Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 20: GIÓ TRƯỚC KỲ MỞ DI TÍCH



Sau khi Tông chủ cùng Nhị trưởng lão ngầm đạt thành một loại cân bằng kỳ quái về con đường tương lai của Lưu Phong, toàn bộ cuộc sống của hắn cũng bắt đầu trở nên bận rộn hơn rất nhiều.

Liễu Như Yên hiển nhiên là người chiếm tiên cơ, nhất cự ly nhì tốc độ, mỗi ngày đều trực tiếp kéo hắn vào đan phòng chỉ dạy luyện đan, hoàn toàn không cho hắn có cơ hội chạy loạn.

Về phần Tông chủ, thân phận nàng quá cao, không thể giống Nhị trưởng lão ngày ngày đứng bên cạnh chỉ dạy một tên đệ tử nội môn mới nhập môn chưa bao lâu. Nhưng điều đó không có nghĩa nàng không có biện pháp của riêng mình.

Ba ngày sau, một thông báo chấn động toàn bộ tông môn được trực tiếp dán lên quảng trường nội môn.

Ba tháng sau, di tích tông môn mở cửa.

Điều kiện tiến vào: Luyện Khí từ tầng năm đến tầng chín, tuổi không vượt quá năm mươi.

Trong di tích tồn tại linh dược, yêu thú, truyền thừa, cơ duyên cùng vô số kỳ ngộ chưa từng bị khai phá.

Người tham gia sau khi ra ngoài phải nộp bảy phần tài nguyên thu hoạch cho tông môn, được phép giữ lại ba phần. Riêng truyền thừa cùng cơ duyên cá nhân thì tông môn tuyệt đối không cưỡng ép thu hồi.

Trong di tích cho phép tranh đoạt nhưng nghiêm cấm giết hại đồng môn. Mỗi người tiến vào đều sẽ được phát một lệnh bài kiêm túi trữ vật, nếu gặp nguy hiểm có thể bóp nát lệnh bài để truyền tống ra ngoài.

Thông báo vừa xuất hiện liền khiến toàn bộ nội môn triệt để sôi trào. Các đệ tử tụ thành từng nhóm nhỏ nghị luận không ngừng.

Có người thấp giọng kể lại: "Ba năm trước có một vị sư huynh tìm được truyền thừa kiếm tu, sau khi trở về chiến lực tăng mạnh."

Lại có kẻ thần thần bí bí nói: "Nghe nói lần trước có người vừa tiến vào chưa đầy nửa ngày đã bị yêu thú nuốt sống, tới cả lệnh bài cũng không kịp bóp nát."

"Cũng có người từ trong đó đi ra liền trực tiếp đột phá cảnh giới."

"Ta còn nghe sâu nhất trong di tích có một động phủ thời thượng cổ, bên trong rất có thể còn lưu lại truyền thừa Trúc Cơ."

Tin đồn thật giả lẫn lộn, nhưng càng như vậy lại càng khiến đám đệ tử nóng máu. Ngay cả ngoại môn cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.

Trong lúc toàn bộ tông môn vì di tích mà nhiệt huyết sục sôi, Lưu Phong vẫn đang ngoan ngoãn ngồi trong đan phòng phân loại dược liệu. Tin tức này cuối cùng vẫn do Mạn Thanh mang tới cho hắn.

"Đệ có muốn đi không?" Nàng nhẹ giọng hỏi.

Lưu Phong ngẩng đầu nhìn nàng một chút rồi lắc đầu cực kỳ dứt khoát.

"Đệ mới Luyện Khí tầng ba. Nói khó nghe chút thì vào đó khác gì tự đem mình làm thức ăn cho yêu thú."

Mạn Thanh nghe vậy không nhịn được bật cười, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đối với nàng, cơ duyên lớn nhất chưa bao giờ là di tích hay truyền thừa gì cả, mà chính là người đang ngồi trước mặt nàng lúc này.

