Trong phòng luyện đan cấp thấp của Đan Phòng lúc này chỉ có một đan lô cũ màu đen đặt giữa phòng. Bên cạnh là vài phần linh dược luyện chế Tụ Linh Đan cùng một ngọc giản ghi chép phương pháp luyện đan nhập môn.
Lưu Phong ngồi xếp bằng trước đan lô, ánh mắt nhìn chằm chằm từng dòng chữ trong ngọc giản hồi lâu không nói gì.
Hắn vốn không thích luyện đan, càng không muốn cả đời bị nhốt trong đan phòng nhóm lửa nấu thuốc. Nhưng nếu đã bị ép tới bước này thì hắn cũng không có ý định làm qua loa cho xong chuyện. Tính cách hắn vốn như vậy, hoặc không làm, đã làm thì phải làm tới cùng.
Càng đọc hắn càng phát hiện luyện đan thật ra rất giống những gì hắn từng học ở thế kỷ hai mươi mốt. Chiết xuất, dung hợp, cân bằng, khống chế, mọi thứ đều có điểm tương đồng kỳ dị.
Khác biệt lớn nhất chỉ là một bên dùng điện năng cùng thiết bị hiện đại, còn một bên lại dùng linh lực cưỡng ép dung hợp dược tính. Cũng vì cưỡng ép dung hợp như vậy nên mới xuất hiện hiện tượng bạo lô cùng phản phệ linh khí.
Hắn trầm mặc suy nghĩ rất lâu rồi mới bắt đầu nhóm lửa luyện đan.
Lần đầu tiên luyện chế, linh lực hắn truyền vào quá mạnh. Dược dịch trong lò còn chưa kịp dung hợp đã "ầm" một tiếng nổ tung, khói đen phụt thẳng vào mặt khiến hắn ngồi ngây người hồi lâu.
Lần thứ hai hắn giảm hỏa lực xuống quá thấp. Linh thảo chưa kịp tinh luyện đã hóa thành một bãi nhầy nhụa đen thui dưới đáy lò.
Lần thứ ba hắn hấp tấp ngưng tụ dược dịch quá sớm khiến cả lò đặc quánh như nồi cháo loãng.
Lần thứ tư thần thức không theo kịp biến hóa của dược tính, hai luồng dược lực trực tiếp xung đột làm cả đan lô rung lên bần bật.
Lần thứ năm hắn cưỡng ép linh lực hệ Kim hóa thành hỏa lực. Kết quả ngọn lửa sắc bén như lưỡi dao, vừa tiếp xúc linh dược đã cắt nát toàn bộ nguyên liệu.
Đến lần thứ sáu thì hắn bắt đầu chửi thề.
"Luyện đan cái quái gì vậy trời..."
Một canh giờ sau, trong phòng luyện đan liên tục vang lên những tiếng nổ nhỏ trầm đục. Khi thì khói đen bốc lên nghi ngút, khi thì đan lô rung mạnh như muốn nổ tung.
Có lúc hắn vừa mở nắp lò ra đã thấy một đống tro đen nằm bên trong, có lúc đan dược vừa thành hình lại nứt vỡ ngay trước mắt. Đến lần thứ chín hắn tiêu hao thần thức quá mức, đầu đau như búa bổ, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.
Tới lần thứ mười, Lưu Phong trực tiếp ngồi bệt xuống sàn, tóc tai rối tung, mặt đen như than, ánh mắt nhìn đan lô như nhìn kẻ thù truyền kiếp.
"Võ đạo còn dễ hơn thứ này..."
Hắn thở hổn hển dựa vào tường, trong đầu lại không ngừng hồi tưởng từng bước thất bại. Dược liệu không sai, trình tự không sai, vấn đề duy nhất nằm ở khống chế linh lực cùng hỏa lực.
Hắn không có Hỏa linh căn tinh thuần nên mỗi lần cưỡng ép chuyển hóa linh lực thành hỏa diễm đều tiêu hao cực lớn, hơn nữa dao động cực kỳ không ổn định.
Ý nghĩ nối tiếp ý nghĩ, hắn bỗng nhớ tới Vạn Diệp Phi Kim. Bộ công pháp này vốn dùng thần thức chia nhỏ linh lực thành vô số tia cực mảnh để thao túng phi châm công kích. Nếu có thể dùng nó để chia nhỏ hỏa lực...
Ánh mắt hắn lập tức sáng lên.
