Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 19: ĐAN HỎA VÀ KHOẢNG CÁCH



Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã chuyển sang màu vàng cam nhạt, Lưu Phong mới chậm rãi mở mắt. Sau một đêm luyện đan điên cuồng rồi ngủ thiếp đi từ sáng sớm, giờ hắn mới thực sự tỉnh táo trở lại.

Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lúc nào. Trên bàn, cạnh đan lô cũ kỹ, ba bình ngọc nhỏ được xếp ngay ngắn. Lưu Phong ngồi dậy, cầm lấy một bình mở nắp. Mùi dược liệu thanh khiết xộc vào mũi khiến đầu óc hắn tỉnh táo hẳn.

Hắn không biết ai đã để lại, nhưng suy đoán là Liễu Như Yên. Với tu vi Trúc Cơ của nàng, nếu nàng muốn để lại thứ gì mà không muốn hắn biết, hắn căn bản không thể phát hiện ra. Còn nếu là Mạn Thanh, nếu nàng vào, hắn sẽ nghe thấy tiếng bước chân.

Không chần chừ, hắn lần lượt uống hết ba bình. Dược lực lan tỏa, thần thức vốn đã khô cạn từ từ được bồi bổ, đan điền trống rỗng cũng dần hồi phục linh lực. Đầu óc hắn sáng suốt hơn, mệt mỏi tan biến.

Thần thức hắn lúc này gần như đã hồi phục hoàn toàn, linh lực trong đan điền cũng đầy trở lại. Hắn ngồi yên một lúc, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể, rồi mới nhìn về ba viên Tụ Linh Đan nằm trên bàn, lặng người hồi lâu.

Đây là lần đầu tiên hắn chân chính luyện đan thành công. Không nhờ ai giúp, không dựa vận khí, càng không có cơ duyên trời ban. Chỉ là sau vô số lần thất bại, hắn từng chút một tìm ra vấn đề rồi lại từng chút một sửa lại.

Trong đầu hắn dần hiện lên toàn bộ quá trình đêm qua. Từ khống chế linh lực, điều tiết hỏa lực cho tới việc phân chia thần thức để dẫn động dược tính.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn bỗng cảm thấy luyện đan thật ra không khác võ đạo là bao. Người luyện quyền cần ổn định lực đạo, kiếm tu cần chính xác từng phân, còn luyện đan thì yêu cầu linh lực cùng thần thức tinh vi tới cực hạn.

Ý nghĩ nối tiếp ý nghĩ, trong mắt Lưu Phong dần xuất hiện một tia sáng rất lạ.

"Đan đạo... thật ra cũng là võ đạo..."

Hắn lẩm bẩm một câu rồi bật cười. Nếu để người ngoài nghe thấy, chắc chắn sẽ cho rằng hắn luyện đan tới mức tẩu hỏa nhập ma rồi. Nhưng lúc này hắn thật sự cảm nhận được hai con đường ấy đang dần xuất hiện điểm giao nhau.

Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng từ ngoài cửa truyền tới. Mạn Thanh đẩy cửa bước vào, trên tay bưng chậu nước ấm và một bộ y phục sạch sẽ. Vốn nàng đã dọn dẹp phòng từ sáng, giờ đến để đánh thức hắn và giúp hắn rửa mặt thay đồ.

Thấy hắn đã tỉnh, nàng mỉm cười, đặt chậu nước xuống bàn.

"Đệ dậy rồi à? Tỉnh giấc vừa đúng lúc, cũng sắp đến giờ cơm tối rồi."

Lưu Phong ngẩng đầu nhìn nàng, cười khan.

"Đệ còn tưởng mình ngủ tới khuya."

"Ngủ tiếp thì đan phòng không cháy nhưng bụng đệ chắc cháy."

Lưu Phong bật cười, ngồi dậy rửa mặt thay y phục. Mạn Thanh đứng bên cạnh, không nói nhiều, chỉ âm thầm quan sát hắn. Nàng thấy hắn hôm nay khác hơn, tinh thần phấn chấn hơn, đôi mắt sáng hơn.

