Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 22: ĐẠI HỘI ĐẤU GIÁ



Thiệu gia dù chỉ là một gia tộc tu tiên phụ thuộc quanh vùng Thủy Nguyệt Sơn, nhưng nội tình hiển nhiên vượt xa tưởng tượng của Lưu Phong. Chỉ riêng linh thiện buổi tối hôm ấy đã khiến hắn mở rộng tầm mắt: linh mễ tỏa hương thơm nhàn nhạt, thịt yêu thú sau khi nấu chín vẫn còn lưu động linh khí, ngay cả rượu cũng mang theo một tia nhiệt lưu ấm nóng chạy dọc kinh mạch sau khi uống xuống.

Đám hậu bối Thiệu gia ngồi quanh bàn thỉnh thoảng lại len lén nhìn sang hắn, trong ánh mắt phần nhiều là tò mò. Một thiếu niên Luyện Khí tầng ba được Nhị trưởng lão tự mình dẫn xuống núi, lại còn cùng Mạn Thanh có quan hệ thân thiết như vậy, muốn không khiến người khác để ý cũng khó.

Mà Mạn Thanh từ đầu tới cuối vẫn ngồi cạnh hắn như thường lệ, dịu dàng gắp thức ăn, thỉnh thoảng còn nhỏ giọng giải thích vài thứ hắn chưa hiểu. Nàng càng tự nhiên bao nhiêu thì mấy tên hậu bối Thiệu gia càng khó chịu bấy nhiêu, đặc biệt là tên thanh niên mặc lam y ngồi phía đối diện. Từ lúc bắt đầu tới giờ, ánh mắt hắn gần như chưa từng rời khỏi Mạn Thanh, nhưng nàng lại chưa từng chủ động nhìn hắn lấy một lần.

Lưu Phong nhìn một hồi cũng hiểu đại khái tình huống, trong lòng âm thầm cảm thán: quả nhiên mặc kệ thế giới nào, chuyện tranh giành tình cảm cũng chẳng khác nhau bao nhiêu. Chỉ là người ở đây động một chút là có thể rút kiếm chém người nên nguy hiểm hơn địa cầu rất nhiều.

Sau bữa tối, Thiệu gia chủ còn cố ý giữ Liễu Như Yên lại đàm đạo, thái độ khách khí tới mức gần như cung kính. Lưu Phong ngồi bên cạnh nghe hồi lâu mới dần hiểu ra vị thế của luyện đan sư trong thế giới này rốt cuộc cao tới mức nào.

Một Trúc Cơ thông thường chưa đáng sợ. Nhưng một vị Trúc Cơ luyện đan sư thì khác. Phía sau họ là vô số nhân mạch, giao tình cùng lợi ích dây dưa chằng chịt.

Đêm đó, hắn được sắp xếp nghỉ tại một tiểu viện riêng bên trong Thiệu gia. Nằm trên giường gỗ linh mộc mềm mại, Lưu Phong nhìn lên trần nhà hồi lâu vẫn chưa thể chợp mắt. Từ lúc xuyên không tới nay, hắn gần như chưa từng có thời gian thật sự tĩnh lặng. Ngoại môn, truy sát, rơi vực, dưỡng thương, luyện đan... mọi chuyện nối tiếp nhau ép hắn phải liên tục thích nghi để sống sót.

Phải mãi đến tận hôm nay, khi chân chính bước ra ngoài, hắn mới nhận ra thế giới này rộng lớn hơn tưởng tượng của mình rất nhiều. Thủy Nguyệt Đao Tông chỉ là một góc nhỏ, ngoài kia còn có gia tộc, thương hội, bí cảnh, đấu giá hội, vô số cường giả cùng thiên tài mà hiện tại hắn thậm chí còn chưa đủ tư cách tiếp xúc.

Mà hắn, hiện tại chỉ mới Luyện Khí tầng ba. Nghĩ tới đây, hắn không khỏi bật cười tự giễu: Ở địa cầu tuổi mười lăm còn là học sinh cấp ba, vậy mà ở nơi này đã bắt đầu bước lên con đường tranh đoạt sinh tử.

Sáng hôm sau, toàn bộ Thành An Long bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Từng cỗ linh xa nối tiếp nhau xuất hiện trên bầu trời, các tu sĩ mặc phục sức khác nhau liên tục tiến vào trung tâm thành trì. Đại hội đấu giá ba năm một lần của Thiên Bảo Các hiển nhiên là một sự kiện cực lớn quanh vùng này.