Rất nhanh sau đó, một luồng linh lực cực mảnh bắt đầu chảy vào đan lô. Không còn cuồng bạo như trước, cũng không còn lúc mạnh lúc yếu thất thường. Hỏa lực lúc này giống như vô số sợi tơ mảnh chậm rãi đan xen, ổn định tới kỳ dị.
Dược dịch trong lò dần dung hợp, mùi thuốc nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa trong phòng. Tới thời điểm ngưng đan, ngay cả hô hấp hắn cũng vô thức nhẹ đi vài phần.
Nắp lò bật mở.
Ba viên đan dược màu trắng nhạt lăn ra khỏi đan lô. Bên cạnh còn có sáu viên méo mó đầy tạp chất. Hắn không biết hoàn mỹ là chín viên, cũng không ai dạy hắn chuyện đó. Nhưng đối với hắn lúc này, ba viên đan dược kia đã là thành công đầu tiên chân chính kể từ khi bước vào thế giới tu tiên.
Lưu Phong cầm ba viên Tụ Linh Đan nhìn thật lâu, rồi bỗng bật cười. Không phải vì luyện đan thành công. Mà vì lần đầu tiên từ khi xuyên không tới đây, hắn thật sự cảm thấy... mình có thể sống được ở thế giới này.
Sau đó hắn lại tiếp tục luyện đan thêm vài lần nữa, nhưng linh lực rất nhanh cạn kiệt. Tam linh căn của hắn muốn cưỡng ép chuyển hóa thành hỏa lực phải tiêu hao lớn hơn người thường quá nhiều. Đến cuối cùng hắn trực tiếp nằm vật xuống nền đất ngủ thiếp đi, xung quanh là bã dược, phế đan cùng quần áo cháy đen vương vãi khắp nơi.
Sáng sớm hôm sau, Mạn Thanh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào như thường lệ. Nàng vốn biết Lưu Phong thích ngủ nướng nên chưa bao giờ tới quá sớm. Nhưng vừa bước vào phòng nàng đã ngây người.
Khắp nơi đều là dấu vết luyện đan suốt đêm. Nàng không đánh thức hắn mà lặng lẽ cúi xuống dọn dẹp đống hỗn độn dưới đất. Đến khi mở chiếc hộp gỗ nhỏ bên cạnh đan lô ra, đôi mắt nàng lập tức mở lớn.
Ba viên Tụ Linh Đan hạ phẩm nằm yên lặng bên trong.
Mạn Thanh đứng lặng hồi lâu. Trình độ này... đã ngang nàng. Mà nàng có Hỏa linh căn, được chỉ dạy luyện đan bài bản, còn hắn chỉ mới tiếp xúc đan đạo chưa bao lâu.
Nhưng nàng không đố kỵ. Cũng không ghen ghét. Chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến tận xương tủy. Ánh mắt nàng nhìn khuôn mặt lấm lem tro bụi của hắn thật lâu, nhìn quầng mắt mệt mỏi cùng dấu vết thức trắng đêm luyện đan, trong lòng không hiểu sao lại mềm xuống.
Nàng biết... Hắn đã thật sự cố gắng.
Mạn Thanh nhẹ nhàng cúi người, khẽ hôn lên gương mặt còn lem tro của hắn một cái rồi đỏ mặt đứng dậy, lặng lẽ đóng cửa rời đi.
Sau khi nàng rời khỏi không lâu, Lưu Phong mới chậm rãi mở mắt. Thật ra hắn đã tỉnh từ trước. Với thần thức hiện tại, động tĩnh nhỏ như vậy làm sao giấu được hắn.
Hắn nhìn cánh cửa khép hờ hồi lâu rồi bất đắc dĩ bật cười. Với tư duy của người hiện đại, hắn biết Mạn Thanh có tình cảm với mình, mà hắn đối với nàng cũng có rung động rất nhẹ. Nhưng hắn mới mười lăm tuổi, bản thân còn chưa sống yên ổn ở thế giới này, hắn không muốn hứa hẹn điều gì quá sớm.
Không đồng ý. Cũng không từ chối. Tình cảm đôi khi chính là như vậy.
Nghĩ tới đây hắn lại nhắm mắt tiếp tục ngủ, dư âm nụ hôn nhẹ nhàng kia dần len vào giấc mộng.
