan, đúng là nghiệt duyên khó tránh. Nhưng rất nhanh nụ cười bất đắc dĩ trên mặt hắn dần biến mất.
Trong đầu hắn vô thức hiện lên trận hỗn chiến hôm đó. Một đấu bốn, đao gãy, máu chảy, cảm giác bị áp chế tới mức không thể phản kháng. Nếu hôm đó không liều mạng chống đỡ thì hắn đã thật sự bị đánh phế rồi.
Thế giới này không giống Trái Đất. Nơi này không có sức mạnh thì ngay cả lựa chọn sống thế nào cũng không có.
Lưu Phong im lặng rất lâu, cuối cùng mới khẽ thở dài một hơi, đưa tay vuốt nhẹ mặt ngoài lạnh như băng của đỉnh đan lô.
"Có thể mạnh lên... thì luyện cái gì cũng vậy thôi..."
Một tia linh lực chậm rãi tụ lại nơi đầu ngón tay hắn. Sau đó... Đan hỏa lần đầu tiên trong đời Lưu Phong chậm rãi bùng lên giữa căn phòng yên tĩnh.