Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 21: LẦN ĐẦU XUỐNG NÚI



Sáng sớm hôm ấy, từng tầng mây trắng lững lờ trôi ngang Thủy Nguyệt Sơn, linh khí mỏng như sương phủ quanh các đỉnh núi cao vút. Trước đại điện Đan Phòng lúc này đậu một cỗ xa giá đỏ sẫm dài hơn một trượng, toàn thân khắc đầy hỏa văn cổ xưa. Bánh xe lơ lửng cách mặt đất vài tấc, từng tia nhiệt khí nhàn nhạt lan ra khiến không khí quanh đó hơi vặn vẹo.

Phía trước cỗ xe là hai đầu Xích Diễm Linh Lộc thân phủ lân phiến đỏ thẫm, mỗi lần hô hấp đều phun ra từng luồng bạch khí nóng rực. Bốn vó của chúng đạp nhẹ trên mặt đất, để lại những vết cháy mờ nhạt.

Lưu Phong đứng dưới bậc thềm nhìn cỗ linh xa trước mặt, âm thầm líu lưỡi. Hắn từng thấy xe sang, biệt thự, máy bay riêng ở Trái Đất, nhưng so với một cỗ linh xa biết bay thì tất cả đều chẳng là gì. Đây không chỉ là tiền bạc, mà là địa vị, là thực lực, là thân phận của một luyện đan sư cao cấp trong thế giới tu tiên.

Liễu Như Yên vẫn như thường lệ, một thân hồng y như lửa, mái tóc dài buộc hờ phía sau. Vừa bước lên xe, nàng đã lạnh nhạt liếc hắn một cái.

"Còn đứng đó làm gì?"

Lưu Phong lập tức hoàn hồn, ho nhẹ một tiếng rồi nhanh chóng leo lên. Mạn Thanh theo sát phía sau, khóe môi cong nhẹ mang theo ý cười dịu dàng.

Ngay khi ba người ngồi ổn định, Xích Diễm Linh Lộc khẽ hí dài, linh xa lập tức lao vút lên không trung, để lại phía sau một dải hỏa quang đỏ rực kéo dài giữa tầng mây trắng xóa.

Đây là lần đầu tiên Lưu Phong chân chính rời khỏi tông môn kể từ khi nhập môn. Nghĩ kỹ lại, từ trước tới nay hắn chỉ quanh quẩn với công việc canh gác cùng mấy việc tạp dịch vặt. Nhờ vào thân phận nội môn đệ tử lần này, hắn mới may mắn có cơ hội ra ngoài. Nghĩ tới đây, hắn không nhịn được bật cười. Gió núi lướt qua mặt, mang theo mùi cỏ cây cùng linh khí mát lạnh. Từng dãy núi nối tiếp nhau kéo dài vô tận dưới chân, thỉnh thoảng lại có linh thú phi hành lướt qua tầng mây.

Cảm giác tự do ấy khiến hắn nhất thời có chút thất thần. Ở Trái Đất hắn từng ngồi máy bay không biết bao nhiêu lần, nhưng cảm giác bị nhốt trong một khối sắt hoàn toàn không thể so với việc chân chính bay giữa trời đất như lúc này.

Mạn Thanh ngồi bên cạnh nghiêng đầu hỏi nhẹ.

"Lần đầu xuống núi?"

Lưu Phong gật đầu.

"Từ lúc nhập môn tới nay, ngoài công việc canh gác và tạp dịch, nhờ vào thân phận nội môn đệ tử mới có được may mắn ra ngoài thế này."

Mạn Thanh bật cười khúc khích. Liễu Như Yên phía trước chỉ khẽ hừ lạnh.

"Biết mình vô dụng là tốt."

Lưu Phong lập tức ngoan ngoãn im miệng. Hắn không dại gì cãi nhau với nữ nhân này trên xe của nàng, huống hồ đánh cũng đánh không lại.

Một đường phi hành hơn nửa ngày, phía chân trời cuối cùng cũng xuất hiện một tòa thành cực lớn nằm giữa đồng bằng mênh mông. Đó là Thành An Long. Tường thành cao hàng chục trượng, phía trên khắc đầy trận văn phòng ngự, từng đạo linh quang mờ nhạt lưu chuyển không ngừng như dòng nước.

Tu sĩ ngự kiếm, linh thú phi hành, thương đội vận chuyển linh tài ra vào liên tục, tiếng người huyên náo vang vọng khắp nơi. Hoàn toàn khác với vẻ thanh lãnh của tông môn. Lưu Phong nhìn tới hơi thất thần.

Nếu Thủy Nguyệt Đao Tông giống một nơi tu luyện tránh xa hồng trần, thì nơi này mới thật sự là thế giới tu tiên mà hắn tưởng tượng.

Linh xa hạ xuống không lâu, Mạn Thanh đã nhẹ giọng xin phép Liễu Như Yên trở về gia tộc họ Thiệu trước. Liễu Như Yên gật đầu đồng ý rồi tiện tay chỉ luôn vào Lưu Phong.

"Ngươi đi theo."

Lưu Phong ngẩn người.

"Ta cũng đi?"

"Ngươi tưởng bổn tọa dẫn ngươi xuống núi để đi dạo?"

Hắn lập tức ngoan ngoãn im lặng.

Đi thêm khoảng một khắc, một tòa phủ đệ cực lớn dần hiện ra trước mắt. Cổng lớn cao gần ba trượng, phía trên treo bảng hiệu "Thiệu Gia" bằng linh mộc đen nhánh; hai bên đặt hai đầu linh thú bằng ngọc đen trông cực kỳ uy nghiêm. Ngoài cửa còn có hộ vệ tuần tra, khí tức từng người đều mạnh hơn ngoại môn đệ tử rất nhiều.