Mà hắn không biết rằng, lúc Mạn Thanh vừa bước vào phòng thì ngoài sân đã có một người khác đứng đó từ lâu. Liễu Như Yên im lặng đứng dưới mái hiên, ánh mắt nhìn căn phòng đóng kín, trong lòng hiếm hoi xuất hiện vài phần phức tạp.
Đêm qua nàng luyện đan thất bại. Một viên phế đan. Chỉ vì phân tâm. Cho tới lúc ấy nàng mới nhận ra mình quá nóng vội. Ý nghĩ muốn đào tạo thiên tài đã vô thức che lấp cả Đan Đạo, giống như ép một cây non còn chưa kịp trưởng thành phải lập tức kết trái.
Khi thấy Mạn Thanh đỏ mặt bước ra, Liễu Như Yên chỉ khẽ lắc đầu.
"Thiếu nữ mới lớn..."
Nàng cũng không để tâm quá nhiều mà đặt mấy bình linh dịch hồi phục thần thức trên bàn rồi xoay người rời đi.
Không lâu sau, trong Đan Phòng lại xuất hiện thêm một bóng người khác. Một mùi hương thanh lãnh thoảng qua, linh lực hệ Thủy dao động cực nhẹ. Thẩm Thụy Vân chậm rãi bước vào, tự nhiên ngồi xuống đối diện Liễu Như Yên như đã quá quen thuộc nơi này.
Hai người vốn quen biết từ nhỏ. Một người là nữ nhi tông chủ đời trước. Một người là hậu nhân trưởng lão đời trước. Từ bé đã cùng lớn lên trong tông môn nên ngoài mặt tuy hòa hợp nhưng thực chất luôn âm thầm so kè nhau.
Sau vài câu chuyện phiếm, Thẩm Thụy Vân chậm rãi đặt chén trà xuống.
"Ba tháng sau bí cảnh mở ra."
Liễu Như Yên khẽ nhíu mày.
"Ta biết."
"Ta muốn hắn đạt tới Luyện Khí tầng năm."
Liễu Như Yên ngẩng đầu nhìn nàng.
"Muội muốn giữ hắn trong đan phòng có vấn đề gì sao?"
Thẩm Thụy Vân khẽ cười.
"Một kẻ có thể lấy Luyện Khí tầng hai chống bốn thiên kiêu mà không sụp đạo tâm, muội định để hắn cả ngày nhóm lửa luyện đan?"
Liễu Như Yên bình thản đáp lại.
"Một kẻ chỉ đọc vài ngày đã hiểu dược lý tới mức đó, tỷ lại muốn hắn cầm đao đi liều mạng?"
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh. Không ai nổi giận. Không ai sai. Chỉ là hai người đứng trên hai con đường khác nhau.
Thẩm Thụy Vân nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế, ánh mắt thoáng hiện vài phần thưởng thức.
"Nhiều năm như vậy, những kẻ thiên tài ta gặp không ít."
"Khoe khoang có, nịnh nọt có, tự cho mình bất phàm cũng có."
"Nhưng hắn khác. Hắn biết giấu. Biết nhẫn. Biết nhìn cơ hội."
"Ý chí sinh tồn cùng phản kháng cực mạnh."
"Nếu như vậy còn không phải hạt giống cường giả... thì ai mới là?"
Liễu Như Yên trầm mặc vài hơi rồi chậm rãi nói.
"Thiên tài võ đạo rất nhiều. Nhưng người thật sự hiểu Đan Đạo... quá ít."
Nàng nhớ lại câu nói hôm đó của Lưu Phong. Đan là vật chết. Đạo là sống. Người tốt thì đan là cứu người. Người xấu thì đan là thuốc độc. Một câu nói ấy, đối với người ngoài có thể chỉ là lời bình thường. Nhưng đối với nàng, đó lại là một loại đồng điệu rất khó diễn tả.
Cuối cùng Thẩm Thụy Vân khẽ thở dài.
"Thôi vậy. Luyện đan cũng được. Nhưng ba tháng sau hắn nhất định phải vào bí cảnh."
Liễu Như Yên gật đầu.
"Ta không cản."
Hai người rất nhanh đạt thành thỏa thuận kỳ quái. Trong khi đó... Nhân vật chính khiến hai vị đại nhân vật đau đầu tới mức tranh luận cả buổi lúc này vẫn còn đang nằm ngủ ngon lành giữa đống phế đan cùng tro bụi đen thui.