Nàng từng nghe rất nhiều chuyện về di tích tông môn, mỗi lần mở ra đều có đệ tử mất mạng. Có người ra ngoài thì tàn phế, cũng có người từ đó trở về rồi triệt để biến mất khỏi thế giới này. Không đi... thật ra cũng rất tốt.

Trong khi đó, Tông chủ hiển nhiên cũng đã nhận được tin tức từ mạng lưới của mình rằng Lưu Phong hoàn toàn không có hứng thú với di tích. Nàng rất nhanh liền hiểu được suy nghĩ của hắn.

Người này nhìn qua vô sỉ lười biếng, nhưng thật ra lại tỉnh táo đến đáng sợ. Bảo vật rất tốt. Cơ duyên cũng rất hấp dẫn. Nhưng chết rồi thì có được gì cũng vô dụng.

Vì vậy chưa đầy nửa ngày sau, một thông báo thứ hai lại được đưa ra.

Đệ tử nào trong di tích đạt thành tích từ hạng một đến hạng ba sẽ có tư cách được các trưởng lão trận pháp đường tự mình truyền dạy trận văn.

Quả nhiên, tin tức này vừa xuất hiện liền trực tiếp đánh trúng điểm yếu lớn nhất của Lưu Phong. Trận pháp. Thứ mà hắn chưa từng được tiếp xúc ở Trái Đất. Ánh mắt hắn lập tức sáng hơn lúc nhìn đan phương không biết bao nhiêu lần.

Trong đầu hắn vô thức hiện lên đủ loại hình ảnh: truyền tống trận, khốn sát trận, huyễn trận, phòng ngự trận... Đó mới là "tu tiên" trong tưởng tượng của hắn.

Nghĩ tới đây, Lưu Phong lại vô thức rụt cổ một chút. Ký ức về ngọn hỏa lực quen thuộc của Nhị trưởng lão lập tức hiện về khiến da đầu hắn hơi tê nhẹ. Nếu để Liễu trưởng lão biết hắn thích trận pháp hơn luyện đan... Hắn cảm thấy cuộc đời mình có lẽ sẽ lại xuất hiện thêm vài mùi khét mới.

Ba tháng tăng hai tầng cảnh giới. Nghĩ thế nào cũng thấy khó. Đan dược hắn hiện tại không thiếu, thật sự cần thì hoàn toàn có thể mở miệng với Nhị trưởng lão. Nhưng hắn lại không muốn cưỡng ép dùng đan dược tăng tu vi quá nhanh làm ảnh hưởng căn cơ.

Vì vậy sau một hồi suy nghĩ, hắn quyết định trước tiên cứ tiếp tục ổn định cuộc sống hiện tại. Ban ngày luyện đan. Ban đêm luyện công. Sáng bị Liễu Như Yên quát. Chiều bị Mạn Thanh kéo đi ăn cơm. Tối lại lén xuống vực cho "xe ôm" ăn phế đan.

Cuộc sống trôi qua bình yên đến mức hắn gần như quên mất mình đang ở thế giới tu tiên.

Sau vài lần ăn phế đan tái chế, con Tứ Trảo Bích Hổ kia cũng triệt để nghiện mùi vị đan dược. Ban đầu nó chỉ nằm dưới vực chờ đợi, nhưng dần dần lá gan cũng lớn hơn, trực tiếp bò lên gần vách núi ngoại môn nằm phơi nắng.

Sự xuất hiện của một đầu yêu thú cấp một khiến các đệ tử ngoại môn ban đầu sợ hãi tới mức náo loạn cả lên. Nhưng về sau phát hiện nó ngoại trừ nằm phơi nắng thì chẳng làm gì cả, thậm chí còn lười mở mắt nhìn người khác, mọi người cũng dần quen thuộc.

Có vài đệ tử còn thử ném thử thịt khô xuống. Con bích hổ chỉ ngửi một cái rồi quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục nằm chờ Lưu Phong mang phế đan tới. Cảnh tượng đó khiến không ít người nhìn tới trợn mắt.