Quan hệ giữa hai người lúc này đã quen thuộc tới mức không còn khách sáo nữa. Không phải chủ tớ, cũng không hoàn toàn là bằng hữu, giống như hai tỷ đệ nhưng cũng giống như hai người đang tìm hiểu nhau.

Trong lúc hắn thay đồ, Mạn Thanh thuận miệng hỏi vài vấn đề về dung hợp linh dược. Lưu Phong cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp dùng tư duy từ thế giới cũ của hắn giải thích.

"Dung hợp thật ra giống cân bằng thôi. Nếu linh lực quá mạnh thì phản phệ, quá yếu thì không dung hợp được. Hỏa lực cũng giống nhiệt độ, ổn định mới là quan trọng nhất..."

Mạn Thanh nghe tới mơ hồ. Có vài chỗ nàng hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì, nhưng càng nghe lại càng cảm thấy cực kỳ có đạo lý.

Ánh mắt nàng nhìn hắn dần xuất hiện một tia thất thần rất nhẹ. Lần đầu tiên nàng có cảm giác mình không theo kịp hắn nữa, không phải khoảng cách tu vi mà là ánh mắt nhìn thế giới.

Nhưng nàng không buồn, cũng không đố kỵ. Ngược lại, trong lòng còn xuất hiện một cảm giác vui vẻ rất khó diễn tả, vì người đó là hắn.

Ngay lúc này, cửa phòng bỗng "ầm" một tiếng bật mở. Liễu Như Yên bước vào, vẫn bộ y phục đỏ nhạt quen thuộc, vẫn khí chất lạnh lùng như cũ.

Ánh mắt nàng vừa đảo qua căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ba bình ngọc linh dịch đã cạn, rồi dừng lại trên ba viên Tụ Linh Đan nằm trên bàn. Trong thoáng chốc, đáy mắt nàng hiện lên một tia kinh ngạc rất sâu.

Một kẻ chỉ mới tiếp xúc luyện đan chưa bao lâu, hoàn toàn tự học, vậy mà thật sự luyện thành công. Nhưng rất nhanh nét kinh ngạc ấy đã bị nàng ép xuống.

"Miễn cưỡng không quá ngu."

Khóe miệng Lưu Phong khẽ giật giật. Mạn Thanh đứng bên cạnh cố nhịn cười tới mức bả vai run nhẹ.

Liễu Như Yên cũng không nói thêm gì, trực tiếp bước tới cạnh đan lô.

"Tiếp tục luyện."

"Hả?"

"Hả cái gì? Thành công một lần liền tưởng mình là đan sư?"

Lưu Phong bất đắc dĩ ngồi xuống trước đan lô, vừa định vận chuyển linh lực thì một bàn tay trắng nõn đã đặt lên cổ tay hắn.

"Toàn bộ đều sai."

Thanh âm Liễu Như Yên vang lên ngay phía sau. Khoảng cách giữa hai người lúc này cực gần, gần tới mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người nàng.

Một luồng linh lực mềm mại chậm rãi tiến vào kinh mạch hắn rồi trực tiếp điều chỉnh đường vận chuyển hỏa lực.

"Khống hỏa không phải mạnh là được."

"Ổn định mới là quan trọng."

"Linh lực của ngươi quá thô."

Liễu Như Yên hoàn toàn nghiêm túc giảng giải, nhưng Lưu Phong thì đã bắt đầu cứng người.

Dù tâm trí hắn từng là người trưởng thành của thế giới hiện đại, nhưng thân thể này vẫn chỉ là thiếu niên mười lăm tuổi. Khoảng cách gần như vậy khiến thần thức hắn thiếu chút nữa rối loạn.

Đặc biệt là mùi hương trên người nàng, mùi hương ấy thanh lãnh như băng tuyết, khiến hắn dù đang trong trạng thái thiếu niên huyết khí phương cương cũng phải lập tức tỉnh táo lại.