Lưu Phong hơi híp mắt. Đây không giống một ngôi nhà, mà giống một thế lực độc lập hơn.

Vừa bước vào bên trong, cảm giác đầu tiên của hắn chính là quy củ. Người hầu, hộ vệ, đệ tử, trưởng bối, tất cả đều phân chia cực kỳ rõ ràng. Có khu luyện võ, có dược điền, có linh thú viên. Thậm chí hắn còn thấy vài đứa trẻ mới bảy tám tuổi đã bắt đầu ngồi thổ nạp dưới sự chỉ dạy của trưởng bối.

Lưu Phong âm thầm cảm thán. Ở Trái Đất, gia đình chỉ là cha mẹ anh em sống cùng nhau. Còn gia tộc tu tiên lại giống một sinh vật khổng lồ sống bằng huyết mạch, lợi ích cùng truyền thừa. Một đứa trẻ sinh ra đã có công pháp, tài nguyên, trưởng bối chống lưng. Còn tán tu thì sống chết tự lo, chết ngoài đường có khi cũng chẳng ai biết tên.

Tu tiên giới này... đầu thai thật sự cũng là thực lực.

Không lâu sau, Gia chủ Thiệu Bá Thiên cùng Thiệu phu nhân đã tự mình ra đón. Khi nhìn thấy Mạn Thanh, ánh mắt hai người lập tức mềm xuống rất nhiều, đặc biệt là Thiệu phu nhân. Bà nhìn nàng hồi lâu rồi khẽ thở dài.

"Càng nhìn càng giống Hoa nhi..."

Mạn Thanh hơi cúi đầu, ánh mắt thoáng rung động. Nàng hiểu cảm giác ấy: Thiệu Hoa đã chết, mà nàng lại mang quá nhiều bóng dáng của người ấy, từ khí chất dịu dàng cho tới ánh mắt mỗi khi cười.

Không khí hơi trầm xuống một chút, may mà rất nhanh sau đó Thiệu Bá Thiên đã chuyển chủ đề sang Lưu Phong. Sau khi biết hắn là người cứu Mạn Thanh cùng thay Thiệu Hoa báo thù, thái độ của hai người lập tức trở nên cực kỳ khách khí. Thiệu Bá Thiên thậm chí còn chủ động chắp tay cảm tạ khiến Lưu Phong hơi mất tự nhiên.

Dù sao trước mặt hắn lúc này là một vị Trúc Cơ Sờ Kỳ chân chính, loại tồn tại chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền chết hắn hiện tại.

Trong lúc trò chuyện, vài thanh niên trẻ tuổi trong tộc cũng lần lượt xuất hiện. Người nào người nấy khí độ đều không tệ, vừa nhìn đã biết được nuôi dạy rất tốt. Nhưng sau khi nhìn thấy Mạn Thanh, ánh mắt vài người lập tức sáng lên. Có người chủ động bắt chuyện, có kẻ mời nàng tham quan nội viện, thậm chí còn có tên cố ý bộc lộ tu vi để khoe khoang.

Lưu Phong ngồi bên cạnh yên lặng uống trà, hoàn toàn không chen miệng vào. Hắn không ghen, cũng chẳng khó chịu, bởi vì hắn biết rất rõ: đám người trước mặt xuất thân tốt hơn hắn, tu vi cao hơn hắn, hiểu thế giới này hơn hắn rất nhiều. Hiện tại hắn thật sự quá yếu.

Nhưng rất nhanh, đám người kia dần phát hiện một chuyện kỳ quái. Mạn Thanh tuy vẫn lịch sự đáp lời, nhưng ánh mắt nàng gần như luôn vô thức nhìn sang Lưu Phong trước, giống như theo bản năng vậy.

Còn Lưu Phong thì hoàn toàn không để ý. Hắn lúc này đang âm thầm tính toán trong đầu xem một bàn linh thiện trước mặt nếu đổi thành tiền ở Trái Đất thì chắc phải đủ mua vài căn hộ loại tốt.

Tu tiên... đúng là đốt linh thạch như nước.

P/s: Tác Giả rất vui khi truyện được các bạn thưởng thức và tương tác. Tác giả ngày nào cũng vào xem bình luận của các bạn và cảm thấy xứng đáng với thời gian bỏ ra để viết truyện. có những ngày ý tưởng dồi dào thì 1,2 chương là bình thường, nhưng có những ngày bí ý tưởng, cảm xúc không tốt thì 1 ngày chưa được 1 chương, viết ra rồi lại xoá, viết rồi lại xoá. đọc sao cũng thấy lỗi, cũng thấy tầm thường. 2 tháng liên tục tác giả viết được gần 60 chương nhưng chỉ gần 15 ngày là đã đăng gần 30 chương, Haiz với tốc độ 2 chương/ngày thì truyện sẽ dí tác giả chạy xúc quần.

Viết xong mới thấy các tác giả khác ở trang truyện này tốc độ viết, ý tưởng thật kinh khủng. Đặc biệt là Akay Hậu với bộ truyện đầu tay hơn 3,000 chương.

Trong 3 ngày tới Tác Giả phải bế quan tu luyện để chuẩn bị cho 1 bước đột phá nên mình sẽ đăng truyện hẹn giờ trước và không vào máy để phản hồi với các bạn được. mong các bạn thông cảm.