Luyện đan mãi cũng chán. Vài ngày sau Lưu Phong trực tiếp cưỡi "xe ôm" xuống vực tìm linh dược. Trước đây hắn xuống vực toàn để chạy trốn nên chưa từng có thời gian tìm hiểu kỹ càng. Hiện tại có một đầu yêu thú bản địa dẫn đường, hắn tự nhiên ôm mộng phát tài.

Đáng tiếc linh dược không phải rau dại ven đường. Loay hoay cả buổi sáng, ngoại trừ vài cây dược thảo bình thường cùng dấu vết yêu thú, hắn chẳng tìm được thứ gì đáng giá. Cuối cùng hắn chỉ có thể chui trở lại động phủ dưới vực tiếp tục luyện công.

Nhìn túi trữ vật của Mạnh Hùng đặt bên cạnh, hắn không khỏi thở dài. Hai vạn linh thạch hạ phẩm. Một viên yêu đan cấp một. Vài tấm phù chú. Tám cây độc châm. Tài sản của hắn thật ra không hề ít, nhưng với tu vi hiện tại, rất nhiều thứ hắn căn bản dùng không nổi.

Người khác có linh thạch liền hận không thể mua sạch mọi thứ, còn hắn thì khác. Thứ không cần thiết, nhìn nhiều hắn còn thấy mệt.

Sau khi đình chỉ tu luyện, hắn lại đi tới trước hai ngôi mộ nhỏ trong góc động phủ, lẳng lặng khấn vài câu.

"Thiệu Hoa tỷ... thù của tỷ đệ đã báo rồi."

"Bí tịch của tỷ đệ cũng đã luyện thành."

"Mạn Thanh hiện giờ đã trở thành nghĩa nữ của gia tộc họ Thiệu."

"Nếu sau này có cơ hội, ta sẽ đem kỹ năng bí tích Vạn Diệp Phi Kim dạy lại cho nàng xem như quà tỷ lưu lại."

Thanh âm hắn rất nhẹ. Nhẹ giống như chỉ đang nói chuyện với người quen cũ.

Ba ngày sau, Thành An Long sẽ mở ra một lần đấu giá hội lớn. Các tông môn quanh vùng đều nhận được thiệp mời tham gia, mỗi vị tông chủ hoặc trưởng lão đều có thể mang theo hai đệ tử đồng hành để mở rộng tầm mắt.

Sau khi nhận được tin, Mạn Thanh gần như không cần suy nghĩ đã lập tức đồng ý đi theo Liễu Như Yên. Đó cũng là nơi gia tộc họ Thiệu sinh sống, nàng muốn nhân cơ hội này tới bái phỏng cha mẹ Thiệu Hoa, đồng thời chính thức ra mắt với tư cách nghĩa nữ của gia tộc.

Ngày hôm sau nàng liền chạy tới đan phòng tìm Lưu Phong. Sau vài câu trò chuyện bình thường, nàng mới nhẹ giọng hỏi:

"Đệ có muốn đi xem đấu giá hội không?"

Lưu Phong hơi trầm ngâm. Luyện đan mãi cũng chán. Luyện công mãi cũng mệt. Huống hồ từ lúc xuyên không tới giờ, hắn còn chưa từng chân chính xuống núi lần nào. Chỉ từng... té núi.

Nghĩ tới đây hắn liền bật cười gật đầu: "Đi."

Mạn Thanh nghe vậy, khóe môi lập tức cong lên thành một nụ cười rất nhẹ, ánh mắt cũng sáng hơn vài phần. Đối với nàng, đây giống như lần đầu tiên được cùng hắn ra ngoài vậy.

Còn Lưu Phong thì chỉ chống cằm nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trong lòng âm thầm nghĩ: "Coi như... lần đầu hẹn hò đi."