Lưu Phong cắn răng cố giữ bình tĩnh, trong lòng liên tục niệm thanh tâm chú tự chế.

Bình tĩnh... Người ta đang dạy luyện đan... Đừng nghĩ lung tung...

Liễu Như Yên hoàn toàn không phát hiện dị thường của hắn. Toàn bộ tâm trí nàng đều đặt trên đan hỏa cùng linh lực. Đối với nàng lúc này, Lưu Phong chỉ là một khối ngọc thô hiếm thấy, nếu không tự tay mài giũa thì thật sự quá đáng tiếc.

Một canh giờ sau, khi Liễu Như Yên rời đi, Lưu Phong mới thở phào nhẹ nhõm như vừa đánh xong một trận lớn. Mạn Thanh đứng bên cạnh nhìn bộ dạng hắn lúc này rốt cuộc không nhịn được bật cười.

"Đệ sợ trưởng lão vậy sao?"

"Sợ?" Lưu Phong lập tức ngẩng đầu. "Đệ đây là tôn trọng."

Nói xong chính hắn cũng thấy chột dạ.

Buổi tối hôm đó, sau khi ăn uống no nê, Lưu Phong lại ngồi trước đan lô. Hắn cầm một viên phế đan lên nghiền nát rồi cẩn thận quan sát hồi lâu.

Dược tính bên trong tuy hỗn loạn nhưng chưa hoàn toàn biến mất, chỉ là không đạt tiêu chuẩn để tu sĩ hấp thu mà thôi. Ý nghĩ từ thế giới cũ của hắn gần như lập tức xuất hiện: nếu giảm dược tính xuống, nói không chừng yêu thú cấp thấp vẫn dùng được.

Nghĩ tới đây ánh mắt Lưu Phong dần sáng lên.

Đêm hôm đó, hắn lén mang theo một đống phế đan xuống đáy vực. Thấy hắn xuất hiện, Tứ Trảo Bích Hổ cũng lười bước ra khỏi hang, vì nó nghĩ không biết phải chở tên này đi đâu lần nữa.

"Hôm nay cho ngươi thử thức ăn mới."

Lưu Phong nghiền phế đan thành bột rồi trộn với linh dịch ném qua. Tứ Trảo Bích Hổ ngửi thấy mùi quen thuộc mới chịu thò đầu ra, không chút nghi ngờ há miệng nuốt sạch.

Ba hơi sau. Con thằn lằn đột nhiên trợn trắng mắt rồi lăn lộn đầy đất.

"Đệt!"

Lưu Phong giật mình bật dậy.

"Không phải chứ?!"

Hắn vừa định bỏ chạy thì Tứ Trảo Bích Hổ bỗng bật người đứng dậy. Toàn thân nó tỏa ra yêu khí mạnh hơn trước vài phần rồi ngửa đầu gầm lớn đầy sung sướng.

Lưu Phong ngây người vài giây rồi ánh mắt lập tức sáng rực.

"Thật sự dùng được... Con mẹ nó... phát tài rồi..."

Trong khoảnh khắc ấy, hắn như nhìn thấy vô số linh thạch đang tự mình bay tới.

Mà cũng từ khoảnh khắc đó, trong đầu hắn dần xuất hiện một loại cảm ngộ rất mơ hồ. Đan đạo không đối lập võ đạo, ngược lại hai con đường ấy hoàn toàn có thể bổ trợ lẫn nhau. Thần thức càng mạnh thì luyện đan càng ổn định, mà khả năng khống chế linh lực càng tinh vi thì chiến đấu càng đáng sợ.

Đêm xuống rất nhanh. Mạn Thanh đứng ngoài sân nhìn ánh đèn lay động trong phòng hồi lâu rồi khẽ mỉm cười. Nàng biết khoảng cách về đan đạo giữa hai người dường như đang dần lớn lên.