Lưu Phong theo Liễu Như Yên cùng Mạn Thanh rời khỏi Thiệu gia từ sớm. Hôm nay Liễu Như Yên hiếm thấy không mặc hồng y mà đổi sang một bộ cung trang đỏ sẫm thêu kim văn phượng hỏa, khí chất vừa cao quý vừa sắc bén. Dọc đường đi không ít người chủ động chào hỏi nàng, có người gọi "Liễu trưởng lão", có kẻ gọi "Liễu đan sư", thái độ ai nấy đều cực kỳ khách khí. Lưu Phong yên lặng đi phía sau, trong lòng càng hiểu rõ hơn địa vị của nữ nhân này.

Rất nhanh, ba người đã tới trước một tòa kiến trúc khổng lồ nằm giữa trung tâm Thành An Long: Thiên Bảo Các. Toàn bộ lầu các cao chín tầng, được xây bằng linh mộc đen nhạt, từng góc mái treo linh đăng lưu chuyển ánh sáng nhu hòa. Trước cửa ra vào, hai đầu linh thú bằng bạch ngọc lớn gần bằng người thật đang đứng trấn giữ; dao động linh áp mơ hồ phát ra từ trên thân chúng khiến Lưu Phong âm thầm giật mình, tự nhủ chỉ riêng hai pho tượng này thôi cũng đủ bóp chết hắn hiện tại.

Liễu Như Yên: "Đừng nhìn lung tung. Thiên Bảo Các không đơn giản như ngươi nghĩ đâu."

Lưu Phong lập tức thu hồi ánh mắt.

Bên trong đại sảnh lúc này đã đông kín người. Tu sĩ đủ loại phục sức qua lại không ngừng, có người đeo kiếm, có người vác đao sau lưng, thậm chí còn có vài dị tộc mang đặc điểm nửa người nửa thú. Đây là lần đầu tiên hắn chân chính cảm nhận được sự đa dạng của thế giới tu tiên.

Ngay lúc ba người vừa bước vào không lâu, một giọng cười sang sảng đã từ phía xa truyền tới:

Tạ trưởng lão: "Liễu tiên tử! Đã lâu không gặp!"

Một nam tử trung niên thân mặc trường bào tím nhanh chóng bước tới, phía sau còn theo hai thiếu niên trẻ tuổi. Người này dung mạo không tệ, khí tức ổn định hùng hậu, hiển nhiên cũng là Trúc Cơ cường giả.

Liễu Như Yên hơi nhíu mày rất nhẹ nhưng vẫn gật đầu đáp lễ: "Tạ trưởng lão."

Nam tử họ Tạ cười càng nhiệt tình hơn vài phần, ánh mắt lại vô thức lướt qua Mạn Thanh phía sau:

Tạ trưởng lão: "Vị cô nương này chẳng lẽ là đệ tử mới của Liễu tiên tử?"

Mạn Thanh còn chưa kịp đáp lời, phía sau Tạ trưởng lão, một thiếu niên mặc bạch y đã chủ động bước lên nửa bước, khẽ phe phẩy quạt giấy, khóe môi mang theo ý cười tự cho là phong độ:

Vân Khải: "Tại hạ Vân Khải, đệ tử nội môn Thanh Hà Tông, chưa biết phương danh cô nương?"

Mạn Thanh chỉ lịch sự cúi đầu: "Mạn Thanh."

Vân Khải: "Tên rất đẹp."

Liễu Như Yên lúc này đã bắt đầu thấy phiền, trực tiếp lạnh nhạt mở miệng:

"Nếu không còn chuyện gì, bổn tọa đi trước."

Nói xong nàng dẫn thẳng hai người rời đi, hoàn toàn không cho đối phương thêm cơ hội bắt chuyện.

Mãi đến khi đi xa, Lưu Phong mới hơi nghiêng đầu nhỏ giọng: "Trưởng lão thật nhiều người theo đuổi."

Liễu Như Yên lập tức quay đầu liếc hắn: "Ngươi muốn thử một chưởng không?"

Lưu Phong lập tức ngậm miệng, Mạn Thanh bên cạnh cố nhịn tới mức bả vai run nhẹ.

Rất nhanh ba người tiến vào khu ghế dành riêng cho khách quý các tông môn. Từ vị trí này có thể nhìn rõ toàn bộ đấu giá đài phía dưới. Lúc này, từng nhóm thiên kiêu trẻ tuổi của các tông môn cũng lần lượt xuất hiện: có người khí tức sắc bén như kiếm, có kẻ linh áp dày nặng như núi, thậm chí vài nữ tu dung mạo tuyệt mỹ vừa xuất hiện đã khiến toàn trường phải chú ý.

Lưu Phong yên lặng quan sát tất cả. Hắn phát hiện mình thật sự quá yếu. Nhưng cũng chính khoảnh khắc ấy, trong lòng hắn lại âm thầm xuất hiện một tia hưng phấn rất khó diễn tả. Bởi vì đây mới là thế giới hắn muốn nhìn thấy: một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đặc sắc hơn rất nhiều so với cuộc sống lặp đi lặp lại nơi địa cầu năm xưa.